Sau một hồi lâu, giọng của Cố Nguyên Thanh từ trong sân vọng ra."Ngươi đi đi, ta biết rồi."
Viên Ứng Tung dường như không hài lòng với câu trả lời này, lần nữa dập đầu, lớn giọng nói: "Xích Long giáo gây họa cho thiên hạ, lạm sát kẻ vô tội, xin Cố công tử đáp ứng xuống núi, cứu dân Đại Càn khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng."
Cố Nguyên Thanh ngồi trong sân, lạnh lùng nhìn Viên Ứng Tung bên ngoài.
Liền thấy hắn lần nữa quỳ lạy, hô to, thanh âm vang vọng khắp Bắc Tuyền Sơn."Ai bảo ngươi làm như vậy?" Giọng Cố Nguyên Thanh bình thản.
Ngoài cửa viện, sắc mặt Viên Ứng Tung khẽ biến, hết sức đè nén nhịp tim cùng những biến động khác, trầm giọng nói: "Không ai bảo ta làm thế cả, thật sự là việc Xích Long giáo làm khiến người người căm phẫn, tàn sát mấy vạn tướng sĩ Đại Càn, ngay cả bộ thần Chu Ấn Tông sư cũng mất mạng dưới tay chúng. Trong thiên hạ, ngoài Cố công tử ra, không ai địch nổi. Cho nên, Viên mỗ vì thương sinh cầu xin, dám mời công tử xuống núi diệt ma."
Cố Nguyên Thanh lạnh nhạt nói: "Ngươi nghĩ ta không dám giết ngươi sao?""Công tử tu vi cao tuyệt, nếu thấy tại hạ mạo phạm, muốn giết muốn lóc thịt, tự nhiên muốn làm gì cũng được, chỉ mong công tử thương xót nỗi khó khăn của thiên hạ, xuất thủ tiêu diệt Xích Long giáo, tránh cho sinh linh lầm than, vương triều Đại Càn biến thành ma vực." Cố Nguyên Thanh không hề lay động, giọng nhẹ nhàng nói: "Xem ra không phải bệ hạ bảo ngươi làm, nếu là đế mệnh, hẳn là sẽ không dùng thủ đoạn này, ngươi cũng không cần giấu giếm, người đến mời ta hẳn là cũng không phải ngươi, mà là Từ công công hoặc là Khánh Vương. Ngươi cho lời này lan ra khắp Bắc Tuyền Sơn, không phải là mời ta xuống núi, mà là ép ta phải ra tay. Có thể khiến cho một vị phó thống lĩnh Thần Ưng vệ từ bỏ cả tính mạng để làm vậy, chắc chắn không phải người bình thường.""Ta đã nói rồi, tất cả là do một mình Viên mỗ vì thương sinh thiên hạ mà làm. Công tử nếu quý trọng mạng sống của mình, không muốn ra tay thì cũng không cần tìm lý do để nói xấu ta." Viên Ứng Tung bi phẫn lớn tiếng nói.
Cố Nguyên Thanh vẫn thản nhiên ngắm núi nhìn Viên Ứng Tung, dưới tình huống này, hắn có thể cảm nhận được cảm xúc thật sự của Viên Ứng Tung.
Có sợ hãi, có phẫn nộ, có kinh hoàng và lo lắng, duy nhất không có chính là những lời hắn nói, thương sinh chờ lệnh, khẳng khái thong dong!
Cố Nguyên Thanh khẽ cười một tiếng: "Ngược lại là tính toán hay đấy, hoặc là ta xuống núi đấu sống chết với ngươi, hoặc là mang tiếng tư lợi, hại đến thương sinh. Dù thế nào, cũng đều làm lợi cho kẻ khác, chỉ là Viên tướng quân có nghĩ, dù ta không giết ngươi, ngươi thân là phó thống lĩnh cấm quân Thần Ưng Vệ, chỉ nghe lệnh vua, bây giờ vì ngoại nhân mà muốn ép ta xuất thủ, vậy sau này ngươi sẽ ra sao?""Đừng tin lời hắn nói bậy, Viên mỗ trung tâm với bệ hạ, trời đất nhật nguyệt chứng giám." Viên Ứng Tung thẹn quá hóa giận, lớn tiếng nói."Ngươi cũng không cần biện giải, đúng sai, tự ngươi cũng biết, về sau Hoàng đế nghĩ thế nào không liên quan đến ta, ta chỉ hiếu kì là, đến tột cùng ai có đại thù với ta, nhất định phải vào lúc này tính kế ta?"
Một năm trôi qua, Cố Nguyên Thanh đã hiểu cái gì gọi là người trong giang hồ, thân bất do kỷ. Rõ ràng là bị giam lỏng nơi thâm sơn, không có liên hệ gì với bên ngoài, mà mọi chuyện vẫn liên tục ập đến.
Viên Ứng Tung cố trấn định nói: "Nếu công tử không muốn ra tay, người có chí riêng, không thể cưỡng cầu, Viên mỗ mạo muội, xin cáo từ!"
Nói rồi, Viên Ứng Tung đứng dậy muốn rời đi.
Kẽo kẹt, cửa sân mở ra, Cố Nguyên Thanh bước ra.
Một áp lực vô tận bỗng ập đến Viên Ứng Tung, vừa đứng dậy, không gian xung quanh Viên Ứng Tung liền như bị đông lại, áp lực quá lớn khiến hắn vừa muốn đứng lên lại quỳ rạp xuống, không tài nào đứng dậy được nữa."Viên tướng quân đã thích quỳ vậy thì không ngại quỳ thêm một chút nữa, đã dám đến đây giở thủ đoạn thì vội làm gì chứ, ngươi nói đúng không?"
Cố Nguyên Thanh nhìn ra sau lưng, một chiếc ghế trống bay ra, rơi xuống sau lưng hắn, hắn liền ngồi xuống.
Viên Ứng Tung không còn cách nào giữ bình tĩnh được nữa, hắn trợn tròn mắt, lớn tiếng nói: "Cố Nguyên Thanh, sĩ khả sát bất khả nhục, ngươi không muốn ra tay cũng không thể vũ nhục ta như thế!"
Cố Nguyên Thanh cảm nhận được nỗi kinh hoàng bên trong vẻ tức giận của hắn, hắn lạnh lùng nhìn đối phương, giọng nhạt nhẽo: "Ngươi mang thân phận phó thống lĩnh cấm vệ quân, nghĩ ta không dám giết ngươi, có lẽ trong mắt ngươi, giết ngươi là đối đầu với triều đình, nhưng trong mắt ta, giết là giết thôi, kẻ này tuổi còn trẻ, nhất thời xúc động làm bậy, cũng là bình thường, triều đình thật sự sẽ vì một tên Chân Võ bát trọng mà gây khó dễ với ta sao?"
Sắc mặt Viên Ứng Tung khẽ biến."Cố công tử hiểu lầm rồi, tại hạ... tại hạ cũng chỉ vì mấy vạn tướng sĩ chết dưới tay Xích Long giáo nên có chút xúc động, chứ thực sự không có ý như Cố công tử nghĩ."
Cố Nguyên Thanh không hề lay động."Để ta đoán thử xem, Xích Long giáo liên tục tấn công hai nơi phong ấn Ma vực, xem ra mục đích của chúng là phong ấn Ma vực, hiện giờ Xích Long giáo đang hướng về Vương đô, Viên tướng quân mang trách nhiệm trấn thủ phong ấn, người chịu trận đầu tiên chính là ngươi. Đứng trước nguy cơ sinh tử, vừa khéo có người cho Viên tướng quân biện pháp này."
Viên Ứng Tung vẫn mạnh miệng: "Ta không hiểu Cố công tử đang nói gì."
Cố Nguyên Thanh nói tiếp: "Kẻ đó hứa hẹn, chỉ cần ngươi hoàn thành chuyện, sẽ tìm cách đưa ngươi rời khỏi nơi đây, ta luôn thắc mắc, rốt cuộc kẻ nào có thể khiến Viên tướng quân tin rằng hắn làm được!"
Sắc mặt Viên Ứng Tung hoàn toàn biến đổi, hắn không ngờ Cố Nguyên Thanh biết rõ ràng mọi chuyện như vậy, bỗng nhiên, hắn nhớ ra gì đó, chỉ vào Cố Nguyên Thanh nói: "Đêm đó... là ngươi ở bên ngoài!"
Cố Nguyên Thanh mỉm cười: "Chỉ là ta mới tu luyện được thuật ẩn nấp, nơi cấm quân dưới núi, ta chỉ muốn thử xem, không ngờ lại thấy được những thứ liên quan đến mình."
Viên Ứng Tung mặt xám như tro, nhất thời không biết nói gì để biện giải.
Cố Nguyên Thanh lại nói: "Viên tướng quân, đã vậy, chúng ta cứ nói thẳng, ngươi cho ta biết ai đã tính kế ta, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi rời đi."
Viên Ứng Tung im lặng hồi lâu, cuối cùng hít một hơi thật sâu: "Muốn chém muốn giết gì thì tùy. Viên mỗ tài hèn sức mọn, xin nhận thua!"
Cố Nguyên Thanh khẽ nhíu mày, lúc này hắn có thể cảm nhận được sự kiên quyết trong lòng Viên Ứng Tung, phảng phất đã sẵn sàng chấp nhận cái chết, khác hẳn với vẻ trấn định, thực chất là hoảng loạn vừa rồi.
Viên Ứng Tung nhắm mắt lại, không nói gì nữa, phảng phất đã cam chịu."Vậy ngươi cứ quỳ đi, khi nào nghĩ thông suốt thì ta bàn tiếp!"
Cố Nguyên Thanh đứng dậy, mang theo ghế trở lại viện, từ thư phòng chọn một quyển sách ra, bắt đầu chăm chú nghiền ngẫm.
Chiều tối, Phùng Đào mang cơm tối đến, thấy Viên Ứng Tung quỳ trước cửa sân, bối rối cả lên, suýt chút nữa làm rơi cả hộp cơm.
Nàng vội vã cúi chào Viên Ứng Tung, mới lo lắng đi vào trong sân.
Nàng chỉ chỉ Viên Ứng Tung ngoài viện, rồi nhìn Cố Nguyên Thanh.
Cố Nguyên Thanh cười nhạt, tiếng nói trực tiếp vang lên trong đầu Phùng Đào: "Đại nương không cần để ý đến hắn, người ta đường đường là tướng quân, muốn làm gì thì tùy hắn vậy."
