"Tiểu Nguyệt, cháu đã nghĩ đến việc sẽ đi làm ở đâu chưa?
Mặc dù bây giờ cháu có hai chỉ tiêu công việc nhưng chắc chắn chỉ có thể đi làm ở một đơn vị.
Công việc còn lại có thể bán cho người khác."
Tiểu Nguyệt nói rằng cô định bán cả hai công việc này để lấy tiền, đồng thời cũng nói rằng cô đã đăng ký xuống nông thôn tại ủy ban khu phố.
Hứa Kiến Trung nghe xong, im lặng không nói gì.…"ấy bà cháu vài, của xem ngày chìa hàng đó xóm lúc cháu Chu tôi, đến lấy cho cách sẽ tôi đưa sẽ khóa Việc, bà dễ lúc một là chìa đó này đến được khóa thôi nhà."
Văn gì nghe không xong, nữa cũng Chu Phi nói. cũng Nam rồi cháu đi vậy một: "ý thức giận, Văn lớn không thôn dám Châu này mà, Con quá niên như nông tiếng xuống đi nói làm cũng Chu cháu bé, có tức xa đảo của thanh, Phi chút trí tưởng."
Chu hàng lúc nguôi Phi Văn nghe đó giận Tống nói họ này có, ở họ còn mới nhà. tiền rồi nơi, không không được Nhận cất gian tìm vô lòng thấy trong, cùng một cảm vững vào người cô tâm.
Nguyệt nhớ Tiểu đến của ngôi Chu nhà lại, Phi nhắc bèn Văn mình với. nhìn ông đến Châu Trung Tiểu chọn đến, Hứa đảo trẻ ngạc hiểu lão, thôn phải xuống, ý nông đó đày đứa Nhưng nên tức kinh Nguyệt không bị Kiến lập Nam biết La cố này ra?
Nguyệt một hơn Tống đồng Cầm một sáu phú vạn, thành đồng trở Duệ bỗng tiểu trong có nghìn chốc trong hai tay bà trăm vạn tay.""biết nhà, có mật, Hứa và chuyện này phải, bà đều không nông hai giữ chuyện làm cháu thời xuống, Chu chú phiền chỉ Chú chú hai cháu tạm cháu thời tạm còn chú biết, giúp bí thôn Chu mọi muốn người." có sóc nữa giải đừng: "chú Hứa, lắng đảo Chú cười, cho thích cháu Nam đến giận cháu Chu đó Nguyệt hàng cháu Châu chăm còn người ở chú họ, nhưng và Tiểu chú lo biết có."đó đang tôi để lúc đảo, đã có đến giờ ngũ, Châu thông đó một sẽ Nam ấm người ông nhập, trưởng tôi cậu không chịu lát chăm của, hãy để con lạc tin ức rồi liên ấy tốt cũng đó bạn Tiểu của, ta bây Nguyệt ấy cho đợi đại Nguyệt, đưa cho ấy Đi ở, sẽ người sóc Tiểu bé nữa cho điện, trai đội gọi nó là con cậu." thanh niên Lâu Dương Vân làm trí không thức chuyện cô muốn Cô biết nông thôn xuống sẽ.
Nhưng ngờ rằng biết Lâu, qua đã cô hôm Dương không Vân…
Kiến bán xuôi bán Phi chưa ngày 600 đồng gái giá đầy cho, chú nửa Trung làm đã bán đã ở và Vì với, của nhân việc đại việc máy Hứa công xong phòng thép sự đã Chu sự bách với giá nhà cậu, cháu trai hóa ở chuyện của út ở Văn cho Phi Chu Văn có thép công nhà 1000 lâu nhiệm giúp máy việc đồng đỡ con chủ của.
Số của cải mà ông ngoại để lại cho cô, cô tuyệt đối sẽ không động vào nhưng hơn hai vạn đồng này, có thể trở thành vốn khởi nghiệp sau này của cô.
--- Hôm qua, sau khi Trần Dư Hoài hỏi xong biên bản kueenf đưa Lý Tự Lập và Lý Lương về đồn cảnh sát thì tìm đến Hứa Kiến Trung, nói ra nghi ngờ của mình.
Sáng nay, Hứa Kiến Trung gặp Tống Duệ Nguyệt, cũng có chút ngẩn người.
Mới hai ngày không gặp, cô gái này sao lại như biến thành một người khác vậy?
Khuôn mặt vẫn là khuôn mặt đó nhưng vẻ vàng vọt vì thiếu dinh dưỡng trước đây đã không còn, ngược lại còn trắng trẻo như phát sáng, vốn đã mày thanh mắt đẹp, giờ lại càng xinh đẹp hơn, đứng đó, như một bức tượng ngọc được chạm khắc tinh xảo nhưng lại vô cùng sống động.
