Chương 380: Bị thúc hôn Một chiếc xe ngựa lộng lẫy chầm chậm lăn bánh về phía tiểu trấn.
Khi đi ngang qua cây hòe lớn, một tiếng nói dễ nghe vọng ra."Dừng lại một chút!"
Xe ngựa dừng bánh.
Rèm cửa sổ xe từ từ được kéo lên, một gương mặt tinh xảo, thành thục hiện ra."Chuyện gì đang xảy ra bên kia vậy?"
Chu Minh Châu hơi nghi hoặc, nhìn về phía cây hòe lớn bên kia.
Lúc này, rất nhiều cư dân tiểu trấn đang tụ tập ở chỗ cây hòe lớn kia.
Mặc dù từ trước đến nay, cây hòe lớn là nơi người dân tiểu trấn thường lui tới, đặc biệt vào mùa hè, càng là địa điểm lý tưởng để nhiều người nghỉ mát, tán gẫu.
Ngay cả Chu Minh Châu khi còn bé, cũng thường xuyên đến chỗ cây hòe lớn kia chơi.
Thế nhưng, dù vậy, đây vẫn là lần đầu nàng thấy nhiều người như thế."A Lập, đi xem thử tình hình thế nào!""Vâng, tiểu thư!"
Người vừa lên tiếng là phu xe đang đánh xe ngựa.
Phu xe là một nam nhân cường tráng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo chất phác, thật thà. Hắn lập tức đến chỗ cây hòe lớn kia hỏi thăm tình hình, sau đó quay về bẩm báo."Tiểu thư, nghe cư dân tiểu trấn nói là có một lão khất cái đang kể những câu chuyện kỳ kỳ quái quái ở chỗ đó!""Ra là thế, vậy chúng ta quay về thôi!"
Chu Minh Châu nhẹ nhàng nói một câu, từ từ buông rèm xuống.
Phu xe ứng tiếng một cái, lập tức điều khiển xe ngựa đi về phía Chu gia.
Lần này Chu Minh Châu trở về là do nhị ca nàng báo tin cho biết mẹ sắp qua đời, bảo nàng tranh thủ thời gian quay về gặp mặt lần cuối, nếu chậm sẽ không kịp nữa.
Kỳ thực, Chu Minh Châu nào lại không biết đây là mẹ nàng cố tình hư cấu để khiến nàng trở về nhà.
Nàng biết rõ mục đích là gì!
Chu Minh Châu khẽ cười.
Rất nhanh, chiếc xe ngựa lộng lẫy dừng lại trước cổng một phủ đệ, trên tấm biển ngay cổng chính của phủ đệ ấy, những nét chữ "Chu Phủ" viết kiểu rồng bay phượng múa.
Mà ở hai bên cổng phủ đệ còn đặt hai con sư tử đá trông khí thế hiên ngang.
Lúc này, có một bé gái đang ngồi chơi trên con sư tử đá đó."Bà nội ơi, cô về rồi!"
Vừa thấy Chu Minh Châu bước xuống từ xe ngựa, bé gái lập tức vui vẻ nhảy xuống từ sư tử đá.
Nó quay người chạy vào trong phủ đệ, còn hô lớn một tiếng, giọng trong trẻo vang vọng, tựa như một tiếng sấm trong phủ đệ tĩnh lặng.
Sau đó, bé gái lại chạy ra từ bên trong, lập tức lao vào lòng Chu Minh Châu, giọng điệu ngọt ngào hỏi: "Cô ơi, cô có nhớ con không ạ?""Nhớ chứ, ngày nào cô cũng nghĩ tới con mà!" Chu Minh Châu không khỏi bật cười nói."Mẹ, đi chậm lại chút!"
Bỗng nhiên, từ trong phủ đệ vọng ra tiếng nói vội vàng của một nam nhân.
Ngay sau đó, một lão phụ nhân cùng mấy vú già phía sau cùng nhau chạy ra."Mẹ ơi, không phải mẹ ốm sao?"
Chu Minh Châu cười như không cười, tinh thần mẹ nàng thế này, nào có dáng vẻ ốm thập tử nhất sinh chứ, e rằng còn có thể đánh chết mấy con hổ ấy chứ."Mẹ mà không bảo nhị ca ngươi nói như vậy, thì con bé chết dở này chắc mẹ chết cũng chẳng tiếc trở về!" Chu a bà miệng tuy nói đầy lời trách móc, nhưng mắt lại tràn đầy vui mừng."Mẹ ơi, làm gì có ai tự nguyền rủa mình chứ, mẹ vẫn còn trẻ thế này, sau này nhất định sống lâu trăm tuổi... Không đúng, phải là phúc thọ an khang mới đúng!"
Vừa nói đến sống lâu trăm tuổi, Chu Minh Châu lập tức nhận ra lời này không đúng.
Lời này đặt ở người khác thì hay, nhưng đặt trên người mẹ nàng thì hơi có ý nguyền rủa, nàng lập tức đổi giọng dùng từ khác."Chỉ giỏi nói nhiều!"
Chu a bà tâm trạng không tồi.
Cuối cùng thì cô con gái bảo bối bà luôn thương yêu đã về rồi."Mẹ ơi, tiểu muội về từ xa xôi, chúng ta vào nhà nói chuyện thì hơn!" Nhị ca Chu Minh Châu ở một bên nhắc nhở.
Chu a bà ban đầu còn muốn nói thêm vài lời với Chu Minh Châu, nhưng nghe xong thì cũng thấy phải, liền vội vàng kéo Chu Minh Châu vào trong hành lang nói chuyện.. . .
Vào tới phòng chính.
Chu Minh Châu mỉm cười nhìn về phía nhị ca, "Nhị ca, năm nay anh có nghĩ tới việc sinh thêm cho em một cháu trai nhỏ không?"
Nhị ca Chu Minh Châu vội ho khan một tiếng, "Đừng nói linh tinh, ta và nhị tẩu ngươi tuổi tác đã là ông bà nội rồi, sao có thể sinh cháu cho ngươi nữa chứ!""Ồ, là thế sao? Tiểu Vi, con có muốn có em trai em gái không?" Chu Minh Châu cười hì hì nhìn về phía tiểu chất nữ trong lòng."Có ạ!" Tiểu chất nữ ngây thơ nói.
Nhị ca Chu Minh Châu càng thêm lúng túng.
Sớm biết đã không xin cái phương thuốc nào từ Tống Lại tử rồi."Đừng trêu nhị ca con nữa, con muốn có con thì tranh thủ tìm một người đàn ông, muốn sinh bao nhiêu thì sinh!" Chu a bà tươi cười hớn hở nói."Cha đâu rồi?" Chu Minh Châu vội vàng chuyển đề tài."Đừng để ý tới ông ấy, ông ấy đang nghe kể chuyện ở chỗ cây hòe lớn kia!" Chu a bà phất phất tay, tiện miệng nói.
Khi Chu Minh Châu đi ngang qua cây hòe lớn đã thật sự thấy không ít người đang nghe kể chuyện ở đó, có lẽ cha nàng cũng ở trong số đó, chỉ là nàng không chú ý mà thôi."Tiểu muội à, em không biết đâu, cứ đến giờ này là rất nhiều người trong tiểu trấn sẽ đến chỗ cây hòe lớn đó để nghe kể chuyện, ngay cả anh lúc rảnh rỗi cũng đến đó nghe một chút!" Nhị ca Chu Minh Châu cười nói."Lão khất cái kia kể chuyện hay lắm sao?" Chu Minh Châu hơi tò mò."Cũng hơi đặc sắc, nhưng phần nhiều là những chuyện kỳ lạ dị thường, nhiều cái đến ta nghe cũng chưa từng nghe qua!"
Nhị ca Chu Minh Châu lập tức rất hứng thú kể lại những câu chuyện kỳ quái mà lão khất cái kia nói.
Thế nhưng, khi nhị ca Chu Minh Châu nói đến say sưa, Chu Minh Châu lại nhíu chặt hàng mi liễu, dường như đang suy tư điều gì."Lão khất cái mù lòa, mà còn biết kể những chuyện kỳ lạ dị thường ư? Sao lại giống hệt những ẩn sĩ cao nhân thỉnh thoảng ban tặng đạo cụ cho nhân vật chính trong tiểu thuyết vậy nhỉ?"
Trong lòng Chu Minh Châu lẩm bẩm."Kể mấy chuyện này cho muội muội con làm gì!"
Chu a bà hận không thể đạp bay đứa con ngốc này ra ngoài, không nhịn được ngắt lời nói."Mẹ, tiểu muội, con còn có việc, hai người cứ trò chuyện!"
Nhị ca Chu Minh Châu bỗng nhiên nghĩ ra điều gì, cười làm lành nói một câu rồi vội vàng ôm lấy cô con gái nhỏ."Đừng mà, nhị ca, anh có việc thì sao lại ôm Tiểu Vi đi chứ!" Chu Minh Châu còn muốn nói gì đó thì thấy nhị ca đã ôm con gái chạy mất dạng.
Đợi hai cha con nhị ca vừa rời đi.
Chu a bà bưng lên tách trà bên cạnh, khẽ nhấp một ngụm, "Minh Châu, lần này mẹ đã tìm cho con mấy mối hôn sự, con hãy đi xem thử, cái nào vừa ý thì cứ quyết định mọi chuyện!"
Trong lòng Chu Minh Châu bất đắc dĩ, nàng đã biết mẹ sẽ nói đến chuyện này, "Mẹ ơi, con đã nói là con không lấy chồng rồi mà? Sao mẹ vẫn còn nhắc tới vậy!""Làm phụ nữ nào có chuyện không lấy chồng, Minh Châu, mẹ biết con vì cái người họ Lưu kia mà cảm thấy đàn ông trên đời này chẳng có ai tốt đẹp gì, nhưng con không thể vơ đũa cả nắm, đánh chết một đám người được. Dưới gầm trời này có kẻ xấu thì cũng có người tốt.""Con xem xem trấn trưởng đi, rồi nhìn những người đàn ông trong trấn ta mà xem, ai chẳng phải người chồng thương vợ, tốt bụng!" Chu a bà hết lòng khuyên nhủ."Mẹ ơi, những điều mẹ nói con đều biết cả, nhưng con thật sự không muốn lấy chồng, con cảm thấy bây giờ con đang sống rất tốt!" Chu Minh Châu bất đắc dĩ nói."Bây giờ con thấy rất tốt, vậy sau này con già rồi thì sao? Ai sẽ nuôi dưỡng con lúc về già?" Chu a bà còn muốn khuyên nữa."Chẳng phải còn có các anh, các cháu sao? Lẽ nào họ còn để cô là em gái mình chịu đói sao?" Chu Minh Châu thờ ơ nói."Con..."
Chu a bà thở dài, "Minh Châu, mẹ không phải nói các anh con hay mấy đứa cháu không được đâu, chỉ là người già rồi sẽ thành gánh nặng. Giờ họ không chê con, nhưng sau này ai mà biết được? Chỉ có con cái do mình dứt ruột đẻ ra mới nuôi dưỡng con lúc về già, lo tang ma cho con thôi!"
Chu Minh Châu không tán thành, "Mẹ ơi, lời này của mẹ con không thích nghe. Tiểu trấn chúng ta vì có thư viện, nên mới hiểu những lễ nghĩa kính già yêu trẻ này. Mẹ cứ ra ngoài mà xem, cả đống con cái bất hiếu, không phụng dưỡng cha mẹ kia kìa!"
Chu a bà bị bức đến mức có chút á khẩu không nói nên lời."Ta nói không lại con, nhưng mấy mối hôn sự ta đã sắp xếp cho con ấy, con không đi cũng phải đến, nếu không thì đừng hòng con bước ra khỏi nhà. Còn nữa, ngày mai con cùng mẹ đến Tống gia một chuyến, đứa con trai nhà họ Tống đó gần đây cũng đang đi xem mắt, con với tuổi của nó tương tự, lại quen biết, thế thì còn gì bằng!"
Chu Minh Châu ngẩn người.
Đứa con trai nhà họ Tống đó ư?
Sẽ không phải là Tống Tiểu Xuân chứ?
Suy cho cùng, trong tiểu trấn cũng chỉ có Tống Tiểu Xuân có tuổi tác tương tự với nàng mà còn chưa kết hôn.
