Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Tu Tiên Toàn Bộ Nhờ Bị Động

Chương 87: Thường ngày tu hành




"Kim Dương Quả...""Long Tu Thảo..."

Chu Phụng tự mình đem những dược liệu trước mắt này toàn bộ xử lý xong.

Sau đó thời gian còn lại liền có thể tự do sử dụng.

Tại dược tháp nơi này, so với Tam Cổ môn nội môn hoàn cảnh tàn khốc, có vẻ hơi ôn hòa.

Bởi vì ở chỗ này trên cơ bản không có áp lực gì, chỉ cần đem Viên Đan Sư phân phó công việc làm xong.

Còn sau đó ngươi đi làm gì thì cơ bản đều không ai quản.

Mà lại tại dược tháp nơi này, còn có một cái Tàng Thư Thất nhỏ, bên trong có rất nhiều sách liên quan tới luyện đan, dược lý, dược liệu các loại.

Những thứ này đều là cơ sở luyện đan, mỗi một học đồ tại dược tháp đều là hướng tới trở thành Luyện Đan Sư.

Cho nên nơi đó cũng là chỗ náo nhiệt nhất của dược tháp.

Chu Phụng cảm thấy nơi này chính là một chỗ lánh nạn tuyệt vời của Tam Cổ môn, những người tư chất tu hành chẳng ra gì, tới nơi này là thích hợp hơn cả.

Chỉ là nếu muốn luôn ở lại dược tháp nơi này, thì lại là một chuyện vô cùng khó khăn.

Bởi vì cách mỗi một năm, Viên Đan Sư đều sẽ kiểm tra tất cả học đồ.

Xem xem có ai có tư chất trở thành Luyện Đan Sư, nếu ngươi liên tục ba năm không đạt tiêu chuẩn, vậy cũng chỉ có thể rời khỏi dược tháp.

Nghe một số học đồ cũ nói, Viên Đan Sư giống như đã tìm đồ đệ mấy chục năm rồi.

Muốn kế thừa y bát của mình.

Nhưng cuối cùng chỉ tìm được một Mạc sư huynh, miễn cưỡng thu vào môn, xem ra cũng không hài lòng lắm.

Mấy chuyện bát quái này đều là Chu Phụng vô tình nghe được khi ở Tàng Thư Thất.

Bất quá chuyện có trở thành Luyện Đan Sư hay không đối với hắn cũng không quan trọng.

Mục đích hắn đến đây là tránh sóng gió, đồng thời nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian.

Nếu có thể trở thành Luyện Đan Sư thì quá tốt, không thành cũng không sao, chí ít có thể học được một vài thủ pháp điều chế độc dược.

Từ rất lâu trước đó, Chu Phụng đã muốn học một chút dược lý, tự chế độc dược.

Hiện tại cuối cùng cũng có cơ hội.

Chu Phụng nhanh chóng trở về phòng của mình."Trước hết hoàn thành tu hành thường ngày đã!"

Hắn về phòng cũng không lập tức xem ngọc giản mà Mạc sư huynh cho.

Mà là hoàn thành một ngày tu hành, nói đến tu hành thường ngày của hắn vẫn tương đối phức tạp.

Đầu tiên là tu hành Thôn Ma Công, sau mấy lần tu vi tăng vọt liên tục, lực khống chế linh lực của Chu Phụng giảm xuống đến mức rất thấp.

Nghĩ kỹ lại thì, Chu Phụng từ Luyện Thể cảnh đến Linh Đài cảnh, chưa tới nửa năm.

Tu vi gần như tăng vọt, mấy tháng là nhảy một cảnh giới lớn.

Thêm nữa không có người dạy bảo, cho nên nền tảng của hắn có thể nói cực kỳ bất ổn.

Cho nên nhân dịp khoảng thời gian nghỉ ngơi này, hắn sẽ chậm rãi củng cố cơ sở.

Tu hành xong Thôn Ma Công, Chu Phụng bắt đầu dùng linh đài ôn dưỡng Tử Ngọc Chung.

Không sai! Từ khi lấy được Tử Ngọc Chung từ tay Hàn Xí, hắn đã bỏ cái đao bổ củi trước kia mình tự rèn.

Trải qua mấy ngày liên tục dùng thần hồn lực tẩy lễ, hiện tại ấn ký của Hàn Xí trên Tử Ngọc Chung đã bị tẩy sạch hết.

Hiện tại hắn rốt cục có thể đặt Tử Ngọc Chung lên linh đài, tiến hành tế luyện sơ bộ.

Và điều này cũng đồng nghĩa, sau này khi chiến đấu hắn có thể dùng Tử Ngọc Chung để chiến đấu."Công phòng nhất thể! Mà lại nhan trị còn cao như thế! Thật sự là đồ tốt a!"

Nhìn Tử Ngọc Chung trong tay trong suốt lấp lánh, Chu Phụng nhịn không được cảm thán một câu.

Tử Ngọc Chung này hiện tại là chiến lợi phẩm tốt nhất của hắn.

Nói xong, hắn dùng thần hồn lực bao bọc Tử Ngọc Chung lại, đặt lên linh đài.

Thần hồn lực mang theo khí tức, từ từ hòa vào Tử Ngọc Chung.

Tử Ngọc Chung đã ảm đạm mấy ngày, khi nhận được thần hồn lực tẩm bổ, trong nháy mắt phát ra màu tím nhạt.

Màu tím ấy mang lại cảm giác trang trọng uy nghiêm cẩn trọng, lượng lớn linh văn chậm rãi hiện lên."Hả? Đây là..."

Chu Phụng phát hiện không ổn.

Bởi vì lúc này Tử Ngọc Chung giống như đang trong trạng thái thuế biến?

Trước kia cầm trên tay thì hắn chưa nhận ra.

Nhưng khi đặt lên linh đài thì hắn cảm giác Tử Ngọc Chung lúc này giống như đang thai nghén một cỗ linh tính.

Cỗ linh tính này không ngừng đòi hỏi thần hồn lực và linh lực của hắn!

Đối với tiếng kêu gọi như có như không này, Chu Phụng có thể nói là rất rõ.

Bởi vì nó giống hệt Thôn Ma Cổ trong cơ thể hắn, giống như đứa trẻ đòi sữa.

Chu Phụng không biết rằng, Tử Ngọc Chung này đã vượt quá cực hạn của pháp khí thông thường.

Sau đó chỉ cần liên tục cung cấp thần hồn lực và linh lực, thì có thể để Tử Ngọc Chung thuế biến.

Mà đây cũng là tâm huyết cố gắng của hơn mười đời người nhà họ Hàn.

Thế nhưng công sức của các đời tổ tông nhà họ Hàn, hiện tại toàn bộ đều có lợi cho Chu Phụng.

Khi thuế biến cuối cùng, để hắn hái được trái chín."Không phải là linh lực sao? Ta có rất nhiều!"

Chu Phụng không keo kiệt linh lực bản thân, vì Thôn Ma Cổ cùng với cấp hai bạo thực bị động, linh lực trong cơ thể hắn vô cùng lớn.

Tuy không tinh khiết như vậy, nhưng lượng chắc chắn rất lớn.

Dòng linh lực lũ tràn không ngừng đổ vào linh đài, phối hợp với thần hồn lực không ngừng tế luyện Tử Ngọc Chung.

Sau khi nhận được đại lượng linh lực, linh văn trên Tử Ngọc Chung càng thêm rõ ràng.

Chu Phụng cảm nhận rất rõ ràng, hắn đã có một tia liên kết với Tử Ngọc Chung.

Đây coi như là bước đầu tế luyện thành công.

Cũng không sai biệt lắm!

Khi Tử Ngọc Chung tế luyện sơ bộ thành công, Chu Phụng cũng dừng lại.

Bởi vì thần hồn lực của hắn lúc này cũng không còn nhiều, sau đó hắn còn muốn tế luyện bản mệnh cổ.

Thôn Ma Cổ trong cơ thể hắn sau mấy lần dùng pháp tế luyện bản mệnh cổ, đã không còn tùy hứng.

Lúc này thậm chí còn bắt đầu phối hợp tu hành cùng hắn.

Mỗi khi Chu Phụng vận hành Thôn Ma Công, Thôn Ma Cổ đều cùng nhau thổ nạp linh lực.

Hút tạp linh lực vào, nhả linh lực tinh khiết ra.

Chu Phụng đã bắt đầu hưởng thụ được chỗ tốt khi tu luyện công pháp của Tam Cổ Môn.

Người và cổ cùng hoạt động, cho dù tư chất của hắn không tốt, nhưng có Thôn Ma Cổ phụ trợ, cũng lợi hại hơn người thường rất nhiều.

Cho nên pháp tế luyện bản mệnh cổ này nhất định phải tiếp tục tu hành, không thể lười biếng."Tiếp đó là Thôn Ma chi pháp!"

Sau khi tiêu hết một luồng thần hồn lực cuối cùng, Chu Phụng bắt đầu suy nghĩ về đạo pháp được truyền lại ở Khổ Trúc Phong.

Thôn Ma chi pháp!

Trước đây cũng đã giới thiệu qua, nó thuộc về căn bản chi pháp của Cố lão ma, nhưng tác dụng phụ rất lớn.

Không cẩn thận sẽ rất dễ dàng bị phân liệt nhân cách, muốn đạt tới cảnh giới Thiên Ma bách biến của Cố lão ma thật sự là quá khó.

Tuy vậy, Chu Phụng cũng không thể không tu luyện.

Một là trước mắt hắn chỉ có mỗi Thôn Ma chi pháp là đạo pháp.

Hai là trên người hắn hiện tại có đến hai cái Thôn Ma Chi Ấn, cái này chẳng khác nào hai quả bom hẹn giờ, muốn giải trừ Thôn Ma Chi Ấn, bản thân cần hiểu rõ Thôn Ma Chi Ấn."Thôn Ma Chi Ấn!"

Hai tay Chu Phụng nắm một ấn kỳ lạ, linh lực trong cơ thể trong nháy mắt chuyển thành ma khí.

Ma khí lại tạo thành một ấn ký kỳ lạ!

Bất quá ấn ký này chỉ duy trì được vài giây thì tan rã.

Rõ ràng là, hắn lại thất bại!

Thôn Ma Chi Ấn này thật sự quá khó tu luyện, hoặc có thể là do tư chất của hắn không tốt ở phương diện này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.