Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Tại Tân Thủ Thôn Lặng Lẽ Cẩu Thành Đại Boss

Chương 276: Phạm Tiểu Liên




Chương 276: Phạm Tiểu Liên Dòng mương nước trong suốt đến đáy, chậm rãi trôi chảy, truyền đến từng tiếng nốt nhạc mỹ diệu.

Những bãi cỏ xanh biếc ướt át, mềm mại như nhung, tựa thảm trải sàn, khẽ đung đưa theo gió nhẹ.

Xa xa bên trong ruộng lúa vàng ươm, nông dân đội nón lá cúi đầu bận rộn làm việc."Mẹ, chúng ta sau đó liền ở lại đây sao?"

Tiểu phụ nhân nắm tay tiểu nữ hài đi trên con đường xi măng dẫn vào làng.

Tiểu nữ hài nhìn cảnh sắc hài hòa duyên dáng trước mắt, trong mắt tràn đầy khao khát."Ân!"

Nhìn xem nữ nhi cái kia tràn đầy ánh mắt mong chờ.

Tiểu phụ nhân khẽ "ừ" một tiếng, trong lòng hạ quyết tâm, dù cho nhà cậu mợ không nguyện ý cưu mang hai mẹ con nàng, nàng cũng nhất định phải tìm cách ở lại thôn này.

Một đường đi đến cửa thôn.

Không ít thôn dân đều chú ý tới hai mẹ con tiểu phụ nhân, tấp nập tò mò nhìn lại, trong lòng tiểu phụ nhân và tiểu nữ hài không khỏi có chút khẩn trương."Liên nhi, đừng khẩn trương, có mẹ ở đây! !"

Tiểu phụ nhân có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi căng thẳng của tiểu nữ hài, mặc dù trong lòng nàng cũng có chút căng thẳng, nhưng vẫn cố gắng trấn an nói."Ân!"

Tiểu nữ hài ôm thật chặt tay tiểu phụ nhân, có chút rụt rè rũ đầu nhỏ xuống, không dám nhìn ánh mắt những người xung quanh."Chúng ta đến hỏi đường trước đã!"

Tiểu phụ nhân hít thở sâu, nắm tay tiểu nữ hài đi về phía cây hòe lớn.

Đoạn đường này đi tới, hai mẹ con nàng đã gặp quá nhiều sự lạnh nhạt.

Nhà chồng lạnh nhạt, nhà mẹ đẻ ghét bỏ, lại còn có những ánh mắt khác lạ của những người xung quanh – phụ nhân thì khinh miệt ghét bỏ, hán tử thì dâm tà tham lam.

Thậm chí có vài thôn sợ các nàng sẽ làm bại hoại thanh danh của thôn họ, không cho các nàng vào thôn nghỉ ngơi.

Vì thế, điều này cũng không có gì đáng sợ....

Giờ phút này, dưới cây hòe lớn có không ít bà con đang nghỉ ngơi, cùng nhau dò xét hai mẹ con đang đi tới."Cô nương này trông thật xa lạ.""Ta xem lại là hai mẹ con cùng đường mạt lộ của thôn nào đó, nghe nói thôn chúng ta dễ kiếm miếng cơm hơn nên lại đến đây.""Nói gì thì nói, tiểu nương tử này dáng người đúng là rất đẹp.""Chậc chậc, Vương lão tứ à, cẩn thận ta mách vợ ngươi nghe bây giờ!" Một phụ nhân ngồi một bên vừa cắn hạt dưa vừa nói."Đừng thật đừng thật, ta nhất thời không giữ được mồm miệng, Tam Nương, cô ngàn vạn lần đừng kể với vợ tôi nghe nhé!" Vương lão tứ vội vàng cười làm hòa nói.

Xung quanh bà con lối xóm lập tức bật cười.

Ai ngờ được Vương lão tứ năm đó khét tiếng cờ bạc đánh vợ, giờ lại là một gã sợ vợ nổi danh chứ."Các vị đại ca đại tẩu, tôi muốn hỏi thăm người!"

Lúc này, tiểu phụ nhân nắm tay tiểu nữ hài đi tới dưới cây hòe lớn, tiểu phụ nhân gượng nở nụ cười, khuôn mặt thanh tú, một nét đẹp cho người ta một vẻ phong tình rất riêng."Cô muốn hỏi ai cứ nói đi!"

Tiểu phụ nhân nhìn lại, thì thấy người vừa nói chuyện chính là một đại tẩu có vóc người nở nang.

Giờ phút này, đại tẩu đang giữ những vỏ hạt dưa đã cắn xong trong lòng bàn tay, nở nụ cười hiền lành nhìn các nàng."Chuyện là thế này, cậu mợ tôi là người thôn này, tên là Vương Tam Hỉ, không biết các vị có quen không?"

Tiểu phụ nhân khẽ thở phào nhẹ nhõm, hướng đại tẩu kia gật đầu, mỉm cười nhẹ nói."Vương Tam Hỉ? Ta thế nào không có nghe qua?"

Vị đại tẩu có vóc dáng nở nang kia nhíu mày nhìn sang Vương lão tứ bên cạnh, "Vương lão tứ, sẽ không phải là tìm tam ca ngươi đấy chứ?""Cô đừng nói bừa, tam ca của tôi không gọi tên này, hắn gọi Vương Cương Trụ!" Vương lão tứ đen mặt nói."Không phải ca ngươi, thì cũng là tìm người trong họ Vương các ngươi, ngươi chắc chắn phải quen!""Nhưng ta cũng chưa từng nghe nói trong tộc có tên này mà!"

Vương lão tứ nhíu mày suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu.

Đừng nói là Vương lão tứ chưa từng nghe nói cái tên Vương Tam Hỉ.

Ngay cả không ít hán tử, phụ nhân xung quanh cũng chưa từng nghe qua, tấp nập lắc đầu, tỏ ý bọn họ cũng chưa từng nghe cái tên này."Không thể nào, người ta đã tìm tới tận trong thôn rồi, còn có thể sai được ư!"

Vị đại tẩu có vóc dáng nở nang kia nghi ngờ nhìn về phía tiểu phụ nhân, "Đại muội tử, cô có phải đã tìm nhầm thôn không?""Không sai đâu, cậu mợ tôi là người thôn Ca Lạp này!"

Tiểu phụ nhân cũng không chút chần chừ, bà ngoại nàng thường xuyên nhắc đến chuyện thôn Ca Lạp cho nàng nghe, cho nên nàng nhớ rất rõ ràng."Nếu không thì đi hỏi lão thôn trưởng thử xem sao, hắn là tộc trưởng họ Vương chúng tôi, biết nhiều chuyện hơn một chút đấy!" Vương lão tứ mở miệng nói."Vậy cũng chỉ có thể như thế thôi!""Tên này ta hình như có chút ấn tượng!"

Đột nhiên, một hán tử thân hình cao lớn lên tiếng.

Những người xung quanh cùng nhau nhìn về phía hắn, ngay cả Vương lão tứ cũng tò mò Vương Tam Hỉ này rốt cuộc là ai."Ta nhớ là cha của tên Lai Căn đó có tên này!" Hán tử có vóc dáng cao lớn kia gãi gãi đầu cười nói: "Ta sở dĩ biết là vì Lai Căn có nhắc đến với ta lúc chúng ta uống rượu.""Tam đại nhà tôi à?"

Vương lão tứ có chút giật mình.

Nói Vương Tam Hỉ thì hắn thật không biết, nhưng nếu nói tới Lai Căn, hắn lại biết ngay. Tên Lai Căn đó chính là Vương Lai Căn, coi như huynh đệ cùng dòng họ với hắn."Hóa ra là tìm đến nhà đó à, nói vậy thì Vương lão tứ, ngươi và đại muội tử đây là thân thích rồi!" Vị đại tẩu có vóc dáng nở nang kia cũng bừng tỉnh hiểu ra.

Tiểu phụ nhân không khỏi ngẩng mắt nhìn về phía Vương lão tứ. Giảo hoạt. Cảm giác đầu tiên chính là người này không phải người tốt."Thật đúng là nước lớn tràn ngập miếu Long Vương, người trong nhà không quen biết người trong nhà. Muội tử tên gọi là gì?" Vương lão tứ lập tức lấm la lấm lét nói."Ta họ Dương!"

Tiểu phụ nhân không khỏi vô thức lùi về phía sau một bước."Hóa ra là muội tử nhà họ Dương à, nhà Tam đại tôi cách đây rất gần, để tôi dẫn các cô đi qua!" Vương lão tứ xoa xoa tay, cười làm lành nói.

Tiểu phụ nhân do dự, ngay cả tiểu nữ hài bên cạnh nàng cũng bị dáng vẻ của Vương lão tứ dọa đến phải trốn sau lưng tiểu phụ nhân."Vẫn là để ta tới đi!"

Vị đại tẩu có vóc dáng nở nang kia làm sao không nhìn ra được nỗi lo lắng của tiểu phụ nhân, trong lòng có chút dở khóc dở cười, bèn lên tiếng nói.

Vương lão tứ một mặt ngớ người, đây là thân thích của hắn mà, hắn dẫn đường đâu có sai!"Vậy cảm ơn tẩu tẩu!"

Tiểu phụ nhân liền vội vàng nói lời cảm tạ.

Sau đó, tiểu phụ nhân kéo theo tiểu nữ hài, cùng mọi người trong thôn cáo từ, rồi đi theo vị đại tẩu có vóc dáng nở nang kia rời đi.

Chờ tiểu phụ nhân đi xa rồi.

Vương lão tứ một mặt buồn bực nói, "Rõ ràng có chút quan hệ thân thích với ta, mà ta dẫn đường lại còn không vui!"

Mọi người xung quanh nghe xong lời này, nhịn không được bật cười thành tiếng."Ngươi cũng chẳng nhìn xem ngươi trông ra sao, không dọa người ta chạy mất là tốt lắm rồi, còn dám đòi ngươi dẫn đường sao?" Lúc này, một hán tử ha ha cười nói."Lời này của ngươi ta không thích nghe rồi nhé, ta trông mà có khó coi, vậy cũng tốt hơn Tống Lại Tử!" Vương lão tứ không phục nói....

Cùng lúc đó."Vị tẩu tẩu đây xưng hô thế nào?" Tiểu phụ nhân hỏi."Ta họ Tôn, người trong thôn thường gọi ta là Tam Nương!"

Tôn Tam Nương cười nói: "Cái người vừa nãy có chút quan hệ thân thích với cô là Vương lão tứ đó, cô đừng nhìn bộ dạng hắn chẳng ra sao, nhưng hắn lại là một kẻ nổi danh cưng chiều vợ trong thôn đấy!""Nổi danh cưng chiều vợ ư?"

Tiểu phụ nhân khẽ ngẫm lại.

Tuy người kia lúc trước trông có chút lấm la lấm lét.

Nhưng ánh mắt đối phương nhìn nàng lại rất trong trẻo, bình thường, chứ không hề có vẻ tham lam dâm tà như những gã đàn ông trước đây từng nhìn nàng."Đây là con gái cô à, bé tên gì vậy?" Tôn Tam Nương nhìn về phía tiểu nữ hài, cười nói."Cháu tên Phạm Tiểu Liên ạ!" Tiểu nữ hài điềm nhiên nói."Thật là một đứa bé hiểu chuyện!"

Tôn Tam Nương mỉm cười, đưa tay sờ đầu nhỏ tiểu nữ hài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.