Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tài Khoản Chính Của Tôi Là Đồng Thì Sao

Chương 75: Chương 75




Nàng khẽ nói: “Ta chỉ muốn cảnh cáo ngươi thôi.” Ân Tư chẳng buồn nói chuyện với nàng.

Tô Đồng Đồng thấy nàng lạnh nhạt, bèn nhún vai cười: “Được thôi, chúng ta không nói những chuyện chán ghét kia nữa, nói chuyện về bạn cùng phòng của ngươi đi, thế nào, có cần ta điều tới ở cùng ngươi không?” Ân Tư nghe chỉ thấy đau đầu, nàng lạnh lùng nhìn Tô Đồng Đồng nói: “Ngươi muốn làm ta buồn nôn đến vậy sao?” Tô Đồng Đồng cười, “Ân Tư, ở đây đông người như vậy, ngươi dùng ánh mắt này nhìn ta, sẽ tự chuốc lấy phiền phức đó.” Ân Tư đang chuẩn bị đứng dậy, lại nghe bên cạnh truyền tới một giọng nữ quen tai: “Chậc.

Cái đồ ngốc nghếch gì vậy.” Thần sắc Tô Đồng Đồng khẽ khựng lại, khi thấy Lục Sắc gỡ tai nghe xuống, nàng đứng dậy nháy mắt cười với Ân Tư, rồi mới rời đi.

Lục Sắc đặt tai nghe lên bàn, hai chân dài bắt chéo, người ngả ra sau tựa vào lưng ghế, liếc nhìn Ân Tư đang ngồi thẳng tắp bên cạnh, “Ngươi bị nàng uy hiếp sao?” Ân Tư chớp mắt, có chút kinh ngạc.

Nàng không phải đang đeo tai nghe sao?

Lục Sắc nói: “Ta đeo tai nghe không có nghĩa là ta không nghe được.” Hai nàng nói chuyện lớn tiếng đến vậy sao?

Ân Tư ngớ người một chút, lại nghe Lục Sắc nói: “Nhất là cái tiếng ‘lăn’, suýt chút nữa tưởng rằng đang nói ta, cho nên ta tắt nhạc luôn.” Ân Tư ngẩng đầu sờ mũi, “Không tính là uy hiếp, nàng ấy hơi mắc chứng chuunibyou, thích nói mấy lời khiến người ta không đoán ra.” Lục Sắc nhẹ nhàng gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Nhìn từ bên cạnh, cô nương này cũng thật xinh đẹp.

Lục Sắc vuốt vuốt điện thoại di động, Ân Tư thấy nàng không thoát khỏi trò chơi, đang kéo xuống thành tích lịch sử chiến đấu của mình, thảm hại đến mức không nỡ nhìn, một mảng đỏ rực.

Có lẽ là nhận ra ánh mắt dò xét của Ân Tư, Lục Sắc có chút tùy ý hỏi một câu, “Ngươi cũng chơi sao?” Ân Tư: “Chơi.” Lục Sắc lúc này mới nhìn qua, “Chơi thế nào?” Ân Tư khiêm tốn đáp: “Cũng tạm được.” Lục Sắc mở điện thoại di động ra, rồi đưa sang nói: “Có thể đánh thắng lại mấy ván này không?” Trên màn hình điện thoại rõ ràng là giao diện thành tích phụ trợ.

Ân Tư đếm, xếp hạng thua liên tiếp bảy trận, hơn nữa phía dưới thành tích vẫn đỏ chót.

Giọng nói của nàng uyển chuyển hỏi: “Ngươi đây là đẳng cấp gì?” Lục Sắc thu hồi điện thoại nhìn lướt qua, “Kim cương ba.” Cuối cùng lại nhìn về phía Ân Tư, “Có thể đánh được không?” Ân Tư vẫn chưa trả lời, Lã Thiên và Tăng Linh lại đến, hai người cười toe toét chào hỏi các nàng, vừa vặn ngồi vào chỗ trống ở giữa hai người.“Lớp chúng ta nhan sắc nhìn chung đều tốt hơn lớp bên cạnh nhiều.” Lã Thiên nhìn về phía Lục Sắc, ngưỡng mộ nhìn đôi chân dài của nàng nói: “Chân ta nếu có thể dài như vậy thật sự là nằm mơ cũng có thể cười tỉnh!” Lục Sắc nhạt nhẽo nói: “Trong mộng sẽ có.” Lã Thiên giả bộ đau lòng ghé sát vào vai Tăng Linh bắt đầu rên rỉ ỉ ôi.

Ân Tư thấy nàng cố gắng tìm chủ đề để làm quen với Lục Sắc, trong lòng cảm thán rằng thái độ này hoàn toàn khác hẳn với lúc trước nàng ta còn cười nhạo khinh thường chiều cao của đối phương, quả thực là hai bộ mặt.

Lục Sắc bị Lã Thiên nói có chút phiền, mặc dù nhíu mày, nhưng cũng không nói thêm lời nặng nào, chỉ chăm chú vuốt vuốt điện thoại di động, tâm trí hiển nhiên không nằm trên chủ đề Lã Thiên đang nói.

Cũng may lúc này thầy giáo đã đến.

Đi cùng thầy giáo còn có ba người.

Ân Tư dừng mắt ở người cuối cùng.

Nam sinh cao gầy mặc chiếc áo T-shirt cộc tay màu xanh đơn giản, quần áo nhìn có vẻ hơi rộng thùng thình, hắn ta toát ra một cảm giác tùy ý, lười biếng.

Đoàn Việt nghe Trần Văn nói vớ vẩn bên cạnh, ánh mắt lộ vẻ có chút vô tội, nói nhỏ: “Là có người gọi ta ra giúp ôm sách ta mới đi ra.” Trần Văn bực tức nói: “Ngươi biết ngươi vừa đi là đi không trở lại sao?” Trương Thành thở dài: “Được rồi được rồi, Đoàn Ca, chúng ta tổng cộng tìm ngươi 48 phút đồng hồ, tính theo phút đồng hồ, bây giờ bắt đầu ngươi mời chúng ta ăn 48 bữa cơm.” Đoàn Việt: “...” Ân Tư nhìn ba người này lần lượt ngồi xuống phía trước, lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Cũng may không có đến ngồi phía sau, cũng không nhìn về phía này một chút nào.

Mặc dù trong lòng đã tự thuyết phục bản thân giữ khoảng cách không nên tới gần, đáng nhìn lại không nhịn được hướng về phía đó.

Nhất là hai tỷ muội bên cạnh còn đang huyên thuyên thảo luận ba người vừa vào đến như thế nào như thế nào.

Thầy giáo trên bục giảng cơ bản đều là những mục cần chú ý khi khai giảng, cùng với thời gian huấn luyện quân sự sắp tới của bọn họ, vân vân, sau khi giải tán thì đi nhận quân phục huấn luyện rồi tập hợp ở chỗ huấn luyện viên.

Trời nắng nóng như thiêu như đốt, Ân Tư cảm thấy những ngày tiếp theo nàng sợ là phải bỏ đi nửa cái mạng.

Thời gian ở lại tiểu trấn đơn giản cảm giác không thấy đây là giữa hè.

Sau khi trở về, nhiệt độ này trực tiếp khiến Ân Tư phơi sạm, đầu óc đều hỗn loạn, hoàn toàn không tâm tư suy nghĩ những chuyện lộn xộn khác.

Đội nắng gắt nghe huấn luyện viên mặt không biểu cảm nghiêm túc giáo huấn, Ân Tư chỉ muốn nhanh chóng kết thúc, từng phút từng giây đối với nàng mà nói đều vô cùng gian nan.

Thậm chí bắt đầu hoài nghi cơ thể mình có tốt như vậy sao?

Đều như vậy rồi mà vẫn không ngất đi!

Mãi đến khi chống đỡ được đến lúc giải tán, Ân Tư mới thở phào nhẹ nhõm, trơn tru chạy đi mua nước uống.

Khát đến cổ họng bốc khói.

Lúc này nàng đi một bước cũng lộ vẻ khó khăn, thật vất vả đi đến trước máy bán hàng tự động, nhưng chẳng biết vì sao nó có phải bị hỏng hay không, nàng dù ấn bao nhiêu lần nó cũng không có phản ứng.

Mãi đến khi một bạn học đi ngang qua khẳng định nói với nàng là nó hỏng rồi, Ân Tư mới rốt cục từ bỏ.

Nàng nằm bẹp xuống chiếc ghế dài bên cạnh, thấp giọng lẩm bẩm, “Không đi nổi nữa rồi...” Dù khát cũng không muốn đứng dậy bước một bước.

Ân Tư nhắm mắt lại, đứng lâu như vậy sau khi nằm xuống đơn giản vô cùng dễ chịu, thoải mái đến mức nàng đều sắp khóc.

Cơ thể mặc dù được thư giãn, nhưng vấn đề khát nước vẫn không được giải quyết.

Trong lúc nàng đang do dự có nên tiếp tục nằm một lúc nữa không, bỗng nhiên cảm giác gương mặt một trận lạnh buốt, kinh hãi nàng lập tức mở mắt ra.

Tay áo quân phục nam sinh xắn đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay trắng nõn, năm ngón tay thon dài hữu lực, đang cầm một chai nước khoáng đã ướp lạnh áp vào mặt nàng.

Ân Tư ngẩn người đối mặt với cặp mắt trầm tĩnh của Đoàn Việt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.