Chương 202: Thì ra đây là âm mưu Câu chuyện là như thế này, Đại ca kết nghĩa của ngươi một lần ghé thăm con khỉ giả đã trở thành Đấu Chiến Thắng Phật, bất ngờ phát hiện con khỉ giả kia không phải là ngươi.
Đại ca kết nghĩa của ngươi nhất thời nổi giận, không thể kiềm chế, liền cùng con khỉ giả kia ra tay đánh nhau, cuối cùng bị con khỉ giả cùng Phật môn liên thủ diệt sát!
Bộ Phàm lắc đầu thở dài. o(╥﹏╥)o, sư phụ, còn có bao nhiêu tội lỗi vì Tiểu Không chết? Tiểu hầu tử giơ lên bảng đen.
Khụ khụ, rất nhiều!
Bộ Phàm vội vàng ho một tiếng, không có cách nào cũng chỉ có thể ủy khuất tiểu hầu tử một chút.
Tiểu Lục Nhân biết tiểu hầu tử biết viết chữ bằng cách giơ bảng.
Cuối cùng, mỗi đêm tiểu hầu tử đều sẽ đi đến không gian Thiên Diễn trong phòng của Tiểu Lục Nhân để tu luyện.
Phía sau, Bộ Phàm cũng không nói thêm, ngón tay bấm niệm pháp quyết, một đoàn bạch quang bắn vào trong thể nội đại hoàng ngưu, đôi mắt đại hoàng ngưu dần dần vô thần.
Tiểu hầu tử cùng tiểu trư tử ở một bên mong đợi chờ đợi.
Trong chốc lát, đôi mắt đại hoàng ngưu dần dần có màu sắc trở lại, lập tức phát ra một tiếng "Ò".
Chi chi! Tiểu Hầu tử kích động nhảy tới nhảy lui.
Ò ò! Đại hoàng ngưu nhìn về phía tiểu hầu tử, phát ra từng tiếng trâu kêu.
Chuyện kế tiếp liền cực kỳ thuận lợi.
Đại hoàng ngưu bái Bộ Phàm làm sư phụ.
Bộ Phàm đặt tên cho con đại hoàng ngưu này là Bộ Ngưu.
Kỳ thực, lúc ấy hắn đặt cho con đại hoàng ngưu ba cái tên.
Một cái là Bộ Ngưu, một cái là Bộ Ma, một cái khác là Bộ Vương.
Cuối cùng, đại hoàng ngưu chọn Bộ Ngưu.. . .
Đại Ny kéo giỏ rau trở về.
Liền gặp được trong nhà có thêm một con đại hoàng ngưu, nàng ngược lại không hề bất ngờ.
Sư nương!
Tiểu Lục Nhân cưỡi trên lưng đại hoàng ngưu, lập tức nhảy xuống.
Ân!
Đại Ny lẳng lặng gật đầu.
Bước lên trước, đưa tay sờ sờ lông đại hoàng ngưu.
Kỳ thực đối với rất nhiều người trong thôn, họ đều ít nhiều có một sự yêu thích đặc biệt đối với trâu.
Khi còn bé, Đại Ny liền rất hâm mộ một số người trong thôn có thể cưỡi trâu đến hậu sơn chăn trâu.
Nhưng một con trâu quá đắt, tình hình nhà bọn nàng khi đó căn bản là không mua nổi.
Con trâu này thế nào? Là ta nhờ Tống Lại tử mua! Bộ Phàm cười nói.
Ừm, cũng không tệ, tốn bao nhiêu tiền? Đại Ny nhìn hắn.
Mười lăm lượng? Bộ Phàm đáp.
Cũng không đắt, đúng rồi, Bộ Phàm ca, vậy sau này có phải sẽ không thể ăn thịt bò nữa không? Đại Ny nhoẻn miệng cười.
Bộ Phàm giật mình.
Hắn phát hiện một vấn đề rất quan trọng.
Nếu như hắn biến tất cả súc vật thành đệ tử của hắn, vậy hắn sau đó có phải sẽ phải ăn chay không?. . .
Lại qua mấy ngày.
Bộ Phàm bắt được một con thỏ trong núi, đặt vào không gian Thiên Diễn, tạo cho nó một giấc mộng tương tự với đại hoàng ngưu.
Câu chuyện là như thế này.
Tiểu bạch thỏ và tiểu hầu tử đã quen biết rất sớm, có mối quan hệ bạn bè với nhau. Về sau, nó phát hiện con Đấu Chiến Thắng Phật giả kia không biết nó, cũng cảm thấy xa lạ.
Con Đấu Chiến Thắng Phật giả kia phát hiện điều không hợp lý, một gậy đánh chết tiểu bạch thỏ.
Nghe được câu chuyện này.
Tiểu hầu tử lại càng thêm tội lỗi mấy phần.
Cái chết của nó, rốt cuộc đã liên lụy bao nhiêu bạn bè quen biết chứ.
Nhìn thấy tiểu hầu tử với dáng vẻ đau lòng, xấu hổ như vậy.
Bộ Phàm lòng có chút không đành lòng.
Xem ra lần sau vẫn là đừng nên dùng nội dung câu chuyện Tây Du Ký nữa.. . .
Trong một phòng giam u ám đen kịt.
Một nữ tử mặc áo tù, người đầy vết máu loang lổ, bị xích sắt cố định trên tường, đầu tóc rối bời, phảng phất cỏ khô tùy ý rối tung.
Bỗng nhiên, bên tai truyền đến một tràng tiếng bước chân.
Bạch Tiểu Chân ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hỉ, "Phu quân, chàng tới thăm ta sao?"
Trước mắt là một nam tử với khuôn mặt thanh tú, nam tử trong ngực ôm lấy một hài nhi. Nhìn thấy hài nhi này, nước mắt trong mắt nữ tử tuôn trào.
Nhưng ngay tại lúc này, một hòa thượng khoác áo cà sa chậm rãi đi ra.
Là ngươi? Ngươi tại sao cũng tới? Bạch Tiểu Chân nói với vẻ không vui.
Ngày mai chính là thời gian ngươi bị chém đầu, ta đưa phu quân cùng nhi tử của ngươi tới thăm ngươi lần cuối, tiện thể để ngươi hiểu rõ mọi chuyện rồi làm một minh bạch quỷ! Hòa thượng kia cười khẽ một tiếng.
Ý gì? Bạch Tiểu Chân cau mày nói.
Bạch Tiểu Chân, kỳ thực từ rất lâu trước đây, Biểu Thị Lang liền biết ngươi là xà tinh, cưới ngươi cũng bất quá là vì lợi dụng ngươi, để mang thai hài tử của ngươi. Hòa thượng cười lạnh nói.
Làm sao có khả năng? Phu quân, những gì hắn nói không phải sự thật phải không? Bạch Tiểu Chân không thể tin được.
Phu nhân tốt của ta, ngươi vì sao còn ngây thơ như thế? Ngươi thật cho là trên đời này thật sự có phu thê ân ái sao? Ta nói cho ngươi, ta từ đầu đến cuối yêu không phải ngươi, mà là hắn!
Nam tử thanh tú ở một bên ngữ khí nhu hòa, trong mắt tràn đầy yêu thương nhìn về phía vị hòa thượng ở một bên.
Các ngươi. . . Các ngươi. .
Bạch Tiểu Chân muốn nứt cả khoé mắt, thanh âm run run không nói nên lời.
Để dụ dỗ ngươi làm ngập nước ngôi chùa, ta cùng Biểu Thị Lang mà phải phí hết rất nhiều sức lực, nhưng cũng không uổng công đối với ngươi. Ngày mai khi ngươi bị xử tử, ta sẽ trở thành đại pháp sư nổi tiếng khắp thiên hạ, Hòa thượng dắt tay nam tử thanh tú, đắc ý nói.
Thì ra tất cả những thứ này đều là âm mưu.
Trong đầu nữ tử hiện lên từng bức tranh.
Năm đó nàng bị một thư sinh bạch y cứu, vì báo đáp hắn, nàng tu luyện ngàn năm, gả cho hắn, sinh con cho hắn.
Nhưng rốt cuộc thì lại hóa ra là một màn âm mưu.
Ngươi yên tâm đi, hài tử, ta sẽ cùng A Hải nuôi dưỡng nó nên người một cách tốt đẹp! Thanh tú nam tử nói.
Ngày hôm sau, nàng bị đổ thuốc câm, kéo đến pháp trường để hành hình, xung quanh tràn đầy bách tính ném đá, phỉ nhổ vào nàng.
Người hành hình là hòa thượng kia.
Bạch Tiểu Chân, ngươi kiếp sau hãy nhớ kỹ đừng có choáng váng như vậy nữa.
Ánh sáng lạnh lóe lên.
Trước mắt đột nhiên tối sầm lại.. . .
Ngươi tỉnh rồi sao!
Bạch Tiểu Chân cho là chính mình đã chết.
Bỗng nhiên, bên tai truyền đến một thanh âm nhu hòa.
Bạch Tiểu Chân chầm chậm mở mắt ra, một khuôn mặt tuấn lãng đập vào mắt.
Tiền bối! !
Bạch Tiểu Chân trừng to mắt.
Người trước mắt, nàng không thể quen thuộc hơn được nữa, chính là vị tiền bối đã dạy nàng công pháp lúc trước.
Nó nói cái gì?
Nam tử tuấn lãng nhìn về phía tiểu hầu tử ở một bên.
Sư phụ, nó gọi ngươi tiền bối!
Tiểu hầu tử giơ lên bảng đen.
Hai người này không phải ai khác, chính là Bộ Phàm cùng Bộ Không.
Không sai, là ta, ngươi nhớ lại chuyện cũ trước kia rồi sao?
Bộ Phàm khẽ mỉm cười, nhìn con tiểu bạch xà đang nằm ở trên đồng cỏ. Con tiểu bạch xà này là tiểu hầu tử bắt được.
Hắn suy nghĩ một chút.
Liền đem con tiểu bạch xà này đặt vào trong không gian Thiên Diễn, tạo cho tiểu bạch xà một giấc mộng.
Lần này mộng cảnh tất nhiên không thể dùng Tây Du Ký nữa, nếu không tiểu hầu tử sẽ xấu hổ chết mất.
Mà mộng cảnh hắn tạo cho tiểu bạch xà cũng rất đơn giản.
Đó chính là một con bạch xà được thư sinh cứu.
Ngàn năm sau, vì báo ân, bạch xà gả cho thư sinh kia, sinh một hài tử cho thư sinh kia.
Không ngờ rằng có một ngày một tên hòa thượng xông vào cuộc sống của bọn hắn.
Khiến chúng chỉ ra thân phận nàng là xà tinh.
Còn đem trượng phu nàng lừa đến chùa chiền, dẫn đến vợ chồng bọn họ ly tán.
Vì cứu ra trượng phu, nàng dùng hết toàn bộ sức lực thi pháp, không tiếc dẫn nước sông lớn bao phủ ngôi chùa kia.
Cuối cùng.
Nàng đã cứu được trượng phu.
Lại tạo thành vô số dân chúng xung quanh vì tai họa lũ lụt mà phải rời xa nơi chôn nhau cắt rốn của mình.
Trượng phu bởi vậy lòng dạ thay đổi đối với nàng, vô số dân chúng mắng chửi nàng.
Cuối cùng, nàng cảm giác sâu sắc nghiệp chướng nặng nề, để hòa thượng kia phế bỏ tu vi của nàng, nhốt vào trong tòa tháp.
Nhưng mà điều khiến nàng không nghĩ tới chính là. . .
Tất cả mọi chuyện đều là âm mưu.
Đây cũng không phải Bộ Phàm có đam mê gì.
Mà là, có thật nhiều nội dung câu chuyện hắn đều không nhớ được.
Vì để khiến câu chuyện trở nên trọn vẹn lại, hắn cũng chỉ có thể thay đổi một chút.
