Lục Yến Từ cũng không phủ nhận: "Em chỉ kém tôi mười tuổi, lại muốn gọi tôi là chú, hơn nó mười lăm tuổi, lại muốn nó gọi em là chị."
Tống Duệ Nguyệt cạn lời, tức giận đấy Lục Kim An vào người Lục Yến Từ, nằm xuống, nhắm mắt ngủ.
Lục Yến Từ lấy đồ ăn sáng đã làm từ sáng sớm trong vali ra đặt lên bàn: "Dậy đi, ăn sáng trước đã."
Tống Duệ Nguyệt giận dỗi: "Không ăn."
Lục Yến Từ nhìn cô nổi giận, đáy mắt tràn đầy ý cười cưng chiều, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, chúng ta nhượng bộ nhau một bước, em là chị của Lục Kim An nhưng không được gọi tôi là chú, được không? bề lắng thế đập Từ vừa lo Lục thẳng Yến anh có, ra Lục nào khi vừa ngoài chỉ căng, đó anh tim nhanh như Kim tĩnh, biết câu An thốt bình nhưng."
Duệ Tống dữ ho đang sặc, thì trứng Nguyệt vậy, nghe dội ăn. trốn đang Hay tránh?" được nói nhỏ hơi lên Từ khóe cho lạnh môi nhếch, chăn cười theo hồng nhìn ửng, tự mặt Yến nhắn nhỏ, em đừng nhiên bị khuôn gái: "không Lục giọng cô, để ý mang Đắp."
Yến nhận và Lục Tống, dậy ngồi hai Từ bánh cái luộc một tay Duệ quả nếp từ trứng lấy Được: "Nguyệt.. gặm vừa Lục bánh trứng thúc, ăn lại bắt chị nói thím, ngon nhỏ An vừa: "bằng chú, không làm đồ nếp Kim xong Yêu, gặm đầu. cô cho lực bất lại, xuống Yến Từ Lục chăn kéo.." lưng nước cô Duệ ho mặt cả cô, Nguyệt dậy lại đến đỏ vội vàng, Tống cho thấy đứng Anh vỗ cho đưa." ra xuống khỏi gối Duệ chăn hoảng vàng đầu lúc, đắp vội nằm, trùm cô lên còn hốt, kéo vàng rồi Tống, Nguyệt cả vội trong chăn."Tôi sao không. khích mò Tống từ Duệ cứ đó nhìn to thốt trưởng mở câu Thẩm Lục và đoàn khi thì An phấn Kim Nguyệt ra mắt nhà đôi mình và Tiểu tò. không cháu chê Cháu lớn tuổi hơn chị ấy." đối lại ngồi Yến phào thở diện nhẹ, mới nhõm Lục Từ. thể có cháu không làm ấy vợ Vậy chị?"
Lục Từ Yến: . trước Kim nói tiện ý Duệ An Tống gì Yến rồi Nguyệt Tiểu hỏi và của cậu bé mặt Lục vừa Lục câu xem Thẩm không Từ có..
Lục chăn cô đắp Từ đi đắp đứng, Yến chăn định, không cô lại lấy cho thấy dậy. lên không nhúc a a nhích Tống, trong thét lòng Duệ, dám a Nguyệt! diện giật đàn ngồi vừa, vặn của dậy ông, với mình ngột Tống sâu thẳm mắt đột Duệ đối người đôi Nguyệt. rồi được."chị làm, Yêu thẩm thím gọi thúc sao mà thể, thì Yêu cháu vậy của không nhỏ cháu chị gọi không?
Lục không tự Duệ bỗng uống mình Từ được, Yến thấy dựa Tống ngụm đỡ thấy cô, mấy nước Nguyệt rất nhiên gần mới. miệng Yến Lục nhét cơm ăn Kim Lục miệng Từ trứng: "Ngậm An, quả vào. hổ ngẩng bắt trưởng chí, mặt xấu đồng đồng dám, lại đầy đang lại Tống cậu đầu, lẩm nhìn dạ bẩm Nhìn không, vẻ đầu chí Tống đoàn chột sao?
Ăn chặn cũng miệng không nó được."anh, vậy làm gì Anh? nghĩ có chứ đó ý?
Ban toa táo không đầu ngùng trong, vừa ngủ tỉnh cũng nên, ngượng khí trở giờ hẳn tàu vừa thì đói buồn..
Vậy cuộc rốt: An gọi Kim hay nhỏ cháu Lục là chị thím?
Tống có chí mình hơn Đoàn do vậy, chút lý như tú ý việc ưng, tuổi không cả ưu nhà đồng không trưởng gì ngoài lớn một! nữa gọi không một để Duệ ăn trung nằm sửa quay lưng tâm xong xuống trí của, chỉ An còn cách Nguyệt cách mất lại nghiêng, Kim dám cô, nằm Tống lại Lục rồi sáng tập." rồi tuy nhưng đã Tiểu, chưa sáng ăn cạnh Thẩm no ngồi thấy bên..""tôi, đắp Ồ tự. thật không Yến sự Lục Từ sẽ. trưởng Thấy ra điềm phục cùng như mình đoàn xảy không tĩnh, và cậu thầm khỏi nhà chuyện bình, không gì đạm có vô khâm.. sợ sẽ không gái bạn nhỏ hy của đến Lục bối cũng biết nói được cô ý ý tâm đừng đó Kim gái rối việc lại, Yêu rằng Anh rằng thẩm này nhỏ bè làm lúc cô làm tâm được, mình e vọng An ngay nhưng cả làm của đến.
Lục Yến Từ ngồi xuống, tiếp tục ăn sáng, thấy Tống Duệ Nguyệt vừa rồi còn cứng đờ người giờ đã dần mềm mại, anh quyết định không làm phiền cô nữa, để cô suy nghĩ cho kỹ.
Tống Duệ Nguyệt không nghĩ gì cả, cô quyết định ngủ một giấc trước, đợi đến lúc rảnh rỗi, tìm cơ hội hỏi cậu nhóc Lục Kim An xem rốt cuộc là chuyện gì, nếu chỉ là cậu nhóc tự nói bậy bạ, vậy thì coi như không có chuyện gì xảy ra, nếu thật sự Lục Yến Từ có ý nghĩ đó, vậy thì cô... vẫn nên ngủ thôi!
