"Phần này, còn có phần này hợp đồng toàn bộ là hợp đồng lớn, giá cả ít nhất có thể giảm hai thành nữa!""Các ngươi gần đây mua sắm đồ vật cho ta, hãy liệt kê một cái danh sách, ta cũng sẽ kiểm tra lại như vậy.""Vương tổng, vị khách kia ngươi phải tiếp tục tranh thủ, chúng ta có thể nhường một chút lợi."
Trong văn phòng, Tô Mặc Ngọc đang không ngừng bận rộn.
Tô Mộc nhìn thấy mà có chút đau lòng, đi đến bên cạnh nàng rồi đè lên vai của nàng."Tỷ, làm việc cả ngày, không mệt sao?"
Tô Mặc Ngọc cười một tiếng: "Đây không phải là có ngươi sao? Cái tập đoàn này sau này sẽ là của con chúng ta, ta phải tỉ mỉ che chở!"
Lời vừa nói ra, Tô Mộc lập tức sững sờ tại chỗ, động tác trên tay cũng vì thế mà dừng lại.
Tô Mặc Ngọc đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó kịp phản ứng thì khuôn mặt đỏ lên."Cái kia, Tiểu Mộc, ta không phải có ý đó!""Ta biết!" Tô Mộc lấy lại tinh thần, tỏ vẻ đã hiểu."Bất quá ta thấy tỷ bận bịu có chút hoa mắt rồi, hôm nay vẫn là chỉ làm tới đây thôi!"
Tô Mặc Ngọc nghĩ ngợi: "Được thôi, bất quá để ta xem xong hết phần báo cáo này đã."
Mấy phút đồng hồ sau, dưới sự khuyên can nhiều lần của Tô Mộc, Tô Mặc Ngọc quyến luyến rời khỏi văn phòng.
Vừa rồi tuy rằng nàng nói hớ, nhưng lời này từ một góc độ nào đó mà nói thì cũng không sai.
Bởi vì nàng thật sự xem công ty như con để nuôi dưỡng, chỉ có điều cái từ 'Chúng ta' này thì có chút không thích hợp.
Khiến cho giống như nàng cùng Tô Mộc là vợ chồng vậy, mặc dù cũng không phải là không thể...
Ngồi ở ghế lái, Tô Mặc Ngọc lặng lẽ nhìn Tô Mộc một chút, dưới ánh trăng, khuôn mặt ôn nhu trắng nõn của hắn lộ ra vẻ đẹp mê người.
Mình đang nghĩ cái gì loạn thất bát tao vậy nè! Tô Mộc là em trai của ta mà!
Tô Mặc Ngọc lắc đầu, chuyển sang chuyện khác: "Đúng rồi, Tô Mộc em trai, qua một thời gian nữa chúng ta lại đi thăm ông nội đi!"
Tô Mộc gật đầu đồng ý: "Đúng là nên đi thăm một chút!"
Lúc đầu sau khi giải phẫu xong thì ông nội nghỉ ngơi mấy ngày là có thể xuất viện, nhưng Tô Mộc không yên tâm nên lại cho ông làm một cuộc kiểm tra toàn thân.
Lần này thì hay rồi, lập tức phát hiện ra bảy tám loại bệnh vặt.
Tin tốt là đều không nguy hiểm đến tính mạng, có thể chữa hết; tin xấu là lão già lại phải ở trong bệnh viện chờ thêm mấy tháng."Ừm! Đợi ông nội xuất viện, thì cho ông thay một chỗ ở tốt hơn đi!" Tô Mặc Ngọc quan tâm suy tính nói.
Nàng không phải là không nghĩ đến chuyện đón ông nội về, nhưng thứ nhất là cân nhắc đến việc người già không quá quen thuộc; thứ hai là nếu đón về, thì hình tượng bạn gái Tô Mộc của nàng trước mặt ông cũng không còn.
Đương nhiên càng cân nhắc nhiều vẫn là ý thứ nhất!
Tô Mộc đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên chỉ nghe thấy lốp xe truyền đến tiếng 'phịch' một tiếng."Xẹp bánh xe?" Tô Mặc Ngọc nhíu mày.
Nàng có chút kỳ lạ, chiếc Porsche này của mình trước đây chưa từng gặp sự cố bao giờ."Tô Mộc em trai, ta xuống xem một chút!"
Vừa xuống xe, Tô Mặc Ngọc liếc mắt đã thấy trên đường bày đầy đinh xe.
Nàng chưa kịp nghĩ rõ ràng thì trong bóng tối đã có mấy bóng người chui ra.
Một người giọng khàn khàn nói: "Ha ha ha! Tiểu mỹ nhân, đụng phải chúng ta thì coi như ngươi xui xẻo!"
Tô Mặc Ngọc trừng to mắt: "Lưu Mãn Lâu! Ngươi muốn làm gì?"
Một người ở phía sau thấy thế thì tức giận mắng: "Trác! Cái này cũng có thể bị nhìn ra hả?""Ta đã sớm nói đồ bịt đầu màu đen này vô dụng rồi mà, các ngươi cứ không tin!" Lại một người khác nói."Xì, chắc chắn là do ngươi mua loại mỏng rồi!""Ngươi...""Được rồi! Đừng ồn ào nữa!" Lý Văn đang núp sau đám cỏ nói thật là không chịu nổi nữa, "Bắt người trước là quan trọng nhất!""Yên tâm đi! Nơi hoang vu hẻo lánh này có nhiều người chúng ta như vậy, bọn chúng chạy đằng trời!"
Tô Mặc Ngọc sa sầm mặt lại, biết bọn chúng lần này chơi thật rồi, hoảng hốt lùi về sau mấy bước, đối với Tô Mộc nói:"Tiểu Mộc, ngươi mau chạy đi, để ta ở lại cản bọn chúng!"
Tô Mộc lúc này có chút cạn lời, hắn cũng không phải là sợ, chỉ là không ngờ rằng mình trăm phương nghìn kế câu cừu hận còn không bằng đối phương 'tấn công diện rộng'.'Công việc không hoàn thành tốt, ông chủ sẽ không bắt ta trả tiền lại đó chứ!' "Muốn chạy, hai người các ngươi đừng hòng thoát!"
Lúc này, Lưu Mãn Lâu cười gằn một tiếng, nhào về phía Tô Mặc Ngọc.
Tô Mặc Ngọc nhắm mắt lại, tràn đầy tuyệt vọng.
Ngay lúc nàng cho là mình sắp bị nhào đến thì, chỉ nghe thấy một tiếng bạt tai vang dội truyền đến.
Nàng mở mắt ra, liền phát hiện chẳng biết từ lúc nào, Tô Mộc đã đứng ở trước mặt nàng, giơ bàn tay phải lên, còn Lưu Mãn Lâu trước mặt hắn thì đang che nửa bên mặt rên rỉ.
Tất cả mọi người đều sửng sốt, Lý Văn run rẩy hỏi: "Lưu ca, anh không sao chứ!""Đau! Đau chết mất!"
Lưu Mãn Lâu gào thét như heo bị chọc tiết, có thể thấy rõ ràng nửa bên mặt của hắn sưng lên một vòng.
Lý Văn hít sâu một hơi, vội vàng nói: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Tất cả xông lên, đừng để bọn chúng chạy!"
Đám người như từ trong mộng mới tỉnh, nhao nhao xông lên.
Tô Mặc Ngọc ở phía sau có chút khẩn trương: "Bọn chúng đông người, nếu không chúng ta vẫn là chạy đi!"
Tô Mộc cười nhạt một tiếng: "Chỉ là chuyện vài cái bạt tai thôi mà."
Chỉ thấy hắn không hề hoang mang mà triển khai tư thế, sau đó tặng cho những kẻ xông tới vài chưởng."Bốp!""Bốp!""Bốp!"
Trong chốc lát, tiếng bạt tai vang lên không dứt.
Mấy phút đồng hồ sau, Tô Mộc phủi tay đi trở về bên cạnh Tô Mặc Ngọc, trên mặt đất đầy những tên đạo tặc bịt mặt."Tô Mộc em trai, ngươi, ngươi cũng quá lợi hại đi!" Trong mắt Tô Mặc Ngọc dường như có cả những ngôi sao đang lóe lên.
Nàng vốn tưởng rằng bạch mã vương tử chỉ xuất hiện trong mơ vậy mà lại đang ở bên cạnh nàng, hơn nữa còn là người em trai mà nàng yêu quý nhất.
Tô Mộc mỉm cười: "Ông nội là lính cũ mà, trước kia ông sợ ta bị bắt nạt ở trường học, đặc biệt dạy cho ta mấy chiêu."
Đương nhiên, một phần cũng là vì mấy người này thật sự nghiệp dư, bản thân vốn đã quen sống an nhàn sung sướng, ngay cả người bình thường cũng không bằng!"Có chỗ nào bị thương không, có cần đi bệnh viện kiểm tra một chút không?"
Tô Mặc Ngọc vừa nói vừa kiểm tra khắp người Tô Mộc.
Đối với việc này, Tô Mộc bất đắc dĩ nói: "Tỷ. Đừng sờ nữa. Có bị thương thì cũng chỉ là bị thương ngoài da, thấy rồi mà!"
Tô Mặc Ngọc nghe vậy thì ngượng ngùng cười một tiếng, "Thì ta đang lo lắng quá mà?""Đúng rồi, những người này thì phải làm sao đây?"
Trong đôi mày của Tô Mặc Ngọc lóe lên một tia tàn nhẫn, lạnh lùng nói: "Dám đụng đến em trai ta, không một ai được sống!"
Tô Mộc vừa định cảm thán, thì nghe thấy sau lưng có tiếng động.
Thì ra là Lý Văn lảo đảo đứng lên, móc ra con dao nhỏ từ trong ngực rồi đâm tới."Cẩn. . .!"
Tô Mặc Ngọc còn chưa nói hết lời thì Tô Mộc đã cho hắn một chưởng khiến hắn tiến vào mộng đẹp."Không sao đâu, tỷ tỷ!" Tô Mộc quay đầu lại cười một tiếng.
Sau đó, hắn liền bị đau một tiếng.
Chết rồi, giẫm phải đinh rồi.
