Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Trọng Sinh Tái Giá Giúp Chồng Mới Làm Giàu

Chương 100:




Triệu Hồng Hà nghe hắn nói thế cũng động lòng, nghĩ đến đống tiền lớn trong tay Tống Duyệt Nguyệt, bà nghiến răng nói: "Muốn tôi đồng ý cho cô ta vào cửa cũng được, con phải nói với cô ta, trước khi vào cửa, phải nộp hết tiền trong tay cho tôi giữ, đã là người nhà họ Trương, mẹ chỉ có một đứa con trai là con, mẹ không cho phép con dâu giấu tiền riêng.

Còn căn nhà của nhà cô ta, sau này cũng phải giao cho tôi xử lý."

Đến lúc đó, bà sẽ tặng căn nhà đó cho em trai ở quê, cũng đỡ cho em dâu suốt ngày hếch mũi, trọn mắt, rồi bảo chồng mình kiếm cho em trai một công việc ở thành phố, như vậy, cả nhà bà đều có thể lên thành phố hưởng phúc, không còn phải làm những người nhà quê mặt úp lưng sấp nữa.

Trương Dục Sơ không thấy lời mẹ mình nói có vấn đề gì, dù sao hắn cũng có lương, sau này có thể mỗi tháng trích ra một hai đồng cho bà tiêu vặt, cũng đủ rồi.

Vì vậy, hắn gật đầu đồng ý, Trương Chính Cương cũng thấy số tiền lớn như vậy nắm trong tay mình an toàn hơn nên không nói gì thêm. này còn lạc hậu mà lúc Đây dám là, sao toàn bà bày ra kiến phong tưởng tư?" bà chặt Cương mày lấy, rồi Bà răng nắm, mặt tối điên Trương à cáo, Chính tay nghe sầm: "cổ nghiến xong cảnh? lục lên bắt người Hồng Triệu Hà đợi ý tính, toán như Trương đều nhà tung, ngoài ra Sơ Dục đầu nhà trong mình Ba. lụy này liên thì nhà đi và, tôi trai t con ngu khỏi đồ đừng, đến cút. cửa giờ ít Không, đâu lấy có m tôi đi." trà lại những như về bị cô nhà Nguyệt vậy, vàng xuống cửa quỳ vội giật quay nói để, cửa trôi mình, được lòng Tống tôi Cường, bà cho Chí bắt vẫn đợi, cốc mặt ta chứ Lâu ngồi Hà cô bà dâng, trong mắng đỏ được vào làm sao chuyện, lại vào một đến: "nhà trắng cho Triệu mặt nuốt, lúc nghĩ cứ lại Duệ vì đặt Vậy vậy thấy không ta đóng Hồng? đặt cô ngâm, lần hái, cô ít này ở u trèo chó nước đi nữa ta bưởi sẽ còn mau, về xuống đầu không vào tôi bài chou học cửa một mất ta thì ông lên chậu tôi ngồi lá sau này!

Bà c muốn. cốc dâu ra ngoài Hồng bị kéo Cương bộ một chiếc, thấy Con sắp rồi cầm lại liền mộtm bà áo trong quần, bữa giờ Triệu không: "Trương đón nấu cầm bà, thay ngon thế cốc đi về tiếp Chính chuẩn mới đâu để, Hà men khác một à phòng?" chỉnh khựng tiếng dần đừng cổ trước đầu tác sờ bà không dáng, vẻ tường, trên nhàng họng Nguyệt, mặt thành cha đang cho tròn cung chồng dâng nói, mình trà quỳ mà của sờ đó "đến", Cha ra áo chủ khuôn trà Khiết Duệ gật mẹ sao Ngọc đó, cổ chuyển được động Cố kính dâu thì Con, gương mặt lại gọi cảnh, động lại dần lúc: "không Tống trước một được là nhẹ Cương nghe cổ Chính, Trương áo ngoài tay dâng nghĩ vậy tự biến." khinh làm ý ta rcô: "Con tôi nhớ tôi, còn không phải bữa còn mẹ Triệu Hà tôi ngon còn, đánh cái vẫn có nấu đồng chồng dâu Hồng, chuyện gì thường xem?. ế." còn tôi Vậy mười với lần mấy đau chao quỳ vậy, chồng mặt lại còn, tát mặt cô cô, vẻ tôi: "vẫn ôi ta cái sản Hồng nhận xuống ông ta còn lỗi, cô nông bắt trước ở phải hớn tôi, Hà cái, hở ê tát nghe không phải ẩm của đến để, mày tôi nói nữa Triệu, người ý đá chợ ta giờ còn nói. mình tìm họ của chưa Là nhược điểm nhà nhà được sợ Lâu? h.. á.."

Tuy nhiên, Trương Chính Cương không nghe bà lải nhải và phàn nàn nữa, ngây người nhìn mình trong gương, suy nghĩ đã bay rất xa rất xa.

Bên này, Trương Dục Sơ đến cục dân chính lúc chưa đến bảy giờ, nhân viên vẫn chưa đi làm, tiếp theo là cứ đứng ở cửa chờ mãi chờ mãi!

Trong lúc đó, hắn thấy một chiếc xe quân sự chạy qua cửa, không lâu sau, lại có mấy chiếc xe tải chở thanh niên trí thức về quê, tiếng trống tiếng kèn rộn ràng, thật náo nhiệt.

Lúc đó, hắn còn cười lạnh chế giễu trong lòng, đồng thời lại cảm thấy đắc ý, sau khi tốt nghiệp phổ thông, hắn đã thi đỗ vào nhà máy thép, sau đó nhờ cha mình xin cho vào làm cán sự tuyên truyền, lương một tháng 38 đồng, mỗi ngày chỉ cần ngồi trong văn phòng đọc báo, viết khẩu hiệu tuyên truyền các thứ, một tuần còn được nghỉ hai ngày, cuộc sống không biết sung sướng đến mức nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.