Đào Nại gật gật đầu.
Quý Hiểu Nguyệt thấy Đào Nại như vậy dứt khoát liền thừa nhận, có chút bất đắc dĩ nói: "Ta liền biết."
Kỳ thật từ lúc Đào Nại mới bắt đầu muốn nàng đi trước, nàng đã hoài nghi cô bé này có phải muốn đi làm chuyện gì rồi không.
Chỉ là nàng xác thực tương đối sốt ruột muốn về trấn an bệnh nhân của nàng.
Sau khi trấn an bệnh nhân xong và hoàn thành việc rút máu, nàng liền tranh thủ lúc bệnh nhân ăn uống no đủ nằm ngủ, quay trở lại nhà ăn.
Kết quả vừa hay tại cửa nhà ăn, gặp được bếp trưởng.
Nếu vừa rồi nàng không đến kịp, thì liệu cô bé này có thể dễ dàng thoát thân không, thật khó mà nói."Hôm nay lúc ăn trưa, mọi người sẽ tập hợp lại mở một cuộc họp nhỏ." Quý Hiểu Nguyệt đột nhiên chuyển chủ đề, "Tuy rằng nhiệm vụ chính của mọi người không giống nhau, nhưng người chơi nào còn sống đến giờ phút này, chứng tỏ nhiệm vụ chính cũng đã hoàn thành gần xong. Mọi người có thể trao đổi chút manh mối, xem có chỗ nào giúp ích được cho nhau không.""Được thôi." Đào Nại dịu dàng đáp ứng.
Hiện tại tuy rằng nàng đã đại khái nắm rõ được chuyện gì xảy ra trong bệnh viện tâm thần này, nhưng nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, thì nàng vẫn chưa có manh mối hoàn chỉnh.
Lần này Quý Hiểu Nguyệt giúp nàng đánh yểm trợ, cũng cho nàng hiểu ra một đạo lý.
Trong trò chơi kinh dị đầy rẫy nguy cơ này, có lúc bên cạnh thực sự cần có đồng đội.
Cùng Đào Nại đi đến cửa phòng bệnh số 3, Quý Hiểu Nguyệt bỗng dưng dừng bước, nói với Đào Nại: "Tuy rằng trong phó bản có đồng đội cùng nhau hành động thì tốt hơn, nhưng cũng đừng tùy tiện tin tưởng ai. Nhất là những người như Vương Sài, lại càng không nên tin tưởng hắn."
Không ngờ Quý Hiểu Nguyệt lại nhắc nhở mình điều này, Đào Nại đầu tiên là ngơ ngác một chút, sau đó liền nở nụ cười ngây thơ vô hại với Quý Hiểu Nguyệt: "Ngay từ đầu ta đã không có ý định tin tưởng Vương Sài. Nhưng ta tin ngươi, tỷ Hiểu Nguyệt."
Nhìn nụ cười sạch sẽ, không chút tính toán nào trên mặt cô bé, Quý Hiểu Nguyệt như nghẹn ở cổ họng.
Thật sự là rất giống.
Cô bé này giống em gái nàng thật sự rất giống.
Chỉ tiếc, em gái nàng không còn cơ hội cười với nàng như vậy nữa rồi."Ta nhắc nhở ngươi chẳng qua là xem ngươi là người mới thôi." Đẩy gọng kính trên sống mũi, thái độ của Quý Hiểu Nguyệt đột ngột trở nên lạnh nhạt, "Ta cũng không đáng để ngươi tin tưởng. Lần này ta giúp ngươi, cũng chẳng qua muốn biết ngươi tìm thấy cái gì trong gian phòng kia, hy vọng lát nữa trong cuộc họp ngươi có thể chia sẻ vài manh mối hữu ích."
Nói xong, Quý Hiểu Nguyệt liền trực tiếp tăng tốc bước chân hướng phòng bệnh số 5 đi đến.
Nhìn bóng lưng Quý Hiểu Nguyệt, ý cười trên khóe môi Đào Nại không giảm.
Muốn có một đồng đội tác chiến đắc lực, trước tiên phải khiến người này tuyệt đối tin tưởng mình.
Nàng sẽ khiến tỷ Hiểu Nguyệt toàn tâm toàn ý tin tưởng nàng.
Quay người đẩy cửa phòng bệnh số 3 bước vào, Đào Nại đi thẳng đến trước mặt bé gái đang mải mê nghịch thỏ con, ngồi xổm xuống.
Đặt chiếc bánh ngọt hấp trong tay đến trước mắt bé."Bánh ngọt, có thể ăn."
Bạch Tiểu Thỏ chậm rãi ngẩng đầu, nhíu mày nhìn Đào Nại.
Trong đôi mắt đỏ ngầu ánh lên một tia mê mang.
Sao người này vẫn còn sống trở về vậy?
Thật đáng ghét.
Mặt không cảm xúc nhận lấy chiếc bánh ngọt hấp Đào Nại đưa cho, Bạch Tiểu Thỏ cắn một miếng.
Cảm giác ngọt ngào mềm mại tan ra trong miệng, nàng bĩu môi rồi nhả ra."Hừ, không ăn được!"
Cảm nhận rõ Bạch Tiểu Thỏ lúc này tâm tình không tốt, Đào Nại cũng không rõ nguyên nhân vì sao.
Bất quá, có một điểm nàng có thể chắc chắn, đồ nàng làm ra tuyệt đối không có vấn đề."Giờ bánh ngọt đã ăn xong, vừa rồi ngươi hứa với ta sẽ rút máu. Không giữ lời chỉ có trẻ con không hiểu chuyện mới làm, ngươi không phải trẻ con, chắc chắn sẽ không nói không giữ lời chứ?"
Nàng cũng không quan tâm Bạch Tiểu Thỏ tâm tình không tốt vì sao, cô gái tươi cười hỏi.
Vốn dĩ không tính phối hợp rút máu Bạch Tiểu Thỏ: ". . ."
Phòng phát sóng trực tiếp 9210, đám khán giả quỷ thấy Bạch Tiểu Thỏ lộ ra vẻ hiếm thấy im lặng ngẩn người.
【Ý thức chủ quan của Bạch Tiểu Thỏ hiện giờ chưa tỉnh, tâm trí hiện tại của nàng đúng là gần giống trẻ con. Không thể không nói người chơi này dường như đặc biệt biết cách đo lường lòng người?】 【Tôi thấy cứ đà này, Bạch Tiểu Thỏ chắc chắn không thể trị được người chơi này. Thật tò mò không biết sau này khi * tỉnh thức ý thức chủ quan thì sẽ có biểu cảm gì.】 【Lầu trên +1, cho nên người chơi này nhất định đừng chết, sống tiếp thì mới càng thú vị. Thưởng quỷ tệ +200】 Đào Nại không nhìn màn hình, chỉ nghe thấy khi khán giả quỷ thưởng quỷ tệ thì có âm thanh nhắc nhở mô phỏng kim tệ rơi xuống, hơi bực mình nhìn xuống phòng phát sóng trực tiếp.
* là cái thứ gì?
Ý thức chủ quan của Bạch Tiểu Thỏ lại là có ý gì?
Không hiểu khán giả quỷ rốt cuộc đang trò chuyện cái gì, Đào Nại một dấu chấm hỏi đầy đầu.
Nhưng có một điều nàng bây giờ có thể hoàn toàn chắc chắn.
Bạch Tiểu Thỏ muốn hại chết nàng.
Nhìn vẻ ngoài, chuyện nàng chơi trốn tìm cùng Bạch Tiểu Thỏ, gặp được đồ tể đêm mưa không phải ngẫu nhiên, mà là Bạch Tiểu Thỏ đã cố tình sắp đặt từ đầu.
Bạch Tiểu Thỏ biết nơi đó sẽ xuất hiện đồ tể đêm mưa, nên mới cố ý dụ nàng đi chơi trốn tìm.
Lúc này, một kế hoạch táo bạo mà điên cuồng hiện lên trong đầu Đào Nại.
Nếu thế giới trong gương thật sự là bệnh viện tâm thần, chỉ có điều mốc thời gian là quá khứ của bệnh viện tâm thần, vậy thì có lẽ nào nàng có thể dựa vào điểm này để cứu Lý Tiểu Ái?
Chỉ là bây giờ còn không thể thông qua những manh mối hiện có xác định không gian trong gương là bệnh viện tâm thần quá khứ.
Nàng phải xác định được điều này, thì kế hoạch mới có thể thực thi được."Ngươi còn đứng đó làm gì?" Một cánh tay tái nhợt bỗng chìa ra trước mặt Đào Nại, Bạch Tiểu Thỏ cau mặt nhìn nàng, "Ngươi có thể rút máu, nhanh lên."
Tuyệt đối không cho Bạch Tiểu Thỏ có cơ hội hối hận, Đào Nại nhanh chóng cầm dụng cụ rút máu lên.
Có lẽ là vì phó bản muốn người chơi nhập vai nhân vật hơn, thao tác tiêm kim rút máu của Đào Nại thuần thục tự nhiên đến nỗi chính nàng cũng không tin nổi.
Sau khi hút máu xong, vẻ mặt của Bạch Tiểu Thỏ càng khó coi hơn."Ta muốn nghỉ ngơi." Lạnh lùng nói một câu xong, bé gái ôm thỏ nằm xuống đất, còn không quên quay lưng về phía Đào Nại.
Đào Nại cũng không nhịn được mà ngáp một cái.
Rất kỳ lạ, rõ ràng đêm qua đã ngủ sâu như vậy.
Mà bây giờ nàng lại cảm thấy buồn ngủ đến cực điểm, mắt hơi xót.
Ngay lúc này, trên hành lang bên ngoài lại vang lên tiếng radio."Đến giờ ăn cơm, mời các y tá đến tập trung tại nhà ăn rẽ ở lầu một. Thời gian ăn cơm là 1 tiếng, xin mọi người dùng cơm đúng giờ xong thì lập tức trở về vị trí."
Sau khi Đào Nại đến nhà ăn, điều đầu tiên phát hiện ra là bệnh nhân trong này đông hơn trước.
Đúng là y như ban ngày náo nhiệt, rõ ràng ồn ào hơn hẳn lúc nàng tới nhà ăn tối hôm qua, khắp nơi đều là tiếng bệnh nhân trò chuyện.
Hồng y tá và một vài y tá NPC khác cũng đều tới dùng cơm, lúc này họ đang tụ tập ở một cái bàn phía trước, từng miếng từng miếng ăn thịt kho tàu.
Những người chơi khác cũng đều đến đủ, họ vẫn tụ tập ngồi ở vị trí góc, ai nấy cũng đều cầm cơm thức ăn, lúc này đều đồng loạt nhìn Đào Nại.
(Hết chương này)
