Trương Dục Sơ vân không từ bỏ, cũng không chịu từ bỏ, bởi vì vừa rồi khi nhìn thấy Tống Duệ Nguyệt, hắn đã kinh ngạc phát hiện ra rằng cô dường như lại trở nên xinh đẹp hơn, khi cô chui ra khỏi cánh tay của tên quân nhân đó, làn da trắng như sứ như được bao phủ bởi một lớp hào quang, đẹp đến mức khiến người ta run rẩy.
Chỉ đáng tiếc nếu không phải hôm đó Dịch Lan cứ bám riết lấy hắn đi xem bộ phim đó thì bây giờ, Tiểu Nguyệt nhất định sẽ không có thái độ này đối với mình.
Nghĩ đến đây, hắn liền trách móc nhìn Dịch Lan: "Tiểu Lan, em đừng đến tìm anh nữa, người anh thích từ trước đến nay vẫn là Tiểu Nguyệt, cũng chỉ coi em là bạn tốt, hôm đó nếu không phải em cứ bám riết lấy anh đi xem phim thì Tiểu Nguyệt cũng không tức giận như vậy, bây giờ tất cả mọi chuyện đều do em gây ra."
Dịch Lan tức đến mức suýt ngất đi, cô ta chạy đến đây thay hắn đỡ gậy, vậy mà hắn lại trách móc cô ta sao?"Trương Dục Sơ, anh cũng quá nhẫn tâm tuyệt tình rồi, vừa rồi là tôi thay anh đỡ gậy, anh không những không cảm động, ngược lại còn chỉ trích tôi, trách móc tôi?"Tôi không thích ta anh.. sao Chẳng về lòng không của chút lẽ hiểu anh tôi nào tấm?
Tôi ai điều làm cả tất là vì này những?." mì xong la trứng cắn, Yến húp một lại miếng nói, ốp lớn Từ Lục một ngụm. sao sản qua mua ở hôm chợ nông là?. tên Còn Dương kia Vân là thế Lâu nào? chuyện nhàn người cửa này lúc, Trước lỗi nói ở cho dụng khác: "Yến Từ loại chmỉ đổ vô Lục một, nhạt nhìn thích cô sao đây gặp đứng mới biết?. nghĩ là thích giờ, Bây gì lại? lại nói phải đồ thì bát, mè một lãng cái đập liền hôm nhiều một tuy ngăn tủ, đồ Chu thêm vì xong không, nếm bà băm thể hai ăn tối ăn cô, đã là băm hai ớt vào, cô cho tức làm, mười miếng dạ miếng thêm bát tặng một ớt Duệ tự dày, thử bà giọt lớn như bà cùng cho băm vào là nhiên, cô bát mắng ớt nếu Nguyệt, hôm miếng lại ăn của nhiều, thêm một ngọc mấy phí thật, qua trong mình muối bát phí Tống tỏi và cầm, Chu mì lại lại lấy cuối, trong thìa này mà Chu còn mè là đau kia sợ, ăn mì ông mắng bà cô thêm dầu cô bị dịch nhỏ giận không có bưng gì buổi tối sẽ nữa có vào phung bên băm vậy thìa dầu vài... thấy này nôn Sao lại buồn thế tự nhiên?"
Nguyệt sợ không: "cay Anh Tống sao Duệ? phải kỳ, nói lại thế Không quái anh sao chuyện?""Ngon. chút Từ tôi: "Lục cho ớt Cũng Yến thêm. trứng tay cải Duệ nhỏ đánh giọt hai rau, luộc quả cho nấu còn vào, dịch một một anh nắm Tống la, ốp Nguyệt ngọc tiện một lông bát thêm mì. vẻ động Mì trên mì, chấn mặt mặt Từ ăn Yến: "này Lục." ý trưởng đội Sơ rồi, làm Trương nói toàn hôn kết nói luôn nghĩ lại của nào lại bám đuôi Lâu nên, chỉ Cô là hoàn vì không đã dân ra không khác nhà, cần nghe Vân khỏi Dục hắn, cô với hắn Dục Trương lấy Lâu bố, quân một dám kiếp ugì là câu thoát cách Dương họ cô vẫn Sơ trrước đồng sự muốn."
Duệ Nguyệt Tống: .
An đứa, bế chạy hàng sau Kim Lục, đó Lục cơm nhà mãi ngáp buồn Tống, lúc nhà nhỏ xong xong Tiểu Nguyệt cửa ngủ Buổi ngáp xóm khi Duệ Yến tiễn đi, về bà chơi một mới tối cô Từ sang và về, Thẩm liền chốt mình ăn, phòng đến Chu dài, cô lớn ngắn." cô nhìn Yến Từ chỉ Lục. hai sau thức không hôm, như Từ canh cả từ đêm trên dậy khoái gác, đã giống thấy Sáng, xuống thần tầng Lục đi Yến là trên tinh sảng tầng. không biết cũng Cô."
Nguyệt Duệ Tống: . cô nhìn trầm xa sang biến mảnh mai nhìn cửa ánh Từ lại lưng, về Lục phía không ngâm Yến của quay trong mắt, hẻm ngõ bóng mất. lại sao với lại Yến: "Từ tại Lục kết hỏi Vậy hôn anh ta?""tâm gì làm Anh nhiều thế quan?" sau người đi không đó một về kiên, Cô cái liếc nhẫn quay anh." mặt vẻ Nguyệt hiểu gật, vậy khó đầu Duệ: "Tống Sao?..
Tống Duệ Nguyệt cạn lời, múc một thìa đầy ắp cho vào bát anh, trong lòng còn nói, cay c. h. ế. t anh đi!
Tuy nhiên, người nào đó rất nhanh đã ăn sạch một bát mì, ngay cả nước cũng không còn.
