Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tài Phiệt Thuê Ta Làm Thiếu Gia, Ta Bị Tỷ Tỷ Đoàn Sủng

Chương 28: Cái này manga có chút kỳ quái




Chương 28: Cái manga này có chút kỳ quái

"Năm trăm vạn, đây là thù lao của ngươi trong khoảng thời gian này!"

Ban đêm, giọng của Tô Bỉnh Khôn vang bên tai Tô Mộc."Năm, năm trăm vạn?!" Sắc mặt Tô Mộc không kìm được kinh ngạc.

Hắn vốn nghĩ có thể đòi được một trăm vạn đã là cực hạn, không ngờ Tô Bỉnh Khôn ra tay chính là cực hạn sức tưởng tượng của hắn."Tô tổng...""Đây là những gì ngươi xứng đáng được." Tô Bỉnh Khôn khoát tay, "Công việc làm ăn của tập đoàn Tô thị đều là hàng chục triệu khởi đầu, ngươi đừng làm hỏng của ta là được.""Nếu ngài không muốn cho ta đi, ta có thể đi từ chối." Tô Mộc đáp.

Hắn tự nhận mình vẫn rất có đạo đức nghề nghiệp, việc ông chủ không muốn hắn làm hắn tuyệt đối sẽ không làm.

Tô Bỉnh Khôn nhìn chằm chằm vào hắn một lúc lâu: "Không cần, nếu ngươi từ chối Mặc Ngọc thì...""Ai, thôi được rồi, ngươi đi cũng tốt, như vậy Mặc Ngọc khi phụ tá ngươi cũng có thể tiếp xúc với công việc của tập đoàn.""Nha! Được." Tô Mộc gật đầu, trong lòng quyết định làm người vung tay.

Dù sao phụ tá nói trắng ra chính là thư ký mà, có câu nói rất hay, có việc thư ký làm, không có việc gì thì...

Tiếp đó, Tô Bỉnh Khôn lại nói: "Mặt khác, ta đã thấy thành tích của ngươi, nói thật, ta rất hài lòng.""Chỉ là ta hy vọng sự tiến bộ của ngươi có thể nhanh hơn một chút.""Lão bản, như vậy đã rất nhanh rồi." Tô Mộc bất đắc dĩ nói.

Phải biết hắn trước đây là một ngày ít nhất làm ba công việc, từ khi có công việc kiêm chức này, các công việc khác đều bỏ, toàn tâm toàn ý ở đây.

Chỉ xét thái độ công việc này, hắn hận không thể tự ban cho mình một nhân viên gương mẫu."Ta biết, ý ta là để ngươi nỗ lực hết sức, về phần tiền lương có bị giảm hay không, phương diện này ngươi cũng không cần lo lắng, ta sẽ cho ngươi thêm một khoản tiền sau khi công việc của ngươi kết thúc, số tiền kia chắc chắn nhiều hơn rất nhiều so với tiền lương của ngươi.""Yên tâm đi! Lão bản, ta nhất định toàn lực ứng phó!" Tô Mộc vỗ ngực, có thể thêm tiền, mọi thứ dễ nói."Được rồi, ta ở đây cũng không có việc gì, ngươi có thể về."

Sau khi Tô Mộc nghe xong vừa quay người, Tô Bỉnh Khôn liền lại nói: "À đúng rồi, ngươi cùng các nàng đừng quá...""Cái gì?"

Tô Bỉnh Khôn do dự một chút, lắc đầu: "Không có gì, ngươi về đi!"

Nhìn theo Tô Mộc rời đi, Tô Bỉnh Khôn mới thở dài sâu kín: "Chỉ mong các con gái đối với hắn chỉ có tình thân thôi!"..."Cái gì mà tuyệt thế tiên nữ, ta thấy rõ ràng chỉ là yêu quái đẹp trai! Lừa đảo công ty!""Phóng rắm vào mặt mẹ ngươi! Ngươi không có mắt, mở to mắt chó của ngươi ra mà xem, chỗ nào có đẹp trai hả?""Mẹ ngươi sinh ra ngươi cái thứ gì thế hả?""Cái gì cũng không biết mà dám bình luận lung tung, không biết xấu hổ?!"

Gõ xong một tràng chữ, lại xác nhận đối phương không trả lời, Tô Mộng Nguyệt mới thở ra một hơi.

Lúc này, nàng đang điên cuồng đấu khẩu với các hắc tử dưới bài đăng tìm kiếm nóng của Tô Mộc.

Từ sau khi buổi trưa Tô Hàn Sương mang tin tức về việc Tô Mộc có tìm kiếm nóng trên mạng, Tô Mộng Nguyệt vẫn đắm chìm trong các video chỉnh sửa về Tô Mộc mặc Hán phục trên mạng.

Nhìn dáng vẻ Tô Mộc mặc Hán phục nhanh nhẹn như tiên, Tô Mộng Nguyệt liền không nhịn được mà chảy nước miếng.

Để tăng độ hot cho Tô Mộc, ngoài việc thích và bình luận dưới mỗi video của Tô Mộc, điều quan trọng nhất là điên cuồng đấu khẩu với các bình luận trái chiều trong khu bình luận.

Mấy con hắc tử ở đâu ra? Không cho phép bắt nạt em trai nhà ta!

Không sai, đừng nhìn Tô Mộng Nguyệt ở ngoài đời là người mắc chứng sợ xã giao, nhưng ở trên mạng, cô thực sự là một siêu nhân.

Chỉ bằng sức của một mình, cô có thể khiến một khu bình luận chỉ có 100 bình luận trở thành hơn ngàn bình luận, dùng những lời lẽ độc ác nhất để lũ hắc tử kia thấy sự hiểm ác trong nhân gian!

Chỉ là những chuyện này cô chỉ dám vụng trộm làm trong phòng mình, cô không muốn để lại ấn tượng là một người hay công kích trên mạng cho em trai.

Dù sao, em trai Tô Mộc tốt bụng như vậy, cứ để người chị này lặng lẽ bảo vệ cậu đi!

Hắc hắc hắc... Nghĩ đến đây, Tô Mộng Nguyệt không khỏi bật cười."Mộng Nguyệt tỷ, tỷ đang cười gì thế?"

Lúc này, giọng của Tô Mộc bỗng nhiên vang lên."A...! Không, không có gì!"

Tô Mộng Nguyệt giật nảy mình, vội vàng đỏ mặt cất điện thoại ra sau lưng."Em trai Tô Mộc, sao, sao em lại đến đây?""Không phải chị nói buổi tối có việc nói với em sao?" Tô Mộc nghi hoặc nhìn người thiếu nữ như chim sợ cành cong này."A! Đúng ha! Chị suýt chút nữa quên mất. Ha ha ha." Tô Mộng Nguyệt cười ngây ngô hai tiếng, cố gắng xoa dịu sự xấu hổ."Vậy rốt cuộc có chuyện gì?""Cái kia, thực ra là thế này...""Manga mới bị biên tập coi trọng! Đây là chuyện tốt mà!" Sau khi nghe Tô Mộng Nguyệt kể lại, Tô Mộc vui vẻ nói."Nhưng biên tập muốn gặp chị nói chuyện, nhưng chị lại sợ ra ngoài, nên chị mới nghĩ xem có thể hay không em cùng chị đi?"

Tô Mộng Nguyệt cúi đầu, hai ngón tay trỏ của hai bàn tay đan vào nhau trông cực kỳ giống dáng vẻ đáng yêu của một cô gái phạm lỗi.

Ô ô, ta thật vô dụng, còn nói cái gì mà muốn âm thầm bảo vệ Tô Mộc, kết quả ngay cả việc ra ngoài một mình cũng không làm được!

Đang hối hận thì bên tai bỗng truyền đến giọng của Tô Mộc."Không vấn đề gì! Đương nhiên có thể."

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt mỉm cười của Tô Mộc, trong dịu dàng còn có sự cổ vũ.

Em trai ta quả nhiên là tiên nữ, không, là thiên sứ!"Em trai, em tốt quá!" Tô Mộng Nguyệt cảm động nhào vào người Tô Mộc, tham lam ngửi mùi hương trên người cậu.

Tô Mộc cưng chiều xoa đầu cô, việc đi ra ngoài với cô vốn chính là một bước quan trọng giúp cô vượt qua chứng sợ xã giao, cậu không có lý do gì để từ chối.

Chỉ là nhìn vẻ lo lắng của Tô Mộng Nguyệt vừa rồi, e rằng con đường giúp cô thoát khỏi chứng sợ xã giao còn gánh nặng đường xa."À đúng rồi, tỷ tỷ, chị vẽ manga gì vậy? Có thể cho em xem trước một chút không?" Tô Mộc đột nhiên hỏi."Cái này, có thể thì có thể..." Gương mặt Tô Mộng Nguyệt đột nhiên đỏ lên, nhăn nhó nói."Ừm, nếu không tiện thì thôi.""Không có không có!" Nghe xong câu này, Tô Mộng Nguyệt vội vàng chạy đến bàn của mình, cầm lấy bản vẽ đưa cho Tô Mộc."Cái kia, chị chỉ là vẽ tùy tiện thôi, em đừng nghĩ nhiều.""Đương nhiên." Tô Mộc thuận miệng đáp một câu, sau đó lật ra.

Vừa nhìn thoáng qua, Tô Mộc đã bị phong cách vẽ của Tô Mộng Nguyệt làm kinh ngạc.

Dù Tô Mộc chỉ là người bình thường không hiểu gì về vẽ cũng có thể thấy được Tô Mộng Nguyệt thực sự có tài năng hội họa riêng.

Xem đến nội dung, nhìn qua tựa như là phong cách tình cảm.

Bắt đầu là cậu ấm nhà giàu thất lạc nhiều năm trở về, cùng với cô chị bị chứng sợ xã giao trong nhà lần đầu gặp nhau.

Chờ đã, sao kịch bản này quen thuộc thế?

Xem thêm chút nữa!

Sao phong cách vẽ người em trai này lại giống con gái thế? Mà còn đẹp trai như vậy?

Tê! Nhân vật chính này có khi nào là mình không?

Nghĩ đến đây, Tô Mộc ném cho Tô Mộng Nguyệt ánh mắt nghi ngờ.

Còn người kia dường như đã sớm có chuẩn bị mà cúi gằm mặt xuống khiến người ta không nhìn rõ mặt, chỉ là hơi nước không ngừng bốc lên trên đầu cô nàng bán đứng nội tâm cô lúc này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.