Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh Dấu

Chương 95: Bị một ngự quỷ giả đánh úp (1)




“Anh là ai?

Tại sao tôi chưa bao giờ gặp anh, ngự quỷ giả mớisao?”Nhìn trạng thái thảm hại của em trai mình, ánh mắt Vương Philạnh như băng, bởi vì đối phương nhét đầu em trai hắn ta vàomông người khác.

Đây hẳn là thủ đoạn linh dị nào đó tạo thành, mà em trai vô dụngcủa hắn đang liêu mạng giãy giụa muốn tránh thoát."Tôi đúng là người mới, mà tôi cũng chưa từng gặp anh..

Tô Viễn khẽ chớp mắt, nghiêm túc mà nói hắn đúng là người mới,thời gian trở thành ngự quỷ giả cũng không dài, tuy rằng biết mỗithành phố đều có ngự quỷ giả dân gian và người phụ trách,nhưng đây là lần đầu tiên hắn giao tiếp với ngự quỷ giả ở bản địathành phố Tân Hải."Không biết em trai tôi đắc tội anh như thế nào, nếu là lỗi của nó,tôi xin lỗi anh, mong anh nể mặt mà bỏ qua cho nó."Nếu như không cân thiết, Vương Phi cũng không muốn đắc tộimột ngự quỷ giả lạ mặt, cho dù là người mới, người một nhà hiểurõ tính cách nhau, hơn phân nửa là em trai hắn ta đắc tội đốiphương trước, nếu không đối phương cũng sẽ không mạnh taynhư thế.

Tuy rằng trong lòng hắn ta rất tức giận thăng em traichuyên phá phách này, nhưng chung quy vẫn có quan hệ huyếtthống, nếu đối phương là người mới, vậy hẳn là còn không hiểurõ lắm về giới linh dị này, có lẽ có thể lừa gạt một chút.

Ánh mắt Vương Phi lóe lên, âm thầm tính toán.

Nhưng ai ngờ, Tô Viễn nghe xong lại lộ ra biểu tình kỳ quái."Xin lỗi?

Xin lỗi có hữu ích không?

Nếu như xin lỗi sẽ có tác dụngthì chẳng phải đã hòa bình từ lâu rôi sao?"Tô Viễn cười nhạo nói: "Vậy không bằng như vậy đi, tôi cũng bắnanh mấy phát, sau đó xin lỗi anh, anh có thể tha thứ cho tôikhông?

Trong tay hắn vẫn là súng lục đặc chế cướp được từ Vương Vũ,bên trong có thành phần vàng."Vậy anh muốn sao?

Làm sao mới có thể thả em trai tôi ra, tuyrằng nó có lỗi trước, nhưng không phải anh cũng chưa xảy rachuyện sao?"Sắc mặt Vương Phi âm trầm, nói cho cùng hắn ta vẫn không đểTô Viễn vào mắt, trong mắt hắn, phía hắn ta có hai người, hắn tacũng không tin Tô Viễn thật sự dám cùng liều mạng với mình,cùng lắm mà chết thì bôi thường chút tiền."Chờ tôi xảy ra chuyện rồi còn cân anh xin lỗi sao?"Lời này quả thực không lọt tai, biểu tình Tô Viễn càng thêm lạnhnhư băng, nếu hắn là người bình thường vậy hôm nay thật sựphải chết ở chỗ này.

Viên đạn làm bằng vàng tuy rằng tương đối mềm, nhưng cũng cóthể bắn chết người."Tôi rất tò mò, nếu em trai anh biết trên thế giới này có ngự quỷgiả, có sự kiện linh dị, có lệ quỷ, nhưng là ai cho hắn ta dũng khíkhiêu khích loại người như chúng ta, chẳng lẽ vì anh?

Hay là cáithứ xăng pha nhớt bên cạnh anh."Mắt thấy Tô Viễn không hê sợ hãi, sắc mặt Vương Phi không khỏicó chút khó coi, không nghĩ tới đối phương khó nói chuyện nhưvậy, chẳng lẽ thật sự không thèm để tâm đến hai ngự quỷ giảbọn họ?"Tôi hiểu rõ tính cách em trai mình, tuy nó quen thói kiêu ngạomột chút, nhưng không ngốc đến mức đi trêu chọc ngự quỷ giả,đó là do anh không nói rõ thân phận từ trước, nếu anh sớm nóianh là ngự quỷ giả, vậy chắc chắn nó không dám làm như vậy...

Tô Viễn nhìn đối phương như một kẻ ngốc, nói: "Chẳng lẽ tôi phảiđi làm một tấm bảng viết "tôi là ngự quỷ giả' rồi treo trên cổsao?""Đồ ngu, đầu óc anh bị lệ quỷ ăn đúng không?

Làm sai thì phảitrả giát"Vương Phi nhíu mày nhìn bộ dáng hùng hổ bức người của đốiphương, vậy hôm nay hắn ta cũng không hiền nổi nữa, đến giờhắn ta cũng không cảm thấy mình có lỗi.

Theo hắn ta, hắn ta là tiên bối, có thể xin lỗi một người mới ngựquỷ giả đã không tôi rồi.

Nếu đã không biết điều, hắn ta cũng không ngại động thủ giếtchết người mới này, dù sao lệ quỷ trong thân thể ngự quỷ giảcũng là thứ rất đáng giá.

Ngự quỷ giả rất kh*ng b*, nhưng cũng không phải hoàn toànkhông thể đối phó, càng đừng nói đến song phương đều là cùngmột loại người, nhân số bên hắn ta còn chiếm ưu thế, tươngđương với hai lệ quỷ đồng thời đánh mội.

Cùng lắm thì cho Nhạc Trấn Sơn đủ lợi ích để anh ta cùng mìnhđộng thủ.

Hoặc là không làm, hoặc là diệt!

Vương Phi và Nhạc Trấn Sơn liếc nhau một cái, hai người hợp tácthời gian dài nên sớm đã ăn ý, một ánh mắt là có thể hiểu được ýtứ của đối phương.

Nhưng mà trong mắt Tô Viễn, hắn lại không thấy vậy.

Hai người này có gì đó không ổn, bọn họ có vấn đề!

Hai ngườiđàn ông lại nhìn nhau đắm đuối, hơn nữa còn liếc mắt đưa tình,làm cho người ta cảm thấy tình "huynh đệ" b*n r* bốn phía.

Phải biết rằng, trong mắt Tô Viễn, trang phục của một ngườitrong đó phi thường bn th, rất khó làm cho người ta khônghoài nghi giữa hai người có bí mật gì không thể cho người khácbiết hay không.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.