Chương 92: Cứu Người
"Đạo hữu cứu mạng!"
Nam tử tuấn mỹ vừa chạy vừa hoảng sợ kêu cứu.
Trần Lâm cũng giật nảy mình.
Bởi vì đồng bạn của đối phương rõ ràng là trúng tà, giống hệt như trạng thái bị hồng ảnh nhập vào người!
Hắn không hề có ý định cứu người, ngược lại lùi thân về phía sau một chút.
Đối phương chạy về phía hắn, rõ ràng là muốn họa thủy đông dẫn*, đừng nói cứu người, không g·iết người đã xem như hắn nhân từ.
* _(Họa thủy đông dẫn: Đem tai họa của mình chuyển sang cho người khác.)_ Nam tử tuấn mỹ thấy Trần Lâm không hề động lòng, lập tức cắn răng quay người lại, vung phi k·i·ế·m về phía đồng bạn đang phát cuồng!
Trần Lâm ánh mắt ngưng tụ, một k·i·ế·m này của đối phương uy lực cực lớn, so với Luyện Khí hậu kỳ cũng không kém bao nhiêu, rõ ràng là đã vận dụng kiếm quyết.
Hắn vẫn muốn có một môn kiếm quyết, đáng tiếc trong phường thị không có bán, mà vô danh kiếm quyết của hắn lại quá đặc thù, không thể dùng để ngự sử phi k·i·ế·m.
Tu sĩ bị nhập thân đã mất đi lý trí, đối mặt với một kiếm mạnh mẽ như vậy không những không né tránh, ngược lại còn chủ động lao tới.
Hậu quả có thể đoán được, trực tiếp bị chém làm hai nửa!
Nhưng tu sĩ này không ngã xuống, hai nửa thân thể giống như bị một lực lượng nào đó hút lấy, tiếp tục lao về phía trước, há to miệng cắn vào đầu thanh niên tuấn mỹ."A!"
Thanh niên tuấn mỹ sợ hãi kêu lớn, bất quá hắn né tránh rất nhanh, không bị cắn trúng, đồng thời trên thân tuôn ra một đoàn quang mang, tựa hồ là Tịch Tà Phù bị tự động kích phát.
Thế nhưng Tịch Tà Phù không ảnh hưởng lớn đến hồng ảnh, tu sĩ bị nhập thân chỉ dừng lại một chút, liền phát ra tiếng kêu quái dị, một lần nữa nhào tới!"Đạo hữu cứu mạng, ngươi muốn thù lao gì ta đều đáp ứng!"
Thân hình thanh niên tuấn mỹ ngược lại mười phần linh hoạt, một lần nữa tránh thoát, sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi, vừa hốt hoảng lui lại, vừa tiếp tục cầu cứu Trần Lâm.
Trần Lâm cười lạnh, làm như không thấy.
Thanh niên tuấn mỹ thấy vậy, đột nhiên lấy ra một cái bình nhỏ, vừa tránh né đồng bạn đang p·h·át c·u·ồ·n·g vừa lấy ra một viên đan dược.
Sau đó, hắn giơ cao lên, hét lớn: "Đây là Tẩy Tủy Đan, đạo hữu nếu cứu ta, nó sẽ là của ngươi, nếu không ta liền ăn ngay lập tức!"
Tẩy Tủy Đan?
Trần Lâm sửng sốt, nhìn kỹ, quả đúng là Tẩy Tủy Đan.
Thứ này hắn đã từng thấy qua trong hội trao đổi của Triệu thị thương hội, không thể nhầm lẫn.
Mắt thấy thanh niên tuấn mỹ kia đã vô cùng suy yếu, hai lần suýt chút nữa bị đồng bạn p·h·át c·u·ồ·n·g nhào trúng, Trần Lâm ánh mắt lóe lên, phi kiếm xẹt qua một vệt sáng, chém về phía tu sĩ bị nhập thân.
Tẩy Tủy Đan, sự mê hoặc này hắn thật sự không nhịn được!
Hơn nữa, hắn vốn muốn thu hoạch hạt tròn sau khi hồng ảnh bị diệt để làm thí nghiệm, cho dù đối phương không cầu cứu thì hắn cũng sẽ ra tay.
Chẳng qua chỉ là sau khi đối phương c·h·ế·t.
Uy lực phi kiếm thượng phẩm hiển hiện.
Mặc dù không có kiếm quyết, nhưng một kiếm này của Trần Lâm uy lực không hề kém thanh niên tuấn mỹ, một kiếm liền gọt bay đầu tu sĩ bị nhập thân, đầu lâu bay vút lên cao.
Không còn đầu, thân thể cũng đã biến thành hai nửa, hồng ảnh cuối cùng cũng chui ra từ trong t·h·i t·h·ể.
Thứ này còn rất thù dai, không đi nhập vào thanh niên tuấn mỹ ở gần nó, mà lóe lên một cái, nhào về phía Trần Lâm.
Tịch Tà Phù trên người Trần Lâm nháy mắt kích phát, làm hồng ảnh dừng lại, ngay sau đó, ngọc phù trước ngực liền thả ra một dải bạch quang bao phủ hồng ảnh.
Hồng ảnh lập tức run rẩy dữ dội, trong cảm giác tinh thần của Trần Lâm, nó không ngừng kêu thảm, sau đó trở nên vô cùng suy yếu, còn yếu hơn cả lần của lão đạo.
Trần Lâm như có điều suy nghĩ, nhưng không có thời gian suy nghĩ nhiều, lập tức đánh ra một lá Tru Tà Phù diệt s·á·t nó.
Sau đó khẽ vươn tay, chụp lấy hạt tròn rơi xuống từ trong làn khói đen.
Lần này hắn đem hạt tròn cất riêng, đợi có thời gian sẽ quan s·á·t và thí nghiệm cẩn thận."Dừng lại!"
Trần Lâm giải quyết xong hồng ảnh, ngẩng đầu, lại phát hiện thanh niên tuấn mỹ kia thế mà bỏ chạy!
Gia hỏa này, quá không giữ chữ tín.
Hắn gầm lên giận dữ, sau đó vừa thi triển Ngự Phong Thuật, vừa thúc giục phi kiếm chặn trước mặt đối phương, đồng thời thi triển Kim Cương Tráo cho mình."A, đạo hữu hiểu lầm, ta không phải muốn chạy, mà là đi tìm người tới hỗ trợ."
Thanh niên tuấn mỹ thấy không chạy thoát, lập tức dừng lại lúng túng giải thích."Ha ha."
Trần Lâm cười lạnh một tiếng, châm chọc nói: "Nhân phẩm của đạo hữu thật khiến ta phải lau mắt mà nhìn, ta ra tay giúp ngươi cùng quái vật kia đánh sống đánh c·h·ế·t, vậy mà ngươi lại một mình bỏ chạy. Hôm nay nếu không cho ta một kết quả vừa lòng, thì đừng trách ta không khách khí."
Sắc mặt thanh niên tuấn mỹ lập tức đỏ lên, liên tục khoát tay, "Đạo hữu thật sự hiểu lầm, ta thực sự là muốn đi tìm người hỗ trợ, trưởng bối của ta đang ở phía sau. Ta cũng không nghĩ tới đạo hữu lại mạnh mẽ như thế, trong nháy mắt đã diệt được cái bóng đỏ kia."
Nói xong, đem Tẩy Tủy Đan trả về bình, ném cho Trần Lâm."Đa tạ ân cứu mạng của đạo hữu, Tẩy Tủy Đan này là của ngươi."
Thanh niên tuấn mỹ lộ rõ vẻ không nỡ.
Nhưng vừa rồi, thủ đoạn diệt sát hồng ảnh của Trần Lâm làm cho hắn cho rằng Trần Lâm thập phần cường đại, cho nên không dám nói gì thêm.
Mà lại, hắn thật sự không phải là muốn chạy trốn, mà là muốn đi cầu viện, trưởng bối của hắn cũng thật sự ở phía sau.
Đương nhiên, cầu viện xong, có cho đối phương Tẩy Tủy Đan hay không thì chưa chắc, có thể dùng linh thạch đền bù.
Trần Lâm không biết đối phương đang suy tính điều gì, nhận lấy cái bình, trực tiếp cất vào túi trữ vật.
Sau đó, hắn liếc mắt, nói: "Ngươi cho rằng ta sẽ tin chuyện ma quỷ của ngươi sao? Nhưng ngươi cũng không cần lo lắng, ta không phải người hiếu sát, sẽ không trực tiếp lấy mạng của ngươi. Bất quá hành vi của ngươi làm ta rất không vui, một viên Tẩy Tủy Đan là không đủ."
Mặc dù hai người đều là Luyện Khí trung kỳ, nhưng đối phương rõ ràng pháp lực đã hao hết, mà bản thân vừa nhận được một nhóm bảo vật, thực lực tăng vọt, cho nên Trần Lâm không sợ đối phương phản kháng.
Ngược lại, nếu như đối phương phản kháng, thì đó lại là lý do cho hắn ra tay.
Như thế hắn cũng không cần ép buộc, mà là trực tiếp g·iết người đoạt bảo, không để lại một món.
Nói xong, Trần Lâm liền lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương.
Hắn nhẫn nại như vậy, kỳ thật cũng là vì kiếm quyết của đối phương.
Loại tin tức truyền thừa này đối phương chưa chắc sẽ mang theo bên người, cho nên cho dù g·iết đối phương cũng không có được.
Mặt khác, mặc dù trải qua nhiều chuyện ở Khai Nguyên thành, hắn không còn là hạng người nhân từ nương tay, nhưng cũng không muốn động một chút lại g·iết người.
Tư tưởng thâm căn cố đế từ kiếp trước, không phải một sớm một chiều có thể thay đổi.
Có lẽ sau này khi tu vi tăng lên, kinh nghiệm tích lũy, hắn cũng sẽ thay đổi, nhưng ít nhất là trước mắt, trong lòng hắn vẫn còn giữ lại cái bóng của mình ở kiếp trước.
Thấy Trần Lâm không có ý định lấy mạng mình, thanh niên tuấn mỹ có chút thả lỏng."Vậy, đạo hữu muốn gì? Trên người của ta thật sự không có gì là bảo vật."
Trần Lâm nhíu mày, cảm thấy gia hỏa này có chút không thông minh, lúc này không phải nên chủ động dâng bảo vật ra đổi lấy cơ hội sống sót sao, còn ở đây cò kè mặc cả?
Nhưng hắn cũng không muốn trì hoãn thêm, đêm dài lắm mộng*, nơi này không phải là nơi ở lâu.
* _(Đêm dài lắm mộng: Ý nói để việc gì kéo dài sẽ có nhiều chuyện bất trắc xảy ra.)_ Dứt khoát trực tiếp nói thẳng: "Ta thấy vừa rồi khi ngươi ngự sử phi kiếm có sử dụng kiếm quyết, chỉ cần ngươi phục chế một phần kiếm quyết cho ta, ta liền bỏ qua chuyện này, thả cho ngươi rời đi."
