Buổi tối
Ba người ăn xong bữa cơm, thu dọn, chuẩn bị ngày mai tiến đến bộ lạc Nguyệt Đàm gì đó
- Răng rắc răng rắc
Mục Lương dùng mã tấu, chậm rãi điêu khắc hoa văn mặt ngoài một chiếc hộp, dự định làm một chiếc hộp xinh đẹp, dùng để đựng lá trà Tinh Huy
Một món hàng tốt, phải được đóng gói tinh mỹ, người khác mới coi trọng và trân quý
- Ngày mai sẽ đến bộ lạc Nguyệt Đàm à
Hai tay của Mễ Nặc nằm mặt bàn, mơ ước nói:
- Cũng không biết chị tôi có ở bộ lạc Nguyệt Đàm hay không
Tay của Mục Lương điêu khắc hơi dừng một chút, lơ đãng nhắc nhở:
- Nói không chừng chị cô cũng không có ở bộ lạc Nguyệt Đàm đâu
- Chắc vậy
Gương mặt hi vọng của Mễ Nặc hiện lên một tia thất vọng
- Dáng vẻ chị cô ra sao
Mục Lương buông mã tấu, kéo qua một khối vải trắng, đóng vào trên bàn vẽ
Anh tìm than củi mài nhọn hoắt, nhẹ giọng nói:
- Cô miêu tả dáng vẻ chị cô, tôi có thể giúp cô phác họa ra chân dung của chị cô, đến lúc đó có thể đi hỏi người bộ lạc Nguyệt Đàm một chút
- Có thể vẽ ra dáng vẻ của chị tôi thật chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mễ Nặc ngạc nhiên hỏi
- Sẽ có mấy thành tương tự
Mục Lương lạnh nhạt nói
Khi còn trong bộ đội đặc chủng, nhận nhiệm vụ, có lúc phải dùng đến kí hoạ để vẽ ra chân dung kẻ địch, anh vẽ ra tướng mạo đều có mấy phần tương tự
Ly Nguyệt đã tò mò đi tới, cũng muốn nhìn như thế nào làm được chỉ dựa vào miêu tả, lại có thể vẽ ra chân dung
- Dáng vẻ của chị tôi vô cùng đẹp, nhưng rất ít khi cười, khí chất có chút lạnh lùng như trên người Ly Nguyệt
Ngón tay của Mễ Nặc sờ lấy cằm, nhớ lại khuôn mặt của chị cô, lấy trọng điểm so sánh với Ly Nguyệt
Mấy ngày ở chung
Trước đó, cô gái tai thỏ sợ người lạ, hiện tại, đã có thể nói chuyện bình thường với cô gái tóc trắng
Khóe mắt của Ly Nguyệt khẽ nhăn một cái, cô ấy lạnh lùng hình như cũng không phải sai lầm
- Trọng điểm ở vẻ ngoài, dáng vẻ, ánh mắt, mũi như thế nào
Mục Lương hoàn toàn không biết vẽ như thế nào
Một người rất đẹp
Xin hỏi vẽ như thế nào đây
- Ờ..
để tôi suy nghĩ cái
Mễ Nặc ngượng ngùng kéo kéo tai thỏ, suy nghĩ một chút nói:
- Tóc dài màu đen, một cặp lỗ tai giống như tai mèo, khuôn mặt xinh đẹp hơn so với tôi, đôi mắt màu đỏ..
- Sa Sa Sa..
Mục Lương nghe cô gái tai thỏ miêu tả đứt quảng, bản thân đã tự chắp vá, tưởng tượng ra trong đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tốn gần nửa canh giờ, một cô gái trong trẻo lạnh lùng, tóc dài màu đen, tai mèo xuất hiện trên vải vẽ tranh sơn dầu
- Có giống chị của cô hay không
Mục Lương lật qua lật lại bức tranh, hỏi:
- Có nơi nào không giống, cô chỉ ra để tôi vẽ lại
- Nha
Có một chút giống
Con mắt màu xanh lam của Mễ Nặc sáng lên
So với khuôn mặt của chị cô trong trí nhớ, vẫn phải chỉnh sửa lại vài điểm:
- Mũi cao hơn một chút, lông mi ngắn lại một chút, khóe miệng cũng phải nhỏ lại một chút
- Ok, đợi chút
Mục Lương chỉnh lại bức chân dung
Tốn thêm vài phút đồng hồ, bức chân dung lần nữa sửa chữa hoàn thành
Nhìn bức chân dung sau khi được Mục Lương chỉnh lại, sắc mặt cổ quái
- Như thế nào
Cho tôi xem với
Mễ Nặc thúc giục thăm dò
- Cô xem đi
Mục Lương đưa bức tranh tới
- Oa
Đây chính là gương mặt của chị tôi
Mễ Nặc giơ bức tranh lên cao, hưng phấn hô to
- Dường như không sai biệt lắm với tuổi của cô bây giờ
Ly Nguyệt đứng phía sau, nhìn bức chân dung
Cô vô cùng bất ngờ với kỹ năng phác họa của Mục Lương, cư nhiên có thể dựa vào miêu tả vẽ ra chân dung của người khác, thật quá tài giỏi
- Mới nãy khi còn chưa chỉnh sửa lại, ngược lại, tôi cảm thấy cô lớn lên rất giống dáng vẻ của chị cô
Cô gái tóc trắng đưa ra nhận xét
- Hở
Thật sao
Vẻ mặt của Mễ Nặc ngẩn ngơ, chăm chú nhìn bức chân dung của chị mình
Dường như, rất giống với khuôn mặt của chị cô trong trí nhớ bốn năm trước
- Không có việc gì, bốn năm trước, gương mặt chuẩn xác hơn một chút
Mục Lương vỗ tay, phủi phấn đen một cái
- Bức tranh này để tôi đem cất
Mễ Nặc hài lòng cầm lên bức tranh, đứng dậy đã chạy về phía phòng mình
Mục Lương lại nhắc nhở:
- Ngày mai, cô đừng quên mang theo bức vẽ, còn phải dùng để tìm người
- Tôi nhớ rồi
Giọng nói thanh thúy của Mễ Nặc truyền đến từ trong phòng
Ly Nguyệt liếc nhìn cửa phòng cô gái tai thỏ, đi đến bên người Mục Lương, nhỏ giọng hỏi:
- Anh thật sự cảm thấy có thể tìm được chị của Mễ Nặc
- Ai
Mục Lương thở dài
Ly Nguyệt nghe được tiếng thở dài, cũng biết khả năng tìm được chị gái của cô gái tai thỏ không lớn
Lông mày trắng như tuyết của cô ấy nhíu lại, hỏi:
- Đã như vậy, tại sao anh không nhắc nhở cô ấy
Sớm buông bỏ một chút
Dù sao, bốn năm trước, chị của Mễ Nặc cũng không lớn, một mình ở sinh tồn hoang dã bên ngoài, ngẫm lại cũng không có nhiều khả năng
- Mễ Nặc rất thông minh, biết mình đang làm cái gì
Mục Lương ôn hòa nói một câu
Anh lại cầm lấy mã tấu lần nữa bắt đầu điêu khắc
Mễ Nặc có thể không biết sao
Không phải, cô đã sớm biết hy vọng tìm được chị mình, là vô cùng xa vời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ có thể ôm hi vọng có thể tìm được chị mình, e rằng thực sự là không tìm được
Hơn nữa, suy nghĩ tìm kiếm chị của cô ấy, là lời hứa ôn nhu giữa Mục Lương và cô gái tai thỏ
Cũng là Mục Lương đang cố ý đang duy trì một tia hi vọng huyễn tưởng cho cô gái tai thỏ
- Thì ra là thế..
Trong nháy mắt , Ly Nguyệt đã hiểu, cảm thấy trong lòng rối loạn
Cô cắn môi cúi đầu, bàn tay nắm chặt góc áo, trong lòng không hiểu, có chút hơi đố kỵ
Là ước rằng Mục Lương đối tốt với mình như Mễ Nặc
Hay quan hệ của hai người
Chính bản thân Ly Nguyệt cũng không biết, hoặc mơ hồ biết
Cô ấy đột nhiên cảm thấy hơi khó chịu, cảm xúc có chút thay đổi
Bầu không khí đột nhiên trầm xuống
- Cô làm sao vậy
Mục Lương cảm thấy không thích hợp, kinh ngạc ngẩng đầu
- Không có..
Không có gì, tôi trở về phòng
Gương mặt của Ly Nguyệt hoảng hốt
Cô vội vàng xoay người, dẫn theo làn váy chạy trở về trong phòng
Bịch
Cô gái tóc trắng ngã xuống giường, bàn tay liên tục đánh vào ngực
- Loại cảm giác này đến cùng xảy ra chuyện gì
Cảm giác thật khó chịu
Đầu óc của Ly Nguyệt loạn tao tao, trong lòng có rất nhiều phiền muộn, khiến người ta cảm thấy rất khó thở
Nhiều ngày ở chung, cô đã bất tri bất giác dung nhập cuộc sống của hai người kia
Trái tim của cô gái tóc trắng đang lặng lẽ mở ra
Ly Nguyệt còn không biết, cô ấy đang lần đầu nếm thử cảm giác ghen tị.