Chương 1103: Tóm lại chính là thường xuyên mơ tới tiền bối, Hồng Mông Kim Thư (cầu đặt mua)
"Tiền bối, sao ngài lại xuất hiện trong giấc mơ của ta?""Những năm nay, ta thường mơ thấy ngài, nhưng chưa lần nào rõ ràng như lần này. Đến giờ, ta vẫn không thể tin vào mắt mình, sợ hãi khi mở mắt ra, ngài sẽ biến mất."
A Man không giấu nổi sự kích động, niềm vui sướng khi trùng phùng sau bao ngày xa cách, nàng bắt đầu kể lể nỗi nhớ mong.
Nàng rất sợ, đây vẫn chỉ là một giấc mơ.
Sợ rằng khi nàng tỉnh giấc, tất cả sẽ tan biến, cuộc sống và tu hành vẫn cứ tẻ nhạt, như thiên đạo bất biến, không gì thay đổi."Đây không phải mơ của ngươi, mà là ký ức của ngươi."
Cố Trường Ca nhẹ nhàng cười nói, "Chỉ cần ngươi còn nhớ rõ ta, ta có thể xuất hiện trong ký ức của ngươi.""Thì ra là vậy."
A Man gật gù, nửa hiểu nửa không.
Sống trong ký ức của nàng?
Thủ đoạn như vậy thật khó tin, nàng lần đầu nghe nói.
Vậy có nghĩa là, chỉ cần nàng còn nhớ đến tiền bối, sẽ có thể gặp lại ngài thông qua ký ức sao?"Nhưng ta lại tò mò, ngươi nói thường xuyên mơ thấy ta, vậy ngươi đã mơ thấy gì về ta?"
Cố Trường Ca nhìn nàng, vẻ mặt đầy hứng thú, mỉm cười hỏi.
Nghe vậy, sắc mặt A Man thoáng biến đổi, ánh mắt trở nên lảng tránh, như thể có điều xấu hổ, khó mở lời.
Khuôn mặt trắng nõn như ngọc bỗng ửng hồng."Tóm lại, chính là thường xuyên mơ tới tiền bối..."
Nàng né tránh ánh mắt của Cố Trường Ca, nhỏ giọng đáp.
Những chuyện này thật khó mà trả lời.
Bởi vì A Man không rõ, nàng đối với Cố Trường Ca, rốt cuộc là loại tình cảm gì.
Tôn kính? Ngưỡng mộ?
Xem hắn như ân nhân tái tạo, hay là sư tôn?
Nhưng nếu là sư tôn, những giấc mơ kia chẳng phải là đại nghịch bất đạo?
Những năm gần đây, A Man thường ôm bộ y phục Cố Trường Ca để lại vào lòng mà thiếp ngủ.
Nhất là khi tâm cảnh xao động, gặp chuyện phiền muộn.
Dù đã giặt sạch sẽ, A Man vẫn cảm thấy bộ y phục vương vấn hơi thở của Cố Trường Ca.
Chỉ khi cảm nhận được hơi thở ấy, lòng nàng mới an tĩnh lại, như tìm được chốn ấm áp, quên đi mọi phiền não, rối bời.
Cố Trường Ca bật cười, hiểu rõ tâm tư của A Man nên không hỏi thêm.
A Man ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, tò mò hỏi, "Hôm nay khi tu luyện, ta nghe thấy tiếng gọi của tiền bối, có phải ngài có chuyện cần tìm ta?"
Đôi mắt nàng thuần khiết như hắc bảo thạch, lấp lánh ánh sáng, vô cùng động lòng người."Ta đã từng nói, khi ngươi tu luyện đến một cảnh giới nhất định, chúng ta sẽ gặp lại. Hôm nay ta đến đây chỉ là để thực hiện lời hứa.""Tốc độ tu luyện của ngươi, cũng không khiến ta thất vọng." Cố Trường Ca mỉm cười.
A Man gật đầu nói, "Những năm nay, ta không dám lười biếng, ta nghĩ chỉ cần đột phá Tiên Vương cảnh, sẽ có thể vượt qua biển lớn mênh mông, đến Sơn Hải chân giới tìm ngài."
Đó cũng là một trong những động lực giúp nàng tu luyện mạnh mẽ hơn."Thấy ngươi có tu vi hôm nay, ta cũng không uổng công chỉ điểm trước kia." Cố Trường Ca gật đầu tán thưởng.
A Man không giấu nổi niềm vui trên mặt.
Ngày trước nàng theo Cố Trường Ca, dù khổ luyện, tham ngộ Ma Tâm Diệu Đế, cũng khó được nghe ngài khen một câu.
Ngay cả món cá nướng tỉ mỉ, cũng bị Cố Trường Ca chê bai đủ đường.
Kỷ niệm cũ ùa về như dòng nước.
Khóe miệng A Man bất giác cong lên, gặp lại ngài, thật tốt.
Sau đó, nàng kể cho Cố Trường Ca nghe những chuyện đã xảy ra sau khi ngài rời đi.
Từ việc nàng tìm được đời thứ nhất Man Thần để báo thù, vạch trần tội ác của Phá Luân Hồi thí luyện, đến việc thức tỉnh toàn bộ ký ức bị phong ấn, biết được thân phận thật sự của mình.
Rồi được tiếp dẫn về Diễn Dương chân giới, bồi dưỡng làm chuẩn Đạo tử."Chỉ cần ta thành công đột phá Tiên Vương cảnh, sẽ có tư cách tranh đoạt vị trí Đạo tử." A Man nói.
Nhắc đến vị trí Đạo tử, vẻ mặt nàng thoáng biến đổi, ánh lên vẻ kiêu ngạo và hào hùng.
Trụ Diệt phủ là một trong những thế lực mạnh nhất ở Diễn Dương chân giới.
Chỉ cần trở thành Đạo tử, thân phận của nàng sẽ thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Dù là những tồn tại Đạo Cảnh khác trong Trụ Diệt phủ cũng không dám khinh thường nàng.
Phụ thân nàng, cũng chính là đương thời Phủ chủ Trụ Diệt phủ, cũng không thể dùng quy tắc của Trụ Diệt phủ để ước thúc nàng nữa.
Dòng dõi của phụ thân nàng đông đảo, trải qua nhiều thời đại, cũng không có bất kỳ địa vị đặc thù nào trong Trụ Diệt phủ chỉ vì là con của Phủ chủ.
Tất cả địa vị trong Trụ Diệt phủ đều do dòng dõi tự tay tranh đoạt."Ngươi là người thừa kế ta chọn, mang trong mình ma tâm, một cái danh vị Đạo tử nho nhỏ, đáng để ngươi để tâm đến vậy sao?" Cố Trường Ca khẽ cười nói."Ta sẽ cố gắng trở thành Thiếu phủ chủ của Trụ Diệt phủ, không để tiền bối phải hổ thẹn."
Trong mắt A Man tràn đầy kiên định, nàng rất tự tin vào bản thân.
Nhưng những chuẩn Đạo tử như nàng ở Trụ Diệt phủ thực ra còn rất nhiều, gần như tất cả đều đã tu hành vượt qua Tiên Vương cảnh.
Nàng tuy vượt trội, nhưng thời đại tu hành của nàng lại kém xa bọn họ.
Cho nên, nếu muốn tranh đoạt vị trí Đạo tử, nàng còn phải cùng rất nhiều kẻ mạnh khác chém giết, vượt qua vòng vây trùng điệp."Ta đương nhiên tin ngươi, dù sao, ngươi là do chính tay ta chọn.""Nhưng với thực lực hiện tại, ngươi vẫn còn hơi khó khăn để cạnh tranh với những thiên kiêu đương thời." Cố Trường Ca vẫn cười nhạt nói.
A Man thiên phú hơn người, nhưng dù trở thành Tiên Vương, cũng khó lòng chiếm ưu thế trong đám chuẩn Đạo tử.
Cần biết trong số các thiên kiêu của Trụ Diệt phủ, đã có không ít người sắp ngưng luyện thành Chuẩn Tiên Đế chi quang.
Thậm chí có những yêu nghiệt phong tồn qua nhiều thế hệ, sắp kết xuất Tiên Đế đạo quả.
So với họ, A Man ngoài thiên phú và vận may ra, không có bất kỳ ưu thế nào."Ta sẽ không thua họ."
A Man cho rằng Cố Trường Ca hơi khinh thường mình, trong lòng nhất thời dâng lên sự bướng bỉnh, nhưng lại không dám lớn tiếng trước mặt ngài, chỉ có thể nhỏ giọng nhấn mạnh một câu.
Cố Trường Ca mỉm cười, đưa tay xoa đầu nàng, "Đương nhiên ngươi sẽ không yếu hơn ai, trong lòng ta, họ không bằng một sợi tóc của ngươi, nhưng dù sao thời gian tu hành của ngươi vẫn còn quá ngắn."
Nghe vậy, A Man không khỏi vui vẻ."Ta sẽ cố gắng tu hành, đuổi kịp và vượt qua họ..." Nàng nhỏ giọng nhưng kiên định nói, tận hưởng khoảnh khắc này, sự dịu dàng hiếm có này."Ừm, nhưng ta đã đến đây, đương nhiên sẽ giúp ngươi."
Cố Trường Ca cười nhạt, một ngón tay điểm vào mi tâm A Man.
A Man lập tức cảm thấy một luồng khí mát lạnh, từ mi tâm rơi vào Niết Bàn cung của nàng.
Bóng tối sâu thẳm, lạnh lẽo như bừng sáng nhờ luồng kim quang này.
Luồng kim quang huy hoàng rực rỡ, như vầng thái dương vĩnh viễn không lặn.
Nhưng A Man có thể thấy rõ, giữa luồng kim quang lấp lánh ấy, một cuốn sách cổ xưa huyền diệu đang trôi nổi."Hồng Mông Kim Thư?"
Bốn chữ lớn cổ kính hiển hiện, như ngưng tụ mọi huyền diệu và đạo vận của thế gian.
