Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tài Khoản Chính Của Tôi Là Đồng Thì Sao

Chương 74: Chương 74




Ân Tư cảm thấy lời nói này quả là chí lý.

Lúc nàng không biết nên làm sao bây giờ, cứ tránh đi là được.

Không thấy mặt, không tiếp xúc, không chú ý.

Vậy thì mọi chuyện đều sẽ tan biến.

Qua một thời gian, mọi thứ gọi là hảo cảm rồi cũng hóa thành phù vân.

Nghĩ đến cách giải quyết, Ân Tư không khỏi thán phục mình quá ư cơ trí, lúc này mới an tâm đặt điện thoại xuống mà ngủ.

Mùa hè ở Vân Thành khắc nghiệt hơn hẳn tiểu trấn.

Ngày khai giảng, mặt trời gay gắt, vừa mới chín giờ sáng, nắng đã chói chang đến mức khiến người ta khó lòng chịu nổi.

Trường học cách nhà khoảng một giờ đi xe, Ân Tư từ chối cha mình cùng đi.

Cuối cùng, Ân phụ đành để Triệu Bạch lái xe đưa Ân Tư đến trường.

Đến nơi, Triệu Bạch định xuống xe giúp nàng mang hành lý vào nhưng Ân Tư từ chối, “Ngươi về trước đi, còn lại ta tự mình lo liệu được rồi.” Triệu Bạch nghiêm mặt nói: “Ta phải có trách nhiệm với đại tiểu thư ngươi.” Ân Tư nghe đến đau đầu, hạ giọng nói: “Mới khai giảng ta không muốn bị người khác thêu dệt chuyện thị phi, ngươi cứ để ta một mình trong trường học an phận sống qua ngày là được rồi.” Triệu Bạch nói không lại nàng, cuối cùng chỉ đành dõi mắt nhìn nàng một mình kéo vali hành lý vào trường.

Ân Tư một mình xử lý xong mọi thủ tục rồi kéo hành lý đến ký túc xá.

Ba người bạn cùng phòng khác đã đến, có hai vị phụ huynh vẫn chưa về, đang giúp con gái mình sắp xếp chăn màn các kiểu, trò chuyện rất vui vẻ.

Họ nhiệt tình chào hỏi Ân Tư, nàng cũng mỉm cười đáp lại.

Hai người bạn cùng phòng này lần lượt là Lã Thiến và Tăng Linh, còn một người nữa...

A?

Ân Tư nghiêng đầu nhìn qua, phát hiện người bạn cùng phòng cuối cùng đang lạnh lùng đứng ở một góc nhỏ, chăm chú cầm điện thoại chơi game.

Nghe tiếng game, đúng là trò mà nàng cũng đang chơi.

Giường của nàng đã được sắp xếp gọn gàng, lúc này nàng đứng một mình bên cửa sổ, hoàn toàn không để ý đến những người khác trong phòng.

Người bạn cùng phòng này tóc dài, dáng cao, nhìn có vẻ là người cao nhất trong cả ký túc xá, sắp đạt đến một mét bảy.

Nàng thần sắc lạnh lùng chuyên chú, từ những ngón tay nhanh chóng di chuyển có thể thấy được một luồng sát khí khó tả.

Ân Tư lặng lẽ thu ánh mắt lại, ngoan ngoãn sắp xếp giường của mình.

Nghe thấy tiếng thất bại từ phía sau, Ân Tư nghe thấy một giọng nữ trầm thấp nói: “Khốn kiếp.” Trong phòng vì thế mà im lặng trong chốc lát.

Lục Sắc thu hồi điện thoại, ngẩng mắt hướng về phía hai vị bá mẫu ở phía trước nói một tiếng xin lỗi rồi rời đi.

Đợi nàng đi rồi, một trong hai vị phụ huynh quay sang nói với con gái mình: “Về sau phải hòa thuận với mọi người, nếu bị một số người bắt nạt thì nhất định phải nói với mẹ.” Vừa nói vừa liếc nhìn ra ngoài cửa, tựa hồ có chút lo lắng.

Lã Thiến vui vẻ đáp lời, kéo mẹ ra ngoài.

Đợi đến khi hai người bạn cùng phòng đều đã tiễn phụ huynh, mới quay lại gọi Ân Tư cùng đi nộp hồ sơ.

Ân Tư đi theo một lúc.

Trên đường ba người trò chuyện nàng mới biết được người bạn cùng phòng còn lại tên là Lục Sắc.

Nhìn tính cách thiên về lạnh lùng, không dễ hòa hợp.

Lã Thiến và Tăng Linh đều tương đối hướng ngoại hoạt bát, khi đã quen thì nói rất nhiều.

Tăng Linh nói: “Lục Sắc nhìn rất ngầu, vóc dáng lại cao gầy, thật ngưỡng mộ quá đi.” Lã Thiến nghe xong cười khẩy một tiếng, “Nàng ấy cũng quá cao, nếu là tóc ngắn từ phía sau nhìn ta còn tưởng là con trai đâu!” Tăng Linh: “Ta cũng cảm thấy như vậy, nhưng mà nhìn mặt người ta thật đẹp mắt.” Lã Thiến khẽ nói nhỏ: “Ta luôn cảm thấy mũi nàng ấy có chút vấn đề, trông như đã phẫu thuật vậy.” Tăng Linh kinh ngạc nói: “Ngươi cái này cũng nhìn ra được ư?

Nhưng mà ngươi nói vậy, ta lại cảm thấy thật có điểm...” Ân Tư: “...” Mấy nàng ơi, nói mấy lời này lúc ta còn ở đây thì chú ý một chút được không?

Nàng có chút u buồn, dự cảm cuộc sống ký túc xá tiếp theo của mình không mấy tươi sáng.

Cũng may cuối cùng Lã Thiến đã lái sang chuyện khác, kéo Ân Tư nói đến việc huấn luyện quân sự nên dùng loại kem chống nắng nào tốt.

Nhưng cơ bản đều là Lã Thiến và Tăng Linh đang thảo luận, Ân Tư không xen vào lời gì cũng không có hứng thú gì.

Khi các nàng hỏi mình thương hiệu nào tốt, nàng chỉ giữ nụ cười và trả lời khẳng định là được.

Từ ký túc xá đến khu dạy học chỉ vỏn vẹn năm phút, lại khiến Ân Tư cảm thấy dài như một thế kỷ.

Đến cửa, Ân Tư nhìn thấy Tô Đồng Đồng.

Nhóm tân sinh không phải tất cả đều ở đó, cho dù có ở trong nhóm cũng không ít người lặng lẽ, tương đối hoạt bát cũng chỉ có mấy người.

Tô Đồng Đồng chính là người cùng những người hoạt bát ấy hòa mình, cùng mấy nữ sinh bên cạnh cười nói, tạo thành một cảnh tượng tươi đẹp trước hành lang, thu hút không ít nam sinh nhìn trộm.

Tô Đồng Đồng trông rất xinh đẹp, Ân Tư chưa bao giờ hoài nghi điểm này.

Khoảng một tháng không gặp, Tô Đồng Đồng đã cắt kiểu tóc công chúa cắt mái ngang trán đang rất thịnh hành gần đây, trông rất ngọt ngào và hiền dịu.

Tiểu tỷ muội bên cạnh Tô Đồng Đồng đang thán phục khuôn mặt nàng ấy hoàn hảo với kiểu tóc này.

Ân Tư đi ngang qua nghe thấy mà trong lòng không hề có chút xao động nào, lại bị Tô Đồng Đồng lên tiếng gọi lại: “Ân Tư.” Bước chân của Ân Tư không ngừng, coi như không nghe thấy gì.

Hết lần này đến lần khác bên cạnh lại có đồng đội không thông minh.

Lã Thiến vươn đầu giữ chặt Ân Tư, nhiệt tình nói: “Ấy, có người gọi ngươi kìa.” Ân Tư: “...” Nàng không thể không quay đầu, hướng Tô Đồng Đồng lộ ra một nụ cười chào hỏi, sau đó quay người đi vào trong phòng học.

Lã Thiến trừng mắt, cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ.

Nàng nói với Tăng Linh: “Vừa rồi nàng ấy có phải làm bộ không nghe thấy không?” Tăng Linh gật đầu, “Ta thấy là vậy.” Ân Tư đi vào đã nhìn thấy Lục Sắc đang ngồi ở hàng cuối cùng.

Nàng đang cúi đầu chơi game, so với lúc ở ký túc xá chỉ là có thêm một bộ tai nghe.

Ánh mắt Ân Tư dừng lại một chút, đi đến chỗ cách Lục Sắc hai vị trí.

Nàng vừa ngồi xuống, chỉ thấy Tô Đồng Đồng đi tới.

Ân Tư: “...” Nàng định đứng dậy, Tô Đồng Đồng đã ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười nhìn nàng, “Đã lâu không gặp, ngươi bây giờ cũng không chịu nói chuyện với ta.” Ân Tư nghiêng đầu nhìn sang, nhàn nhạt nói: “Cút.” Tô Đồng Đồng lại không thấy tức giận, “Ngươi còn đang tức giận ư?

Ân Tư, ngươi biết ta sẽ không thật sự để ngươi tiếp nhận những thứ kia, sau đó ta đã xử lý tất cả rồi, nàng ấy không có cơ hội đến tìm ngươi gây phiền phức nữa đâu.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.