Hơn nữa, thành phố Đại Xương bây giờ còn chưa trải qua sự kiệnngạ quỷ càn quét, có trời mới biết còn ẩn giấu sự kiện linh dịnguy hiểm như thế nào, nếu không cẩn thận bị lệ quỷ theo dõi thìlàm sao bây giờ?
Cho nên Tô Viễn lựa chọn thành thật ngôi xe đi qua.
Tình huống của chùa Hoằng Pháp đa phần không khác gì chùaPháp Nghiêm, nhưng bởi vì vị trí tương đối hẻo lánh, dòng ngườicũng không nhiều như lúc trước.
Hơn nữa diện tích cũng nhỏ hơn chùa Pháp Nghiêm rất nhiều.
Lên ba bậc thang, đứng ở trước sảnh chính, không ngoại lệ chínhlà vẻ mặt từ bi thương người của pho tượng.
Bình tính nhìn, Tô Viễn trong lòng thầm nghĩ: hy vọng lân này sẽkhông chạy một chuyến vô ích.
Quỷ vực trong nháy mắt khuếch tán, lần này vận may của TôViễn không tệ lắm, năm ở phía dưới sảnh chính, Tô Viễn pháthiện một gian mật thất.
Gian mật thất kia không bị quỷ vực củahắn bao trùm, tựa như giữa dòng sông đang chảy đột nhiên xuấthiện một tảng đá lớn, quỷ vực vòng qua nơi đó, tạo thành mộtchỗ trống.
Điêu này có nghĩa là quỷ vực không thể ảnh hưởng đến nơi đó."Tìm thấy rồi!"Tô Viễn vui vẻ trong lòng, tiến vê phía trước một bước, ngay sauđó hắn xuất hiện trước cửa mật thất.
Đây là một tâng hâm.
Kiểu dáng tâng hâm nhìn qua không giống như được xây dựngtrong thời hiện đại, hẳn là cùng thời đại với chùa Hoằng Phápnày, đều dùng loại gạch xanh rất cổ xưa, có cảm giác lịch sử lắngđọng.
Ở cuối tầng hầm, có một cánh cửa, Tô Viễn không chú ý nhiêuđến thứ khác, hắn cảm thấy phía sau cửa rất có thể chính là chủnhân của quỷ nhãn mà hắn muốn tìm.
Đây là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, mà bây giờ cửa gỗ cũ kỹ này dánlá vàng, đóng chặt, còn khóa lại.
Hắn đưa tay chạm vào lá vàng dán trên cửa một chút, lá vànglạnh lẽo, kết cấu hơi mềm mại, là vàng chân chính, khó tráchkhông bị quỷ vực ảnh hưởng.'Dương Gian từng tới nơi này, quỷ nhãn của cậu ta lấy được từchủ nhân của quỷ nhãn, nhưng lúc đi hẳn là sẽ không có rảnh rỗikhóa cửa lại, cho nên chắc là có người tới.
Tô Viễn khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh đã hiểu được là chuyệngì xảy ra.
Hắn là trụ trì chùa đã đến kiểm tra, phát hiện cửa đã được mở ra,cho nên lại thêm một cái khóa.
Chủ nhân quỷ nhãn bị trấn áp là bị mật truyền từ đời này sangđời khác của chùa Hoằng Pháp, cho nên chủ trì có thể biết nơinày cũng không kỳ quái, chỉ tiếc ông ta không phải ngự quỷ giả.
Mới vừa rồi khi quỷ vực Tô Viễn bao phủ chùa Hoằng Pháp, hòathượng trong chùa không có bất kỳ phản ứng gì.
Sau khi nghĩ thông suốt chuyện này, Tô Viễn trực tiếp xé lá vàng,mở cửa đi vào.
Cánh cửa mở ra.
Khóa cửa tự động bị hỏng.
Một làn gió âm lãnh thổi tới, làm cho người ta tóc gáy đứngthẳng, trong nháy mắt nhiệt độ xung quanh như giảm xuống vàiđộ.
Quả nhiên suy đoán của Tô Viễn là chính xác.
Đây là một không gian hắc ám hoang vắng, không có sinh mệnh,phía sau chỉ có một mặt mốc meo, vách tường phủ đây rêu xanh,trên vách tường, còn có rất nhiều vết cào dữ tợn, phía trên lưu lạimáu tươi, tuy rằng đã chuyển sang màu đen, nhưng từ dấu vếtmà xem còn rất mới mẻ, cũng chưa lâu.
Hắn là Dương Gian và những người khác khi đó tiến vào để lại,Tô Viễn nghĩ thâm.
Tí tách, tí tách !
Trong không gian tối tăm truyền đến tiếng nước nhỏ giọt, rấtnhỏ, nhỏ bé, nhưng rất rõ ràng, ở trong hoàn cảnh tối tăm đặcbiệt rõ ràng.
Bóng tối cũng không thể ngăn cản tâm mắt của hắn, cho nên TôViễn thuận lợi nhìn thấy thứ mình muốn nhìn thấy.
Một cây xương trắng cắm sâu trên mặt đất, phía trên treo rấtnhiêu thứ quỷ dị, có đầu người khô héo, giẻ rách cũ kỹ...
Mà trênthân cây lại đóng định một bóng người màu đen khổng lồ cao bamét.
Đó chính là chủ nhân của quỷ nhãn đã bị đóng đinh.
Nhìn thoáng qua đã rõ sự thật.
Tô Viễn ngưng thần nhìn một màn trước mắt này im lặng khôngnói, bóng người màu đen cao ba mét này có hình dáng nhưngkhông có ngũ quan người, nhìn qua giống như là một bóng đenngưng tụ mà thành.
Tuy nhiên, nó là một thực thể.
Trên ngực bóng đen, một cái đinh quan tài rỉ sét loang lổ xuyênthấu thân thể nó, đóng nó trên cây, âm thanh tí tách kia là huyếtdịch màu đen không ngừng rơi xuống từ vết thương kia, vị trí đầungười rỗng một chỗ, tựa hồ là thiếu một con mắt.
Đó hẳn là nơi chứa quỷ nhãn...
Tô Viễn nghĩ như vậy, giờ phút này hắn bỗng nhiên lại đột nhiênnghĩ ra.
Điều gì sẽ xảy ra nếu đặt quỷ nhãn của hắn lên đó?
Chắc là không xảy ra chuyện gì...
Bởi vì quỷ nhãn là trạng thái tử cơ, mà chủ nhân quỷ nhãn cũngbị đóng định, cho dù đặt hai thứ cùng một chỗ cũng sẽ không cóbất kỳ động tĩnh gì.
Hơn nữa, Tô Viễn cũng không phải loại người ngốc nghếch tặngmảnh ghép cho lệ quỷ.
