Trần Phong đổi giày, mở cửa, lại phát hiện Chung Lôi đang đứng bên ngoài
Cũng không biết cô nàng đang làm gì, trong miệng cứ lẩm bà lẩm bẩm, giống như niệm kinh vậy, đến cửa cũng không thèm vào
Khi thấy Trần Phong đi ra, Chung Lôi liền mở miệng hỏi:
"Ồ, anh định đi đâu vậy
Trần Phong đáp:
"Ra ngoài ăn cơm cùng Hà Gia Kỳ, tôi chuẩn bị bán "Đêm Đã Khuya" cho cô ấy
"Ồ
Chung Lôi có vẻ hơi mất mát, nhưng rất nhanh lại trở nên phấn chấn:
"Thật ra tôi cũng rất thích bài hát này, nhưng tôi không thể cứ dựa vào anh mãi được, vẫn nên tự mình viết ca khúc thì hơn
Để xem sau này liệu tôi có thể viết được một ca khúc xuất sắc như anh không
Trần Phong cũng biết sẽ là như vậy:
"Yên tâm, cô nhất định làm được
Phải rồi, tôi vừa nhìn thấy trên mạng nói, có một đài truyền hình mời cô đến để quảng bá, sao cô lại không đi
Chung Lôi dứt khoát lắc đầu:
"Không đi đâu, phiền chết đi được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Phong hỏi:
"Chúng ta không phải đang thiếu tiền sao
Chung Lôi gật đầu:
"Đúng vậy, cho nên tôi mới tự học chơi nhạc cụ đó
Chờ tôi thông thạo mấy thể loại nhạc cụ này, chúng ta sẽ chẳng tốn nhiều tiền như vậy nữa
Tiết kiệm tiền, chính là ở kiếm tiền rồi
Hôm nay tôi đã học Saxophone, vừa rồi tôi đang hồi tưởng lại tiết tấu của nó đó
Đoạn điệp khúc trong bài hát của anh mà chèn thêm giai điệu của Saxophone thì khác nào vẽ rồng thêm mắt chứ
Trần Phong thầm nghĩ, quả là như thế
Hắn lại hỏi "Cô muốn đi ăn cơm cùng tôi không
Tôi sẽ giới thiệu cô cho Hà Gia Kỳ, để hai người là quen với nhau
"Không cần đâu, tôi cũng chẳng có dự định sẽ bán ca khúc, quen biết nhiều người như vậy làm gì
Tôi cũng chẳng thích ca khúc của Hà Gia Kỳ, thật thế tục
Không ngoài dự đoán, Chung Lôi vẫn cự tuyệt
Trần Phong gọi xe, đi hết nửa thành phố, mới tới một khu thương mại nổi danh ở trung tâm thành phố Hán Châu
Cạnh khu thương mại là một con đường mang phong cách châu u
Khác với khu thương mại sầm uất, con đường này khá vắng vẻ, thỉnh thoảng mới có tốp ba tốp năm người đi ngang qua mà thôi
Chỗ này trước đây Trần Phong từng nghe nói qua, nhưng chưa bao giờ đến
Đừng nhìn vào sự vắng vẻ này mà đánh giá sai lệch
Mọi người ở đây đều biết, nhưng hàng quán nơi đây không kiếm tiền nhờ số lượng khách đến
Điều người ta muốn, chính là sự yên tĩnh của nó
Tiêu phí của một nơi so với một nơi lại càng cao, nhà hàng cao cấp, quán rượu cao cấp, các câu lạc bộ tư nhân đẳng cấp ở Hán Châu, 8/10 đều nằm trên con đường này
Trần Phong nhìn đông ngó tây, đi tới trước của một tòa nhà hai tầng, có cửa đóng kín, do dự không biết có phải nơi này hay không
Đột nhiên, cửa bị mở ra, một người từ bên trong đi ra:
"Tiên sinh, xin hỏi ngài tìm ai ạ
Người này hẳn là nhân viên phục vụ, mặc đồng phục viền vàng kim, đầu đội mũ quả dưa
Trần Phong suy nghĩ một chút, điều này có chút khó trả lời
Hắn không biết Mạch Huy dùng tên ai để đặt chỗ, nếu như trả lời là Hà Gia Kỳ, cũng không chắc vị tên tuổi lớn này đã báo tên thật
Một ngôi sao muốn ra ngoài ăn một bữa cơm cũng phải chú trọng rất nhiều thứ
Trần Phong không rõ lắm, cho nên biết phải đáp như nào
Thấy hắn không nói lời nào, người phục vụ này vẫn nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng chẳng mấy thiện cảm:
"Vậy, nếu như không có chuyện gì nói, kính mong tiên sinh đừng lắc lư trước cửa nhà hàng chúng tôi
Chúng tôi chỉ tiếp khách đã hẹn trước, không mở bán
Ngay lúc này, một bóng người cao gầy mang theo một mùi hương thoang thoảng lướt qua người phục vụ
"Trần tiên sinh, rốt cuộc anh tới rồi
Tôi và Gia Kỳ nhà tôi đã chờ anh thật lâu, cứ sốt ruột mãi, còn sợ anh bị kẹt xe dọc đường
Ừm, chính là Mạch Huy, không phải mỹ nữ chân dài xinh đẹp gì đó đâu
Trần Phong rất bình tĩnh né tránh "móng vuốt" của Mạch Huy
"Đã để hai người phải đợi lâu, thật ngại quá
Chẳng qua tôi không thấy được bảng hiệu, nên không chắc chắn được có phải nơi này hay không, mới vừa rồi, anh trai đây còn bảo nơi này không mở bán, tôi còn tưởng mình đi nhầm chỗ nữa đấy
Mạch Huy đột nhiên sừng sộ, trừng mắt nhìn nhân viên phục vụ, mắng to:
"Bảo cậu đi đón khách, cậu đón như vậy hả
Sao hả, là địa vị của Gia Kỳ nhà tôi không đủ lớn, không có tư cách mời khách trong nhà hàng này hả
Anh ta vừa mắng, vừa khua tay múa chân
Nhân viên phục vụ liên tục cáo lỗi
Trần Phong nhìn dáng vẻ "chua ngoa" của Mạch Huy, trong lòng vô cùng bội phục
Thật trâu bò
"Mẹ mìn" cũng có chỗ tốt của "mẹ mìn", nhìn bản lĩnh càn quấy này mà xem, vô cùng tự nhiên, vô cùng trôi chảy
Loại bản lĩnh này, một nam chân chính như hắn có dùng cả đời cũng không học được
Trên bàn cơm, Hà Gia Kỳ và Mạch Huy lại chân thành cảm ơn sự thấu hiểu và bao dung của Trần Phong một lần nữa, sau đó hai người lại thúc giục Trần Phong ra bản Demo
Trần Phong phải nhiều lần vỗ ngực đảm bảo trở về sẽ ghi âm, mới coi như qua ải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rượu qua ba lần, Trần Phong mới nói ra lời giấu kín trong lòng:
"Hai vị, thực ra, tôi cảm thấy, hai người đồng ý ký hợp đồng với Duyệt Lai như vậy, không hẳn là một lựa chọn tốt
"Trần tiên sinh, anh từng là nhân viên ở đó, chẳng lẽ có tin tức nội bộ gì sao
Hà Gia Kỳ hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Phong lắc đầu:
"Lúc trước, tôi chỉ là một nhân viên quèn, có thể có được tin tức gì chứ, chẳng qua, sản phẩm tài chính bây giờ đều ẩn tàng nguy cơ
Mạch Huy thở dài:
"Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, thù lao nhiều vậy mà
Tằng tổng quả thật nhiều tiền lắm của, hai năm 600 vạn, chúng tôi từ chối không nổi
Cái giá này chính là gấp năm lần thù lao bình thường đó
Chúng tôi xem anh là người nhà nên cũng chẳng giấu diếm gì, Gia Kỳ nhà tôi mặc dù có chút danh tiếng, nhưng lại thiếu tác phẩm nổi trội, cho nên thù lao làm đại sứ thương hiệu quả thực rất thấp
Cho nên, chúng tôi rất mong chờ bài hát mới của Trần tiên sinh đó
Trần Phong: "Tôi hiểu, nhưng mạo hiểm như vậy có đáng không
Hà Gia Kỳ cười tự giễu:
"Kiếm tiền mà, sao có thể không mạo hiểm
Lợi ích đủ lớn, đáng giá để bất chấp nguy hiểm
Cũng giống như lần này, chúng tôi đến Hán Châu để tham gia một hoạt động thương mại, ngoài thù lao làm đại sứ thương hiệu, những phụ cấp khác cũng rất chu đáo
Một ngày ba bữa trung bình mỗi bữa phụ cấp 2000, sao có thể ăn hết
Mạch Huy cười ha hả không ngừng:
"Cho nên bữa cơm tối nay chính là để Trần tiên sinh ăn no uống say, chúng ta phải tranh thủ ăn cho đủ 2000, nếu không, để dư tiền chính là tiết kiệm tiền thay kẻ khác đấy
Trần Phong mờ mịt: "Phụ cấp mỗi bữa là 2000
"Đúng vậy
Hà Gia Kỳ khẳng định: "Trên mạng đều nói nghệ sĩ ai nấy cũng sống xa xỉ, nhưng nếu tiêu tiền của mình thì ai lại nỡ xa xỉ, nghệ sĩ đều tiêu tiền của nhà tài trợ, nên dĩ nhiên không cần phải tiết kiệm
Trần Phong ngờ vực: "Nhưng lúc tôi vẫn còn làm ở đấy, thấy trong bản kế hoạch viết, phụ cấp mỗi bữa là 5000 mà
Lúc ấy, vài đồng nghiệp xung quanh còn tỏ ra khinh bỉ, rằng có phải cái mâm đựng cơm của minh tinh được nạm vàng hay không, ai cũng không thể tưởng tượng được, một bữa cơm 5000 sẽ như thế nào cả
Nhưng sao số tiền lại khác nhau như thế
Chẳng lẽ hai người không ký hợp đồng
"Hả
5000
Lần này đến phiên Mạch Huy mờ mịt
Trần Phong vô cùng bình tĩnh gật đầu
Hà Gia Kỳ: "Loại phụ cấp này đều là ước định ngoài miệng, Mạch Huy chỉ cần trả trước, sau đó, đối phương sẽ chuyển khoản lại, không cần phải ký hợp đồng
Trần Phong hỏi lại: "Giao dịch với hai người, là chi nhánh bên khu công nghệ cao của Duyệt Lai, phải không
"Phải
Hà Gia Kỳ gật đầu
Trần Phong nghe vậy liền phì cười
Không ngờ hắn đã rời khỏi công ty mà còn nắm được thóp của Lâm Đức
Mặc dù Lâm Đức làm việc vô cùng cẩn thận, nhưng anh ta chẳng thể ngờ Trần Phong có thể có cơ hội cùng nghệ sĩ ăn chung một cơm, còn có thể nói chuyện thân mật như vậy, ngay cả những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này mà cũng nói tới