Chương 42: Thợ thủ công học đồ
“Lâm Phong, ngươi đến rồi!” Không lâu sau, một thanh niên đã mở toang cánh cửa lớn cho Lâm Phong. Đó là Joel. Trông hắn khoảng hơn 20 tuổi, mặc một bộ đồ vải thô màu nâu, tay đeo bao tay hở hai đầu ngón, mồ hôi nhễ nhại trên trán, trông rất bận rộn. Đây chính là thợ thủ công mới của trấn nhỏ biên giới này. Đồng thời cũng là một trong vài tân giác tỉnh giả của trấn trong ngày thu hoạch ba năm trước. Trong trấn tuy cũng có thợ rèn và thợ mộc để đáp ứng nhu cầu hàng ngày của dân trấn. Nhưng nếu muốn chế tạo ra những vật phẩm phức tạp, độ khó cao thì chỉ có thể giao cho các thợ thủ công là Giác tỉnh giả.
Nhìn thấy Joel, Lâm Phong cười lên tiếng chào hỏi. Rồi hắn đưa tay ra sau lưng mò mẫm, lấy ra hai con thỏ rừng vừa săn được hôm nay.“Hôm nay thu hoạch khá tốt, cái này mang cho ngươi.”“Ngươi khách khí quá rồi.” Joel không nhận lấy cả hai con thỏ mà chỉ lấy một con, rồi nhiệt tình mời Lâm Phong vào nhà, “Mau vào đi, đừng đứng ở ngoài nữa.”
Lâm Phong theo Joel vào xưởng nhỏ của thợ thủ công. Bọn họ đi qua một gian phòng khách được bài trí ấm cúng, tới căn phòng bên trái. Nơi đây là xưởng làm việc của thợ thủ công. Quanh một cái bàn làm việc giữa phòng, bên trái là các loại công cụ như búa, lưỡi rìu, cưa tay treo trên vách tường; phía bên phải là một tấm ván gỗ lớn chiếm cả bức tường, phía trên có đính các bản vẽ nguệch ngoạc nhưng rất ngăn nắp; chính diện hướng về phía cửa lớn là các loại vật liệu gỗ, vật liệu da và khoáng thạch dùng để chế tạo vật phẩm.
Tới đây, Lâm Phong bất giác giảm thấp tiếng bước chân. Vì hắn nghe được tiếng ngáy khe khẽ từ căn phòng bên cạnh. Sư phụ của Joel, cũng chính là Giác tỉnh giả thợ thủ công đời trước của trấn, hiện giờ đã cao tuổi, lúc này sau bữa tối đã nằm nghỉ.
Cùng lúc đó, Joel đi phía trước đã cầm lấy một cái túi xách bên cạnh bàn công cụ, quay lại trước mặt Lâm Phong: “Theo yêu cầu của ngươi, ta đã cố mở rộng không gian của nó. Tiếc là, năng lực của ta vẫn chưa đủ, không thể thực sự cải tạo không gian, trình độ này là cực hạn rồi.”“Thật ngại quá!”
Chiếc ba lô trong tay Joel, chủ yếu làm từ da gấu chắc chắn, phía trên có vòng kim loại cố định, mặt ngoài còn khắc họa tiết hoa mộc lan. Lâm Phong chỉ liếc qua. Không cần kiểm tra kỹ cũng biết người chế tác đã bỏ ra bao nhiêu tâm sức.“Nói cái gì vậy?” Lâm Phong lập tức phản bác, “Theo ta thấy, chắc chắn không ai trong trấn ta có thể làm ra cái ba lô nào tốt hơn cái này đâu!”
Joel cười hì hì. Là người làm ra ba lô, hắn sao lại không biết mình đã dồn bao tâm huyết vào đó. Hắn kéo Lâm Phong ngồi xuống ghế trong xưởng. Bắt đầu từng chút một giải thích chi tiết các công dụng của chiếc ba lô: “Ngươi xem dây đeo này, nó có thiết kế gấp đôi, vừa chống nước mưa, vừa có thể dùng để bơi lội mà đồ bên trong vẫn không bị ướt trong thời gian ngắn. Mà ngươi hay đi săn, không phải thỉnh thoảng sẽ săn được những con vật nhỏ, mà nếu nhiều thì lại bất tiện mang theo sao? Ngươi xem đoạn dây thừng này, nó có thể treo mấy cái móc, ngươi chỉ cần buộc mấy con thỏ, thỏ rừng vào là được, có thể giúp ngươi rảnh tay......”
Joel tỉ mỉ giảng giải thiết kế của mình, từng chi tiết đều thể hiện tâm huyết của hắn. Trong đó điểm mấu chốt và đáng tự hào nhất của Joel, hắn giữ lại để giới thiệu sau cùng: “Cuối cùng là phần kỹ nghệ của ta.”
Lâm Phong tò mò hỏi: “Ngươi không phải nói không có cách nào thực tế mở rộng không gian sao?”
Joel nở nụ cười tự tin: “Thì đúng là không có cách nào mà, dù sao ngươi cũng biết, ta chỉ là thợ thủ công vừa thăng hoa một lần thôi.”“Nhưng hiện thực đâu cứ nhất thiết phải mở rộng không gian. Phân chia hợp lý, bày trí vật phẩm, những chi tiết này cũng có thể tiết kiệm không gian, cho nên ta đã thiết kế một vài vách ngăn nhẹ bên trong ba lô!”
Lâm Phong theo lời Joel, mở ba lô ra. Quả nhiên, vách trong ba lô có may một lớp lưới hình ô có thể gấp lại được bằng da bò non. Nhờ kỹ nghệ của thợ thủ công gia trì, các vách ngăn này rất dễ dàng gấp vào hoặc mở ra, vừa bền chắc, vừa nhẹ nhàng, tận dụng không gian tối đa.
Lâm Phong không nén được khen: “Joel, ta thực sự cảm thấy tay nghề của ngươi, là nhất trong trấn chúng ta rồi!”
Joel trong nháy mắt đã sướng rơn. Hắn nhướng mày, ghé sát vào tai Lâm Phong thì thầm: “Lão già sát vách mà tỉnh dậy nghe thấy câu này của ngươi, có khi xông qua cho hai ta mỗi người một gậy cho coi!”“Đến lúc đó ta cõng ngươi chạy, hắn chắc chắn không đuổi kịp!”“Ha ha ha!”
Hai người trẻ tuổi trêu đùa nhau một hồi, Lâm Phong liền thu dọn đồ đạc, cầm ba lô lên chuẩn bị rời đi. Joel đưa hắn ra phòng khách. Khi hắn mở cửa, quay đầu nhìn Lâm Phong khi nãy đi đến sảnh thì nhỏ giọng hỏi: “Lâm Phong, những thứ ngươi chuẩn bị lần này, không chỉ để đi săn thôi đâu.”“Ngươi...... Có phải ngươi cũng định đi một chuyến thật xa không?”
Trong mắt Joel thoáng lộ vẻ lo lắng. Lâm Phong không giấu diếm bạn mình, gật đầu nhẹ, trực tiếp nói rõ mục tiêu của mình cho Joel biết: “Ta muốn thử đột phá Hắc Sơn, cứ mãi ở đây thì không có tương lai!”“......”
Joel im lặng một lát sau câu trả lời của Lâm Phong. Cuối cùng, hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, nói với giọng điệu chăm chú: “Hai ngày nữa, không, tầm bốn ngày nữa ngươi đến chỗ ta, ta chuẩn bị cho ngươi thêm vài thứ.”
Joel cũng là một người trẻ tuổi, hơn nữa còn là Giác tỉnh giả. Dù không có được sức chiến đấu hình thành nhanh chóng như các nghề nghiệp khác, nhưng khát vọng của hắn đối với thế giới bên ngoài không hề thay đổi. Lúc này, có bạn thân là Lâm Phong chuẩn bị đột phá Hắc Sơn. Với tư cách là thợ thủ công của trấn, cũng là bạn của Lâm Phong, hắn đương nhiên không thể chỉ đứng nhìn mọi chuyện xảy ra một cách đơn giản, mà cũng muốn góp sức mình.
Lâm Phong dùng sức gật đầu, nghiêm túc đáp lại Joel: “Được, vậy hẹn gặp lại sau 4 ngày nữa!”“Đi thong thả nhé.”“Không cần tiễn, gặp lại.”
Nhìn theo bóng dáng Lâm Phong biến mất trên con đường trong trấn. Đợi một lát, Joel mới quay lại vào trong phòng với vẻ mặt ngưng trọng. Nhưng khi hắn đóng cửa, quay lại thì sửng sốt. Trên bàn ở phòng khách, chẳng biết từ khi nào đã có thêm một con thỏ, cùng một con gà lôi!“Tên Lâm Phong này......”“Bảo một con thỏ là đủ rồi mà.”
Joel kịp phản ứng, cảm thấy được bạn mình quan tâm mình, hắn gãi đầu, cười bất đắc dĩ. Nhưng khi Joel cầm thỏ rừng và gà lôi lên, chuẩn bị mang vào bếp thì hắn lại nghĩ tới dáng vẻ của Lâm Phong khi nãy tới đây, lại bắt đầu thắc mắc: “Chờ đã...... Không đúng!”“Lúc Lâm Phong vào, chẳng phải chỉ mang theo hai con thỏ thôi sao?”“Vậy con gà lôi này móc ra từ đâu vậy?”
(Tấu chương xong)
