Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tài Khoản Chính Của Tôi Là Đồng Thì Sao

Chương 80: Chương 80




Cuộc sống ở trường học mới dường như tốt hơn nàng tưởng.

Dĩ nhiên, nếu không có phần huấn luyện quân sự thì sẽ còn tốt hơn.

Ân Tư bị nắng phơi đến hoa mắt chóng mặt, điều duy nhất nàng muốn nghe là câu “giải tán” từ huấn luyện viên.

Trần Văn nói được làm được, ngay tối hôm sau đã giao tinh diệu ba hào cho Lục Sắc.

Lục Sắc sau khi xác nhận không có sai sót, đi gọi một cuộc điện thoại rất dài, khiến Ân Tư đang đợi ở ven đường suýt thì ngủ thiếp đi.

Ân Tư tựa vào ghế dài mơ màng, chợt cảm thấy má trái mát lạnh, vô thức mở mắt nhìn, cứ ngỡ lại là Đoàn Việt, nhưng không ngờ đập vào mắt lại là một khuôn mặt có chút dịu dàng.

Ân Tư có khả năng nhận biết không nhanh, nhưng nàng có thể nhớ Trần Suý, có lẽ vì đối phương luôn lạc quan tìm đến nàng nói chuyện phiếm.

Lúc này, Trần Suý đang cầm một chai nước uống lạnh nhìn nàng nói, “Sao lại ngủ ở đây vậy?” Ân Tư lần này tỉnh táo, đưa tay lau mặt nói: “Đợi người.” “Lục Sắc sao?” Trần Suý nói, “Ta đến lúc nãy thấy nàng ấy gọi điện thoại ở bên hồ nước.” Ân Tư khẽ gật đầu.

Trần Suý thấy vậy, ngồi xuống bên cạnh nàng, cười rất tươi tắn, “Vậy ta đợi cùng ngươi đi, kẻo ngươi lại ngủ thiếp đi.” Ân Tư nhìn hắn một cái, biết được tâm tư của đối phương, khẽ nói: “Không cần, nàng ấy một lát nữa sẽ trở lại.” Trần Suý chớp mắt, “Thật sao?

Hai người bao lâu?” Ân Tư tiện miệng đáp: “Năm phút đồng hồ.” Trần Suý cảm thán nói: “Mới năm phút đồng hồ ngươi đã ngủ mất rồi?” Ân Tư tự nghĩ trong lòng, nàng nói có chút ngắn.“Ăn cơm chưa?” Trần Suý lại hỏi.

Ân Tư khẽ gật đầu, “Ăn rồi.”

Trần Suý nhất thời không biết tìm gì để nói thêm, có chút nhàm chán, hắn không thể cầu mong Ân Tư sẽ chủ động đưa ra chủ đề, bởi vì nàng căn bản không có ý định lên tiếng.

Bầu không khí vì sự im lặng trở nên lúng túng, Ân Tư hoàn toàn không có ý muốn cứu vãn, cứ ngỡ Trần Suý sẽ nhân cơ hội rời đi, nhưng không ngờ hắn lại kiên trì như vậy.

Sau hơn mười giây im lặng, Trần Suý hắng giọng, giả bộ trấn định hỏi Ân Tư liệu chân sau của nàng có đau không sau buổi huấn luyện quân sự.

Ân Tư liếc nhìn hắn, tiểu tâm tư của đối phương rất dễ dàng bị nhìn thấu.

Nàng lịch sự đáp lại, làm không khí có chút ngột ngạt vừa rồi trở nên thoải mái hơn một chút.

Cũng may khoảng một phút sau Lục Sắc liền trở lại.

Không khí vừa khôi phục, liền có người thứ ba tham gia, Trần Suý có chút tiếc nuối, thế là lòng dạ nhỏ mọn của hắn lại bị người thứ hai nhìn thấu.

Lục Sắc nhàn nhạt nói: “Quấy rầy ư?” Trần Suý đang uống nước bị sặc một chút, ho khan đỏ mặt.“Là ngươi quá chậm.” Ân Tư đứng dậy giúp hắn giải vây, “Cảm ơn.” Trần Suý liên tục xua tay, “Không có gì không có gì.” Ân Tư khẽ gật đầu, “Vậy chúng ta đi trước nhé, tạm biệt.” Trần Suý: “Tạm biệt.”

Đợi đi xa một chút, Lục Sắc mới nghiêng nhìn nàng một cái nói: “Ngươi đối xử khác biệt quá rõ ràng.” Ân Tư tiện miệng đáp: “Khác biệt đối xử gì?” Lục Sắc nói: “Thái độ của ngươi đối với tiểu ca ca nhà ngươi hoàn toàn khác biệt so với các nam sinh khác.” Ân Tư mỉm cười, “Hôm đó chỉ là nói đùa thôi.” Vừa dứt lời, chỉ thấy phía trước trên con đường nhỏ bị cây cối che khuất có hai người đang đứng, một trong số đó chính là tiểu ca ca của nàng.

Đối diện Đoàn Việt là một nữ sinh trông rất đáng yêu, nàng đang cầm thứ gì đó đưa cho Đoàn Việt, nhìn qua rất kích động và vui vẻ.

Ân Tư đi lên mấy bước, thấy Đoàn Việt cầm giấy bút trong tay viết gì đó rồi trả lại, nữ sinh nhận lấy nhìn thoáng qua, sau đó tiến lên ôm chầm lấy Đoàn Việt.

Ân Tư: “...” Lục Sắc nhìn về phía trước một chút, lại nhìn Ân Tư, giống như cười mà không phải cười nói: “Ta tin ngươi nói đùa.”

Chương 42

Ân Tư nhìn hai người phía trước đi về hai hướng ngược nhau, Lục Sắc nói: “Ngươi có muốn qua hỏi một chút không?” “Không có gì đáng để hỏi cả.” Ân Tư mặt không đổi sắc nói, “Đi thôi.” Lục Sắc nhún vai, đi cùng nàng.

Ân Tư hỏi: “Đã hòa giải với bạn trai của ngươi chưa?” Lục Sắc thần sắc đạm mạc, “Đợi huấn luyện quân sự kết thúc rồi nói.” Ân Tư liền không nói nhiều, hai người cùng nhau trở về ký túc xá.

Ban ngày huấn luyện quân sự xong Ân Tư vốn đã mệt mỏi như chó, thế nhưng đêm nay nàng thế nào cũng không ngủ được, cứ mất ngủ đến tận sáng sớm, sau khi tỉnh lại tinh thần cực kỳ kém.

Ân Tư cảm thấy trận mất ngủ này đơn giản là không hiểu nổi, nàng trong lòng loại bỏ các loại nguyên nhân, cuối cùng khi nhìn thấy Đoàn Việt thì lòng bất giác run lên.

Nàng quan tâm đến vậy sao?

Trong lòng thầm nhủ, vì sắc mặt không tốt lắm, Đoàn Việt sau khi nhìn thấy nàng có chút nhíu mày, đi tới hỏi: “Tối qua ngươi ngủ không ngon sao?” Ân Tư đưa tay dụi dụi mắt lên tiếng, vô thức tránh nhìn thẳng hắn.

Nàng khi trạng thái không tốt rất ít nói, lại một mặt lạnh nhạt, ngược lại khiến Đoàn Việt có chút không biết làm sao.

Hắn cẩn thận nghĩ nghĩ, hai ngày nay mình có nói sai lời gì hay làm sai việc gì không nhỉ?

Huấn luyện viên đến xếp hàng, hai người liền tách ra.

Mặt trời vẫn chói chang, Ân Tư cảm thán tối qua mình không ngủ yên mà suy nghĩ linh tinh thật sự là tự tìm đường chết.

Giữa trưa lúc nghỉ ngơi đã cảm thấy muốn hôn mê, thế nhưng thân thể của nàng chính là cố gắng chống đỡ không ngất đi.

Ta thật sự là quá khỏe mạnh.

Ân Tư mặt không cảm xúc nghĩ.

Đưa tay lau mồ hôi trên trán, nàng đi về phía bồn rửa tay, tiếp tục chuẩn bị rửa mặt.

Nước lạnh kích thích thần kinh não của nàng, khiến Ân Tư mệt mỏi buồn ngủ tỉnh táo hơn không ít.

Lau nước lạnh xong lúc mở mắt, Ân Tư nhìn thấy Đoàn Việt ở phía trước con đường nhỏ đang đi về phía này, mục tiêu hiển nhiên là nàng.

Nhưng hắn vừa đi một bước, liền bị người phía sau gọi lại.“Minh ca!!!” Giọng nói kích động lại phấn khởi, khiến Đoàn Việt không thể không dừng bước lại quay đầu nhìn.

Ân Tư nghe thấy có chút kinh ngạc, nàng lần đầu tiên nghe người khác gọi Đoàn Việt như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.