Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tài Phiệt Thuê Ta Làm Thiếu Gia, Ta Bị Tỷ Tỷ Đoàn Sủng

Chương 62: Quá kinh khủng, cái này nam nhân!




Chương 62: "Quá kinh khủng, cái tên này!"

"Sư phó, có thể đi nhanh một chút không?" Trên xe, Tô Thu Vũ lo lắng nói.

Lão sư phó châm điếu thuốc, chậm rãi nói: "Tiểu cô nương, không phải ta không muốn, là công ty có quy định...""Ta trả gấp ba, không, gấp năm lần."

Hắn vội vàng dập điếu thuốc trên tay: "Nói đi cũng phải nói lại, quy tắc là chết, người mới sống."

Chỉ thấy hắn tăng tốc độ, nhanh như thần xe đua.

Tô Thu Vũ ngồi ở phía sau không nói gì, tâm trí đã trôi theo ngoài cửa sổ.

Ngay vừa rồi, nàng còn đang ở phòng đàn, gảy khúc nhạc đã chuẩn bị tỉ mỉ cho Tô Mộc, tưởng tượng nên nói gì khi gặp lại hắn, tìm lý do để hắn nấu cho mình bữa ăn nữa...

Nhưng giờ, tất cả dường như đã tan thành bọt nước.

Ngay khi nghe Tô Mặc Ngọc nói Tô Mộc bị thương, Tô Thu Vũ lại một lần nữa cảm thấy đau đớn tê tâm liệt phế, lần trước cảm giác này là lúc mẹ qua đời.

Nàng không hỏi Tô Mộc bị thương thế nào, không phải không quan tâm mà là không dám.

Nàng sợ hãi khi nghe kết quả bản thân không thể chấp nhận được, đúng vậy, nàng thậm chí không có dũng khí đối diện.

Tô Thu Vũ chỉ cảm thấy trời xanh bất công, khó khăn lắm có người kéo nàng ra khỏi bóng tối, vậy mà trong chớp mắt người đó lại muốn biến mất vào bóng đêm.

Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì chứ! Mặt nàng không cảm xúc, nhưng khóe mắt lại trào ra hai hàng lệ.

Cùng lúc đó, ở một đoàn làm phim tại đầu kia thành phố.

Tô Hàn Sương hoàn toàn không biết gì, đang nhìn chằm chằm phòng làm việc của tổng giám đốc một cách xoắn xuýt.

Sau khi nghe câu nói của Tô Mộc hôm qua có thể thích mình hay không, Tô Hàn Sương cả người đầy lo lắng và cảnh giác.

Nàng rất muốn đối mặt chất vấn Lạc Dĩ Vi, nhưng vì mối quan hệ cấp trên cấp dưới lâu ngày mà nàng chậm chạp không mở lời.

Nàng chỉ có thể dùng cách nói bóng gió, trước mắt nhìn thông tin từ mấy người ở đây, Lạc Dĩ Vi dường như rất tôn trọng Tô Mộc, cấm người khác nói xấu hắn.

Điều này càng khiến Tô Hàn Sương thêm nghi ngờ, bởi vì người phụ nữ này chưa từng đối xử đặc biệt với người khác như vậy.

Xoắn xuýt cả ngày, Tô Hàn Sương hít sâu một hơi, mặc kệ, hôm nay nhất định phải hỏi cho rõ."Cái gì? Tô Mộc đã khai trừ toàn bộ cốt cán cũ của tập đoàn Tô Thị rồi sao?""Lưu Mãn Lâu định bay ra nước ngoài, nhưng bây giờ lại biến mất luôn?"

Đây là giết người diệt khẩu, trảm thảo trừ căn mà!

Trong văn phòng, Lạc Dĩ Vi để điện thoại xuống, trong lòng cảm khái nói.

Từ đêm gặp gỡ Tô Mộc, nàng đã bắt đầu âm thầm chú ý nhất cử nhất động của nhà họ Tô.

Để xác nhận suy đoán của mình có đúng không, xem gia tộc họ Tô có thể hồi sinh không.

Giờ thì xem ra, mình đã chính xác, nhưng nàng không ngờ, một thanh niên mới hơn hai mươi tuổi lại ra tay tàn nhẫn như vậy.

Cũng may ban đầu ở quán bar không đắc tội hắn, nếu không có lẽ mấy ngày nữa mình sẽ mất tích cũng không biết.

Hơn nữa, tin mình giao hợp đồng đại ngôn cho Tô Hàn Sương đã đến tai hắn, chắc hắn hiểu ý định lấy lòng của mình chứ!

Đang suy nghĩ, cửa phòng cô bị gõ."Ai vậy?" Lạc Dĩ Vi chau mày, đã muộn như vậy rồi ai còn đến làm phiền mình."Tô, Tô Hàn Sương.""Vào đi, mời vào!" Lạc Dĩ Vi vội vàng thu lại vẻ khó chịu.

Tô Hàn Sương hơi ngạc nhiên, trước đây, những khi không phải giờ làm việc, tìm cô thì ít nhất cũng bị trợn mắt, không ngờ lần này đối phương lại khách khí như vậy.

Chẳng lẽ thật sự là do thích Tô Mộc?

Không được, không được, nàng phải hỏi cho ra nhẽ."Có chuyện gì không?" Lạc Dĩ Vi ôn nhu hỏi."Cũng không có gì, chỉ là có chuyện muốn thỉnh giáo một chút.""Cô nói đi."

Tô Hàn Sương cố gắng diễn đạt ý, tránh hỏi quá trực tiếp: "Lạc tổng, có phải cô có cảm xúc đặc biệt với Tô Mộc không?""Ý cô là sao?""Đúng vậy, chính là vô thức sẽ chú ý đến mọi hành động của anh ta, ngày nào cũng muốn biết anh ta đang nghĩ gì? Mọi sở thích, mọi nụ cười của anh ta đều khiến cô thấy hứng thú..."

Lạc Dĩ Vi ngây người, nàng không nghe rõ Tô Hàn Sương nói gì ở phía sau, chỉ nghe thấy 'chú ý mọi hành động của anh ta' mà đã thấy hốt hoảng, mất hồn mất vía.

Hắn biết mình đang để ý đến hắn? ! Mà lại còn quang minh chính đại nói cho mình biết.

Cảnh cáo! Đây tuyệt đối là cảnh cáo!

Trán Lạc Dĩ Vi đổ mồ hôi lạnh, Tô Mộc ngay cả việc mình chú ý hắn cũng có thể biết, thủ đoạn này một lần nữa đổi mới nhận thức của nàng.

Quá đáng sợ, người đàn ông này còn đáng sợ hơn mình tưởng tượng!"Lạc tổng, Lạc tổng, cô có nghe không?""A!" Lạc Dĩ Vi lấy lại tinh thần, mỉm cười nhìn Tô Hàn Sương."Hàn Sương à, cô nói gì tôi đều hiểu.""Vậy rốt cuộc Lạc tổng nghĩ thế nào?" Tô Hàn Sương thăm dò nói."Tôi nghe nói vai nữ chính của bộ phim cổ trang lớn được đầu tư hàng chục tỷ vẫn chưa được quyết định, tôi thấy cô rất hợp.""A?" Tô Hàn Sương sững sờ."Ngoài ra, cô có thể yên tâm, chuyện kiểu đó về sau tôi sẽ không làm nữa."

Cứ như vậy, Tô Hàn Sương mơ hồ bước ra khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Nàng vẫn còn ngơ ngác, rốt cuộc là thích hay không thích đây?..."Cô nương, đến rồi!" Sư phụ gọi một tiếng.

Vừa dứt lời, liền thấy Tô Thu Vũ đã xuống xe.

Nhìn trang viên quen thuộc này, lúc này nội tâm nàng không hề thấy ấm áp. Mà chỉ mang theo lo lắng và sợ hãi bước nhanh về phía trước."Nhị tiểu thư, cô về rồi?" Quản gia ở cổng ngạc nhiên nói.

Ông được Tô Mặc Ngọc phái đến đây chờ, vốn tưởng ít nhất phải nửa giờ, không ngờ chưa tới mười phút người đã tới.

Tô Thu Vũ không nói thừa lời: "Tô Mộc em trai đâu?""Đang nghỉ ngơi trên lầu!"

Quản gia vừa dẫn đường vừa thầm cảm thán, vẫn là Tô Mộc, ngay cả nhị tiểu thư tình cảm nhạt nhòa cũng vì hắn mà vội vã như vậy!

Lên lầu, Tô Thu Vũ vừa đến trước cửa đã nghe tiếng cô gái bên trong."Nào, em trai Tô Mộc, há miệng nào! A~" Tô Thu Vũ nhướng mày, nàng đẩy cửa ra, nhìn thấy Tô Mộc nằm trên giường, còn Tô Mộng Nguyệt thì đang bên cạnh đút cháo cho hắn.

Nhìn Tô Mộc vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, tảng đá trong lòng Tô Thu Vũ nhất thời rơi xuống đất, nhưng khi nhìn thấy hắn thân mật với Tô Mộng Nguyệt, nàng lại vô cớ thấy khó chịu."Tô Mộc em trai, em sao rồi?" Nàng bước lên trước."Chỉ dẫm phải cái đinh thôi, tỷ, sao tỷ về đây?" Tô Mộc ngạc nhiên hỏi."Đến thăm em không được sao?" Tô Thu Vũ chợt cảm thấy mình hơi ngốc.

Mình ở đó lo lắng suốt, kết quả Tô Mộc không hề bị gì cả."Tỷ tỷ!" Tô Mộng Nguyệt cũng lên tiếng chào hỏi, tính tình của nhị tỷ rất nhạt nhòa, giữa bọn họ ít có giao tiếp.

Tô Thu Vũ nhìn cô một cái: "Để ta đút cho!"

Đối phương lắc đầu: "Không sao, để em làm cho!""Không, để ta!" Tô Thu Vũ không buông tha, đoạt lấy thìa, đưa đến miệng Tô Mộc."Em..." Tô Mộng Nguyệt định nói gì đó, thì nghe tiếng hét lớn từ cổng."Các người đang làm gì vậy?"

Mọi người nhìn sang, chỉ thấy Tô Thanh Uyển mang cặp sách, thở hồng hộc nhìn mọi người.

Cô vừa mới về đến nhà, đã thấy cảnh này, Tô Thu Vũ đang thân mật đút cơm cho Tô Mộc.

Không kịp suy nghĩ gì nữa, cô liền hét lớn một câu.

Vài phút sau, biết được tình trạng của Tô Mộc, Tô Thanh Uyển có chút xấu hổ.

Thì ra là em trai Tô Mộc bị thương, thảo nào quản gia nãy có ý muốn nói gì đó với mình.

Cô có chút đau lòng nhìn Tô Mộc, nói y như lời của hai cô gái kia: "Để chị đút cơm cho em!""Em chỉ bị thương ở chân, có phải ở tay đâu." Tô Mộc bất đắc dĩ nói, "Hơn nữa, vừa nãy em ăn no rồi.""Vậy em muốn làm gì? Có thể nói với chị.""Em muốn nghỉ ngơi." Tô Mộc nhắm mắt lại.

Ba người nghe xong đều gật đầu: "Ừm! Vậy em cứ nghỉ ngơi đi, để chị trông em!"??

Ba người nhìn nhau, không hẹn mà cùng xuất hiện nghi vấn.

Trông người cần nhiều người như vậy sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.