Chương 22: Đáp ứng nàng liền muốn làm được
Nàng nói khẽ: "Ta trên đường nghe thấy có học sinh đang trò chuyện, những người này, đều là đang chờ ta sao, thật như mơ, ngươi làm sao làm được?""Thích không, đây là buổi hòa nhạc chỉ vì một mình ngươi tổ chức, ngươi không cần để ý đến ta làm sao làm được, những người kia đều đang chờ ngươi, những chiếc gậy cổ vũ đều là vì ngươi mà sáng. Chờ chút tám giờ qua đi, ngươi cứ thỏa thích mà hát đi, hảo hảo hưởng thụ giờ khắc này, đây chẳng phải là mộng tưởng bấy lâu nay của ngươi sao?"
Yết hầu Nhan Quân Tịch run run, lông mi run rẩy, muốn nói rồi lại thôi.
Thư Vọng chỉ cảm thấy nàng thật đẹp.
Nàng do dự một chút, đi lên phía trước, cho hắn một cái ôm thật chặt, sau đó nhẹ nhàng buông ra."Ta không giống ngươi, không biết nói chuyện như vậy, tóm lại vô cùng cảm ơn ngươi, chỉ bất quá......"
Nàng hơi nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn Thư Vọng, bất đắc dĩ cười nói: "Ta nợ ngươi, giống như cả một đời cũng trả không hết."
Thư Vọng nhìn dáng vẻ xuất thần của nàng, không cần đại não suy nghĩ, nói thẳng: "Hại, cảm ơn cái gì, ta đều là hảo huynh đệ!""......"
Giang Thanh ngẩn người, nhíu mày.
Cái này gọi là biết nói chuyện sao?
Đệ muội có phải có hiểu lầm gì đó không?
Nhan Quân Tịch cười cười, giống như đã thành thói quen, không nói một lời, nhắm mắt lại, không nghĩ tới giờ khắc này cứ vậy mà đến.
Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ đến mình vừa tới Liên thành, nghĩ đến bảy năm này, nghĩ đến mười mấy phút sau, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng trong đầu lại chỉ còn lại Tiểu Nguyệt Nhi."Hồi hộp không?""Hồi hộp, lần đầu tiên hát trước mặt nhiều người như vậy, không biết mọi người có thích ta không."
Thư Vọng nghe câu này, nhất thời không biết nói gì để nàng bớt khẩn trương.
Nói thật hắn từ nhỏ đến lớn đọc không ít sách, nhưng đến thời khắc quan trọng nhất lại không nghĩ ra được.
Hắn nghĩ đông nghĩ tây, muốn nam muốn bắc, cuối cùng cũng nghĩ ra được một câu:"Vậy làm sao bây giờ?"
Giang Thanh đứng bên cạnh nghe, kêu lên ngưu bức.
Hắn cảm thấy Thư Vọng đúng là không đùa.
Nhan Quân Tịch nghe xong cười thở dài một hơi, nhẹ giọng hỏi: "Khi ta hát, ngươi sẽ nhìn ta chứ?""Nhìn, mắt cũng không chớp!""Vậy là không khẩn trương."
Giang Thanh bắt đầu tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Đệ muội có chút soái!
Nhan Quân Tịch Nhu Thanh nói, "Vậy ta đi."
Để lại bốn chữ ngắn ngủi, Nhan Quân Tịch đeo đàn sau lưng, đi về phía nơi biểu diễn đã được bố trí xong từ trước.
Đi được một đoạn nàng bỗng nhiên quay người, nhìn về phía Thư Vọng, la lớn: "Tiểu Nguyệt Nhi!""Chờ hát xong, ta sẽ tới tìm ngươi, ta không muốn lại leo tường ra ngoài nữa!"
Nhan Quân Tịch tươi cười rạng rỡ, trong mắt có nước mắt lấp lóe.
Thư Vọng ngẩn người một chút, dùng sức gật đầu, hướng nàng phất tay, "Cố lên, ta ở đây đợi ngươi!"
Giang Thanh ngồi xổm ở một bên nhìn hai người.
Liền cảm thấy tim mình bị đâm hết kiếm này đến kiếm khác.
Thời gian này không qua nổi.—— ---- Nhan Quân Tịch đi đến khu vực cỏ bao quanh đám người, có người chú ý tới nàng thì kích động phát ra một tiếng kinh hô.
Ngay sau đó đám người bắt đầu xôn xao.
Hôm nay nàng cố ý mặc chiếc váy dạ hội eo ôm đã mua từ lâu mà không nỡ mặc, váy vừa chạm đất, màu đen, rất hợp với khí chất của nàng, chân đi đôi giày cao gót, tô son, trang điểm nhẹ nhàng.
Cả người lộ ra vẻ đặc biệt ít thấy ở nữ sinh viên, cao quý ưu nhã.
Tất cả mọi người tự giác nhường ra một con đường, nàng trong ánh mắt vạn chúng chú mục, vô số ánh đèn chiếu rọi, đi về phía sân khấu ở giữa.
Sân khấu mà Tiểu Nguyệt Nhi chuẩn bị chỉ vì một mình nàng.
Toàn trường lập tức hoàn toàn yên tĩnh.
Tiếng kim rơi cũng nghe được.
Trên mặt Nhan Quân Tịch tràn đầy tự tin, hào phóng mỉm cười, không chỉ bắt nguồn từ thực lực cứng cỏi cùng nhiều năm kinh nghiệm hát, mà còn vì có một người đặc thù giờ phút này đang yên lặng nhìn nàng."Mọi người tốt, vô cùng vô cùng cảm tạ mọi người đã đến bãi tập nghe ta hát, ta thật không ngờ lại có nhiều người như vậy, ta sẽ dùng tâm, dùng hết sức lực, không hề giấu diếm mà hát thật hay mỗi một bài hát đêm nay, đem biểu diễn tốt nhất cho mọi người!"
Nhan Quân Tịch vừa dứt lời, bãi tập lập tức vang lên tiếng vỗ tay kinh thiên động địa cùng la hét, tất cả mọi người giơ cao chiếc gậy cổ vũ trong tay để thể hiện sự ủng hộ của mình với nàng."Tỷ tỷ thật xinh đẹp a!""Nữ thần, bạn là nhất, thành viên hội fan hâm mộ hậu viện vĩnh viễn ủng hộ bạn, cố lên!""Nữ thần bạn có thể đừng yêu đương không, mấy thằng con trai kia không xứng với bạn!""Bạn là con gái thì biết cái gì, tại sao lại không xứng với?"......
Đồng thời cũng có những tiếng bàn tán xôn xao."Giọng nói cũng hay, mong chờ buổi biểu diễn tiếp theo quá!""Cảm giác vị tỷ tỷ này rất có lễ phép, tôi còn tưởng là những nữ sinh như này tính cách đều ít nhiều gì đó cũng hơi tự cao chứ."......
Nhan Quân Tịch nhìn từng khuôn mặt thanh tú, nụ cười sạch sẽ, cùng với sự đáp lại nhiệt liệt dành cho mình, tia thấp thỏm cuối cùng trong lòng cũng tan thành mây khói.
Nàng lấy ra đàn của mình, gắn bộ phối hợp vào, nhắm mắt lại, những ca từ và nhạc phổ quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, trong đầu tung bay không ngừng.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên thân ảnh tuyệt mỹ ở trung tâm sân chơi.
Sau một khắc, nàng bắt đầu biểu diễn.
Khúc nhạc dạo du dương vang lên, ca khúc đầu tiên là « Trời nắng » rất được yêu thích.
Khúc nhạc dạo kết thúc, giọng hát động lòng người của Nhan Quân Tịch vang lên:"Câu chuyện đóa hoa vàng, từ năm sinh ra đã bay."……"Vì cậu trốn học ngày đó, hoa rơi ngày đó, gian phòng học kia, tớ thấy thế nào cũng không thấy.""Mất rồi, trời mưa xuống, tớ rất muốn lại được dầm mưa một lần."……"Khi xưa có người yêu cậu rất lâu, nhưng cứ hết lần này tới lần khác mưa mỗi lúc một lớn, lớn đến nỗi tớ không thấy cậu."……"Nhưng cuối cùng câu chuyện hình như cậu vẫn nói tạm biệt."
Thanh âm trong trẻo vang vọng trong mỗi một góc của sân chơi, hát vào trong lòng mỗi người, mọi người quơ chiếc que huỳnh quang trên tay, có vài học sinh còn không tự giác mà hát theo."Nghe không đủ, có thể hát lại một lần nữa không?""Hay quá, thích quá......""Nhớ tới mối tình đầu thời cấp ba, như làn khói, cậu vẫn khỏe chứ......"
Một vài người ở học viện âm nhạc cũng đưa ra đánh giá đúng trọng tâm."Ngón đàn vững chắc, xem ra là chuyên nghiệp.""Cảm xúc cũng đúng chỗ, nghe mà vành mắt tớ cũng muốn ướt rồi.""Khả năng ứng biến cũng mạnh thật, nhìn không ra cô ấy hồi hộp chút nào, ngay cả sai sót cũng không có."—— ---- Ca khúc thứ nhất kết thúc, hiện trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt và reo hò so với vừa rồi còn lớn hơn.
Nhan Quân Tịch lặng lẽ cảm nhận niềm vui và kích động lúc này, trong mắt dường như có nước mắt, lại giống như mùa xuân về hoa nở.
Nàng mỉm cười, rất động lòng người, định nói gì đó, chỉ là một cái hoảng hốt, suy nghĩ xuất thần.
Lập tức hơi ngẩng đầu lên, nhìn về phía một vị trí trên khán đài, nơi đó có một bóng dáng quen thuộc.
Thư Vọng và Giang Thanh ngồi trên khán đài lẳng lặng nhìn cảnh này, người trước nhìn đến nhập thần, không nhúc nhích, Giang Thanh vỗ vỗ hắn cười nói: "Nhóc con kiếp trước có phải đã cứu cả Ngân Hà hệ?"
Thư Vọng không để ý tới hắn, chỉ nhìn cô gái ở giữa sân cỏ, mắt cũng không chớp, hắn đáp ứng thì sẽ làm được.
Trong thế giới của hắn, phảng phất như mọi thứ xung quanh đều biến mất, trong mắt chỉ có một mình Nhan Quân Tịch.
