"Chương 50: Lời Mời Bí Ẩn""Cha, tỷ tỷ, vậy ta đi nhé!" Ăn vội vàng xong bữa tối, Tô Mộc chuẩn bị xuất phát. Trước khi đi, hắn còn không quên dặn dò mấy người nhớ kỹ những lời mình đã nói. Ai, vốn tưởng rằng nhiệm vụ tiến hành rất thuận lợi, qua một thời gian ngắn là có thể về hưu, không ngờ, mấy tỷ tỷ này thật không để hắn bớt lo. Lau miệng xong, Tô Mộc liền muốn đứng dậy."Tô Mộc đệ đệ, về sớm nha!""Đừng chơi quá muộn.""Nhớ ngày mai còn có lớp!"
Trong sự quan tâm của mấy tỷ tỷ, Tô Mộc khoát tay áo đi ra đại môn. Trên bàn ăn, Tô Bỉnh Khôn nhìn vẻ lưu luyến không rời của mấy người, không khỏi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao mỗi ngày ta đi làm lại không có đãi ngộ này nhỉ?". . .
Trong phòng của quán bar, cả không khí đều tràn ngập mùi cồn, hầu hết mọi người đều bưng chén rượu, chỉ có Tô Hàn Sương là ngoại lệ."Sương Sương, đệ đệ của cậu còn chưa đến sao? Chẳng lẽ là không dám tới đấy à!""Mới không phải đâu!" Tô Hàn Sương lập tức phản bác, "Hắn đang trên đường, rất nhanh sẽ đến.""Vậy thì chúng ta chờ xem sao!" Mấy cô bạn nhựa cười cười, "Nếu như không đến được, bọn này cũng không trách cậu đâu!""Hừ!" Tô Hàn Sương hừ lạnh một tiếng, "Chờ đến khi đệ đệ tớ đến xem các cậu có hết hồn không nhé!""Ha ha! Ta chờ!" Mấy cô bạn nhựa che miệng, giọng điệu tràn đầy k·h·i·n·h ·t·h·ư·ờ·n·g.
Đúng lúc này, cửa phòng đột ngột mở ra, một thân ảnh xuất hiện tại cửa ra vào."Đệ đệ tới rồi sao?" Hai mắt Tô Hàn Sương sáng lên.
Mọi người vội vàng nhìn sang, kết quả p·h·át hiện là một thực tập sinh bưng rượu."Cái đó, tôi chỉ đến đưa rượu!" Thực tập sinh nào từng bị nhiều người để ý đến vậy, vội vàng nói."Dừng!" Mọi người bĩu môi.
Trên mặt Tô Hàn Sương cũng hiện lên vẻ x·ấ·u hổ.
Ô ô, mừng hụt rồi!
Lúc này, một giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai nàng: "Tỷ, em đến đón tỷ đây."
Tô Hàn Sương rũ đầu: "Tôi cũng không uống nhiều mà, sao lại nghe nhầm nhỉ?"
Tô Mộc bất đắc dĩ, trực tiếp đưa tay xoay mặt nàng lại: "Tỷ, thật sự là em mà!"
Tô Hàn Sương khi thấy mặt hắn đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức hưng phấn nhảy dựng lên: "Tô Mộc đệ đệ, rốt cuộc em cũng đến rồi!"
Mấy người thuận theo tiếng nhìn sang, ánh mắt trong nháy mắt đờ ra.
Mấy cô bạn nhựa trước kia nhìn khinh thường giờ cũng nhìn sang: "Chắc lại nhầm người thôi!"
Nhưng mà, chỉ là một cái liếc mắt này, đã khiến bọn họ ngây người tại chỗ."Này, các cậu sao vậy?"
Càng ngày càng có nhiều người p·h·át hiện sự khác thường của họ, rồi sau đó nhìn theo ánh mắt của bọn họ.
Trong khoảnh khắc, thời gian trong phòng phảng phất như ngừng lại. Tất cả mọi người dừng hết các động tác trên tay, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh bên cạnh Tô Hàn Sương kia.
Đẹp quá, quá đẹp, đẹp đến nỗi cho dù người đứng trước mặt các cô, đều khiến các cô cảm thấy có chút không chân thực.
Tô Hàn Sương thấy vậy thì dương dương đắc ý, quả không hổ là đệ đệ của ta, chỉ cần để nó thay một bộ quần áo đẹp đã khiến đám chó nhìn người bằng lỗ mũi mê đến thất điên bát đảo. Tâm tình đang rất tốt nàng vỗ vai Tô Mộc: "Hừ hừ! Thấy chưa! Đây là đệ đệ của ta, xem ai còn dám nghi ngờ ta nữa!"
Đối với biểu hiện của đám nữ nhân này, Tô Mộc thật sự không có hưng phấn như Tô Hàn Sương, dù sao trước kia hắn thấy cảnh tượng này quá nhiều rồi.
Hắn chỉ cảm thấy có chút bất lực, quả nhiên là đang dùng mình để khoe mẽ mà thôi. Khi đi được nửa đường, Tô Hàn Sương nhắn tin cho hắn bảo hắn thay quần áo, hắn đã ý thức được mục đích của Tô Hàn Sương không đơn giản. Bất quá nếu là tỷ tỷ yêu cầu thì chiều nàng một lần cũng được."Tô Mộc đệ đệ đúng không, da của em sao mà đẹp vậy?""Tô Mộc đệ đệ, chị là bạn thân của tỷ tỷ em đó, làm quen tí nha.""Tô Mộc đệ đệ, chị học chung sơ trung với tỷ em, mình chụp chung tấm hình nha?""Tô Mộc đệ đệ. . ."
Sau khi bị Tô Hàn Sương gọi lại tinh thần, những cô gái đang ngây người không hẹn mà cùng lao về phía Tô Mộc, chẳng vì gì khác mà chỉ muốn được gần nhìn hắn nhiều hơn một chút.
Thấy cảnh này Tô Hàn Sương có chút không kịp trở tay, nàng không phải là chưa từng nghĩ đến bọn họ sẽ k·í·c·h ·đ·ộ·n·g thế này. Nhưng thực tế còn c·u·ồ·n·g nhiệ·t hơn nàng tưởng tượng.
Chỉ một thoáng xuất thần, Tô Hàn Sương đã bị đám phụ nữ này chen khỏi chỗ đứng bên cạnh Tô Mộc.
Thấy những cô bạn nhựa mới vừa rồi còn kh·i·n·h t·h·ư·ờ·n·g bây giờ đang kéo lấy ống tay áo của Tô Mộc không buông, Tô Hàn Sương tức giận quát: "Ai cho phép các người đụng vào hắn? Hắn là em trai ta!"
Dứt lời, không biết từ đâu dâng lên một luồng sức lực, nàng cứng rắn lôi Tô Mộc ra khỏi đám người."Sương Sương muội muội, đừng có hẹp hòi vậy chứ, sờ một chút cũng không mất miếng thịt nào đâu."
Tô Hàn Sương hừ lạnh một tiếng: "Vừa nãy là ai nói đệ đệ của ta là ảnh ghép đó hả?"
Người kia nghe xong liền lúng túng không nói gì.
Một người khác lên tiếng: "Ta, ta, ta đâu có nói xấu đệ đệ cậu đâu, mà ta cũng có em trai nè, cho cậu mượn đệ đệ cậu, ta cũng cho cậu mượn đệ đệ của ta.""Xí! Ai thèm em trai cậu?" Tô Hàn Sương gh·é·t bỏ.
Phía sau lại có vài người lên tiếng, nhưng đều bị Tô Hàn Sương cự tuyệt.
Hừ hừ, em trai của nhà ta chỉ mình ta được chạm vào, cho các người nhìn đã là tốt lắm rồi.
Tô Mộc thấy nàng làm lố cũng đủ rồi, liền mở miệng: "Được rồi, tỷ tỷ, chơi cũng đủ rồi đó, mình về nhà thôi!""Ừm. . ." Tô Hàn Sương vừa định đáp ứng.
Trong phòng bỗng nhiên vang lên một giọng nói: "Vị Tô Mộc nữ, à không, bạn học này, xin hãy chờ một chút."
Người phụ nữ bưng chén rượu, x·u·y·ê·n qua đám đông đi đến trước mặt hai người."Đạo diễn?" Tô Hàn Sương ngơ ngác, nàng không ngờ một đạo diễn ngày thường không hứng thú với chuyện gì mà lại đi hóng hớt. Nhưng mà cũng đúng thôi, ai mà cưỡng lại được mị lực của đệ đệ ta chứ?
Người phụ nữ gật đầu, nhìn Tô Mộc cười nhẹ nhàng: "Tô Mộc bạn học, tôi là đạo diễn chụp hình của tỷ tỷ cậu.""Chào chị!" Tô Mộc lễ phép đưa tay.
Người phụ nữ cũng đưa tay ra nắm lấy, khoảnh khắc vừa tiếp xúc, sắc mặt của người phụ nữ liền thay đổi. Tay của Tô Mộc tinh tế tỉ mỉ giống như ngọc dương chi, khiến người ta không nhịn được mà muốn xoa nắn. May mà cô ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, kịp thời rụt tay về, nếu không mà bị đám người kia thấy thì hình tượng của mình coi như hỏng bét.
Sau khi suy nghĩ một chút lý do thoái thác, cô ta mỉm cười hỏi: "Tô Mộc bạn học, em có hứng thú trở thành người giống như tỷ tỷ em không?""Hả?""Nói cách khác, em có muốn xuất đạo làm minh tinh không?"
Lời vừa nói ra, mọi người đều tỏ ra ngạc nhiên. Con mắt soi mói của người phụ nữ này họ không thể quen thuộc hơn, thậm chí cô còn nổi tiếng khó tính trong công việc. Một người như vậy vậy mà lại chủ động ngỏ ý với một người chưa từng gặp mặt, đây là chuyện lần đầu tiên. Nhưng nghĩ kỹ lại, bọn họ cũng có thể hiểu được, dù sao nhan trị của Tô Mộc ai nấy cũng đã rõ. Ngay cả bọn họ những bà cô đã từng ngắm rất nhiều trai đẹp còn nhất trí nhận xét đây là chàng trai đẹp nhất, trên thế giới có lẽ không tìm được người thứ hai. Nếu hắn thật sự muốn bước chân vào giới giải trí, có lẽ chưa đến năm năm hắn sẽ trở thành thần tượng khiến cả nước phải phát cuồng cho mà xem!
Giờ phút này, ánh mắt của tất cả mọi người không một ai không dồn lên người hắn, ngay cả Tô Hàn Sương cũng không hiểu vì sao có chút hồi hộp.
Nhưng mà, Tô Mộc chỉ thản nhiên nói ba chữ.
