Từ sau khi Tô Viễn tiến vào thôn, người trong thôn thỉnh thoảngsẽ tò mò nhìn vê phía hắn, một người xa lạ, thoạt nhìn khôngkhác người thường, nhìn qua cũng không khác người bình thườnglà mấy.
Cho dù Tô Viễn dùng quỷ nhãn quan sát cũng không phát giácđược dị thường.
Nhưng hắn cũng không dùng năng lực quỷ nhãn đi nhìn trộmnhững thôn dân này, quỷ nhãn có thể nhìn thấy người bìnhthường thậm chí là thời gian chết của ngự quỷ giả, năng lực nàycó thể là lệ quỷ nguyền rủa, Tô Viễn chỉ sợ sử dụng loại năng lựcnày sẽ phá vỡ cân bằng của thôn.
Lỡ đến lúc đó xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, dẫn ra quỷ sai thìphiền toái.
Đó tuyệt đối là ác mộng của tất cả ngự quỷ giả, coi như là TôViễn cũng không muốn đối mặt.
Nếu cốt truyện không sai, ở thôn Hoàng Cương vẫn là ban ngày,trong thôn tương đối an toàn.
Quỷ sai không đi ra ngoài hoạt động vào ban ngày.
Cho nên Tô Viễn định đi thẳng Linh Đường kia, đánh dấu rồi đi.
Hiện tại lúc này, không ai có thể hiểu rõ quỷ sai hơn hắn, đặc biệtlà quy luật giết người của nó.
Không thể ở một mình, lạc lõng sẽ bị theo dõi.
Nhưng mà lấy lực lượng linh dị mà Tô Viễn trước mắt khống chếmà nói, dù có như thế nào hắn cũng không thuộc phạm vi đơnđộc.
Nhưng bạn vĩnh viễn không đoán được hành động của lệ quỷ,bạn không phù hợp với quy luật giết người của lệ quỷ nhưngcũng có nghĩa là lệ quỷ sẽ không tập kích bạn, đa số lệ quỷ đềucó quy luật giết người không khác nhau lắm, chỉ khác là bạn phùhợp với quy luật giết người của nó, nó sẽ ưu tiên tấn công bạn.
Cho đến nay, hẳn là còn chưa có ngự quỷ giả tùy tiện tới thônnày, không!
Có một cảnh sát cứng đầu, nhưng anh ta cũng chưachết, mà là chiếm lấy quan tài quỷ sai, cướp ván quan tài của nó,hại nó có giường mà không thể ngủ, cho nên mới đi ra ngoài duđãng.
Nhưng dù thế nào, quỷ sai vẫn chưa từng giết ngự quỷ giả, quyluật giết người của nó còn chưa xảy ra biến hóa, chỉ cần lệ quỷ tựmình khống chế nhiều hơn một, hẳn là sẽ không bị nhắm tấncông đầu tiên.
Nghĩ như vậy, Tô Viễn đi tới trước một tòa nhà.
Chỉ thấy cửa trước tòa nhà mở rộng, hai bên bày đầy vòng hoa,một đám người trong thôn mặc áo tang, có phụ nữ và trẻ nhỏquỳ gối trước một quan tài sơn đỏ và đốt tiền giấy, khóc lóc sướtmưới.
Rõ ràng, những người đã chết trong làng đang tổ chức tang lễ.
Vừa vào thôn đã thấy một quan tài sơn đỏ bày ở đại sảnh, ngườitrong thôn khoác áo tang.
Khóc lóc không phải điềm báo tốt.
Tô Viễn nhìn thoáng qua di ảnh trước quan tài...
Đó là một ngườiđàn ông mặc vest, trông khá đẹp trai.
Người khác không biết đã xảy ra chuyện gì, hắn rất rõ ràng.
Đó chính là bộ mặt thật của quỷ sai.
Một người không tôn tại trên đời đang trong thời kỳ thai nghén,còn chưa hoàn thành toàn lệ quỷ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vẻ đẹp của quỷ sai này, cũng sắpbằng hắn rồi...
Tô Viễn tự luyến, sau đó hắn sải bước đi về phía Linh Đường.
Không có gì bất ngờ xảy ra, hắn bị chặn lại.
Những dân làng rất có thể là quỷ nô là chặn lại."Cậu là ai?
Cậu đến đây làm gì?
Một bác trai nói: Đi ra ngoài, mau ởi ra ngoài, nơi này không hoannghênh những kẻ trong thành phố, Linh Đường cũng dám đến,cẩn thận tôi đánh gãy chân cậu.'Hiển nhiên, những cô bác này cực kỳ bất mãn trước sự xuất hiệncủa Tô Viễn.
Nếu không phải sợ phá hư cân bằng, Tô Viễn đã sớm động thủvới những quỷ nô này, mà bây giờ chỉ có thể uốn lưỡi mà đấu võmồm với họi"Cái này, các cô các bác, mọi người nghe cháu giải thích."Tô Viễn vì không muốn bị đuổi ra ngoài vội vàng mở miệng nói"Giải thích con khỉ, cút đi."Nhưng tính tình mấy người già này lại nóng nảy, lôi hắn đi rangoài.
Tô Viễn lập tức nói: "Ông lão bình tính một chút, tới bây giờ tôicũng không thể giấu giếm chuyện này nữa, thật ra người đã quađời này là anh em tốt của tôi, đồng nghiệp tốt của chúng tôi,chúng tôi đã làm việc cùng một chỗ.
Mấy ngày trước sau khi tôibiết được tin tức anh ấy qua đời, trong lòng tôi vô cùng vuimừng, tươi cười rạng rỡ...
Không đúng, là cực kỳ bi thương, chonên suốt đêm chạy tới nơi này, để tế bái.""Người chết chưa từng đi làm."Một bác gái đang hóng chuyện chen miệng.
Tô Viễn: "Nín lặng”.
Hay cái tên này thích ru rú ở nhà?"Thật không giấu giếm, thật ra chúng tôi quen biết trên mạng,chính là có duyên ngàn dặm cũng quen biết, chúng tôi xưnghuynh gọi đệ trên mạng, giống như tri âm.
Mặc dù không có quanhệ huyết thống, cũng chưa từng gặp mặt, nhưng là tình thâmnhư biển, tình nghĩa lớn hơn trời, nhật nguyệt có thể chứng giám,cho nên còn hy vọng các cô các bác cho phép cháu vào gặp thắphương vị huynh đệ này, tiễn anh ấy một đoạn đường."Nhưng cậu ta cũng không chơi game trên mạng....
Con mẹ nó, bác còn phá đám tôi, phá nữa tôi trở mặt I
