Chương 65: Lão sư linh hồn khảo vấn cùng gặp lại Liễu Như Yên "Chỉ là tiệc sinh nhật thôi, có cần phải làm quá mức như vậy không?"
Tô Mộc nhìn mình trong gương đang mặc bộ vest, cái cà vạt bó chặt quanh cổ khiến hắn thấy hơi khó chịu."Đương nhiên rồi!
Đừng xem nhẹ buổi tiệc này, ít nhất một nửa những người có tiếng tăm ở Giang Thành đều sẽ đến dự."
Tô Thu Vũ vừa chỉnh lại nếp nhăn trên quần áo của hắn vừa chân thành nói."Vậy thì sao?
Em cũng đâu có phải để cho bọn họ ngắm nhìn."
Tô Mộc bĩu môi.
Tô Thu Vũ ngẩn người, sau đó nở một nụ cười tươi: "Cũng đúng ha!
Mà bộ quần áo này hôm nay em mặc trông rất đẹp, chị thích lắm.""Chị cũng vậy!"
Tô Mộc ngọt ngào đáp lại.
Tô Thu Vũ nhìn vào gương, hôm nay nàng mặc một chiếc váy liền thân màu xanh đậm, là món quà lão sư tặng nàng trước đây, quả thật rất trang nhã đoan trang.
Khi nàng đứng cạnh Tô Mộc đang mặc âu phục, trông chẳng khác nào một đôi đang chụp ảnh cưới.
Sao mình lại nghĩ vậy nhỉ?
Tô Thu Vũ lắc đầu.
Nàng nắm lấy tay nhỏ của Tô Mộc: "Đi thôi, đừng để muộn.""Vâng!"
Tô Mộc đi theo sát nàng, hai người cùng nhau rời khỏi biệt thự.
Thông thường, Tô Thu Vũ mỗi năm dự tiệc đều sẽ đi cùng các tỷ muội, dù sao cũng có người tiếp khách, quan trọng là để lão sư an lòng.
Nhưng năm nay lại khác, thứ nhất là vì có Tô Mộc.
Thứ hai là các nàng đều biết hôm nay Tô Mộc đóng vai nhân vật gì, tuy có thể hiểu nhưng không thể chấp nhận được.
Cứ nghĩ đến việc Tô Mộc phải nắm tay, anh anh em em với Tô Thu Vũ cả đêm, các nàng không khỏi cảm thấy bực bội.
Thế nên hôm nay tất cả đều ra ngoài, chỉ có Tô Mộng Nguyệt không tìm được lý do gì nên đành lủi thủi ở nhà.
Nhìn theo bóng dáng hai người đi xa, Tô Mộng Nguyệt lộ vẻ ghen tị.
Nếu như mình cũng có cơ hội để Tô Mộc làm bạn trai mình thì tốt quá.
Nàng cúi đầu nhìn vào bản vẽ trên tay, ý tưởng liền xuất hiện.
Sao mình không vẽ lại đoạn này thành manga nhỉ?
Còn về nhân vật nữ chính, thì đành phải thay mình thôi!
Dù sao nhị tỷ cũng đâu có đọc manga, chắc là nàng sẽ không để ý.
Hay là mình cứ thêm một nhân vật phản diện độc ác nữa vào truyện cho hấp dẫn?...
Nửa tiếng sau, hai người đã đến nơi, một khu biệt thự vắng vẻ ở ngoại ô.
Có vẻ những người học âm nhạc đa phần thích sự tĩnh lặng.
Nhưng lúc này, nơi này lại không hề có chút thanh tĩnh nào.
Xe sang đỗ kín cả đường đi, những vị khách chỉnh tề ăn mặc chen chúc nhau làm cái đình viện nhỏ không còn một chỗ trống."Lão sư dạy học trong giới âm nhạc đã ba mươi năm, đào tạo ra không ít học trò nổi tiếng, nên sinh nhật mỗi năm, danh lưu Giang Thành đều nể mặt bà ấy đến dự."
Tô Mộc gật gù.
Lúc đang định bước vào thì nghe thấy có người gọi phía sau."Anh chàng đẹp trai, chúng ta lại gặp nhau rồi, thật là có duyên a!"
Hai người quay lại thì thấy Thượng Quan Duyệt cùng bạn trai mới của cô nàng vừa từ xe bước xuống."Thu Vũ, hai tuần không gặp, trông em càng thêm quyến rũ đấy!"
Thượng Quan Duyệt chạy tới gần, muốn bóp mũi nàng.
Tô Thu Vũ lập tức gạt tay cô nàng ra, cái con người này cứ mỗi lần gặp đều như vậy, thật không hiểu có gì vui.
Thấy vậy, Thượng Quan Duyệt cũng không tức giận, cười hì hì: "Được rồi, em không chơi với chị thì chị tìm anh chàng đẹp trai chơi vậy."
Nói rồi cô ta chạy đến trước mặt Tô Mộc: "Anh chàng đẹp trai Tô Mộc, còn nhớ chị không?""Tỷ tỷ Thượng Quan Duyệt?"
Tô Mộc thử hỏi, đối với người vừa gặp hai tuần trước hắn vẫn còn chút ấn tượng."Đúng rồi!
Giọng dễ thương quá đi!"
Thượng Quan Duyệt cười tươi như hoa, vừa nói vừa đưa tay xoa mặt hắn.
Tô Thu Vũ nhìn mà vô thức nhíu mày: "Thượng Quan Duyệt, đừng có làm loạn, bọn chị phải vào nhanh thôi!""Không thèm!"
Thượng Quan Duyệt hừ nhẹ: "Ai bảo nãy em không để ý tới chị, trừ khi em cho chị bóp mũi một cái, không thì chị không buông đâu."
Hiểu rõ tính tình của cô bạn mình, Tô Thu Vũ im lặng một lúc rồi khẽ thở dài: "Được thôi, tùy cậu."
Thượng Quan Duyệt mừng rỡ: "Thu Vũ, em nói thật đó hả?""Mau lên đi!""Được thôi!"
Thượng Quan Duyệt liền đưa tay, nhẹ nhàng bóp một cái vào chóp mũi Tô Thu Vũ.
Sau đó cô nàng vui vẻ nói với Tô Mộc: "Anh chàng đẹp trai Tô Mộc à, đây là lần đầu tiên Thu Vũ chịu để chị bóp mũi đó, xem ra em điều khiển cô nàng cũng giỏi phết!""Điều khiển cái gì mà điều khiển, đừng có nói bậy bạ!"
Tô Thu Vũ mặt đỏ lên, kéo Tô Mộc đi về phía trước, chỉ để Thượng Quan Duyệt cười ha hả ở phía sau.
Tô Mộc nghiêng đầu hỏi: "Chị, trước đây chị nghiêm túc lắm hả?""Cũng bình thường thôi."
Tô Thu Vũ đáp."Vậy em hy vọng sau này chị có thể cười nhiều hơn, được không?"
Tô Thu Vũ khẽ động lòng, thứ mà nàng không thể cưỡng lại nhất chính là sự quan tâm chân thành mà Tô Mộc vô tình thể hiện, những lúc đó nàng đều cảm thấy ấm áp trong lòng, một sự xúc động khó diễn tả bằng lời."Được!"
Nàng vẫn nói một cách thản nhiên, chỉ là trong giọng nói đã xen lẫn chút vui vẻ.
Bước vào trong đình viện, có không ít ánh mắt tò mò đổ dồn về phía bọn họ.
Tô Mộc đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Em về Tô gia lâu như vậy rồi, chẳng lẽ lão sư không biết thân phận của em sao?"
Tô Thu Vũ thần sắc như thường: "Yên tâm đi, ngoại trừ âm nhạc, lão sư luôn không thích những chuyện bát quái, mấy chuyện này không lọt vào tai bà đâu.""Lỡ như có chuyện gì thì sao, có người vô tình nói ra thì sao?""Bình thường bà không ra mặt, toàn là con gái bà tiếp đãi khách thôi, mà con gái của bà thì chị đã dặn dò trước rồi."
Tô Mộc gật đầu, có vẻ Tô Thu Vũ đã nghĩ đến rất chu đáo.
Vừa đi vào trong phòng, một người phụ nữ mặc lễ phục đen đã tiến đến: "Thu Vũ muội muội, cuối cùng em cũng đến rồi, mẹ đang chờ em nãy giờ đấy.""Tôn Thiến tỷ, đây là em trai của em, Tô Mộc."
Tôn Thiến liếc mắt nhìn Tô Mộc, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh diễm.
Mặc dù trước đây cũng đã biết tướng mạo cậu bé này không tầm thường, kỳ vọng rất cao, nhưng đến khi gặp mặt mới phát hiện ra mình vẫn còn quá bảo thủ.
Tô Mộc ngoan ngoãn gọi một tiếng tỷ tỷ, khuôn mặt của Tôn Thiến tầm ba mươi tuổi lập tức nở hoa: "Đứa nhỏ này dáng dấp đã đẹp lại còn có giọng nói hay như vậy nữa!""Khụ khụ, Tôn Thiến tỷ, chị dẫn bọn em đi gặp lão sư đi!
Chắc chị cũng đã nói hết với bà rồi chứ?"
Tôn Thiến vừa đi vừa nói: "Mẹ chị nghe tin em yêu đương thì vui lắm đó, em cùng Tô Mộc đệ đệ lát nữa cũng đừng để lộ chuyện gì ra nha!"
Sao nhanh đã gọi Tô Mộc là em trai rồi?
Trong lòng Tô Thu Vũ bỗng sinh ra cảm giác nóng nảy.
Tô Mộc dường như được người khác thích còn hơn cả nàng nghĩ nữa!
Đi được một lát, ba người đi qua đại sảnh náo nhiệt rồi đến một sương phòng ở phía sau.
Tôn Thiến lên tiếng: "Mẹ ơi, Thu Vũ và bạn trai cô ấy đến rồi nè."
Bên trong liền vọng ra: "Mau vào đi!"
Theo Tôn Thiến bước vào phòng, Tô Mộc liền thấy một bà lão có vẻ mặt hiền hậu đang ngồi trên xe lăn."Thu Vũ, đã lâu không gặp con rồi!""Lão sư!"
Tô Thu Vũ khó có khi tỏ ra cung kính như vậy.
Lão phụ nhân lúc này mới chú ý tới Tô Mộc, hỏi: "Đây là bạn trai của con à?
Sao lại giống con gái vậy?"
Không đợi hai người giải thích, Tô Mộc đã nhanh miệng: "Bà ơi, con là con trai, chỉ là con lớn lên có hơi giống con gái thôi."
Lão phụ nhân nhìn kỹ một hồi, rồi nở một nụ cười: "Là tại ta già rồi nên lẩm cẩm, ta còn tưởng Thu Vũ kiếm ai đó để lừa gạt ta đây."
Tô Mộc cười: "Sao có chuyện đó được chứ, con và Thu Vũ là thật lòng yêu nhau!"
Vừa nói, hắn liền nắm lấy tay Tô Thu Vũ, đối phương cũng rất tự nhiên nắm lại, hai người mười ngón tay đan xen vào nhau, trông thật thân mật.
Chứng kiến cảnh này, Tôn lão thái lộ vẻ vô cùng hài lòng, bà nắm tay Tô Mộc, không ngừng cảm thán rằng Tô Thu Vũ đã thay đổi thật nhiều so với trước đây, khi mà chẳng ai dám nắm tay nàng cả."À đúng rồi, hai đứa quen nhau như thế nào?"
Đối với câu hỏi này, Tô Thu Vũ đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ trước.
Tôn lão thái nghe xong thì gật đầu liên tục, không biết có thực sự tin hay không mà cũng không xoắn xuýt thêm.
Bà nhìn cả hai rồi đi thẳng vào vấn đề chính: "Vậy hai đứa định khi nào thì kết hôn?""Khụ khụ khụ!"
Đang uống nước thì Tô Thu Vũ nghe câu đó liền bị sặc.
Mặt nàng đỏ lên: "Lão sư, sao đột nhiên lại nói đến chuyện này vậy?""Chuyện này chẳng phải sớm muộn cũng phải tính sao?"
Tôn Thiến lúc này cũng lên tiếng khuyên: "Mẹ, có phải hơi sớm quá không?"
Tôn lão thái lắc đầu: "Không hề sớm, hai mươi bốn tuổi rồi, đã khó khăn lắm mới tìm được người có thể kết hôn, chậm thì chẳng phải đáng tiếc sao?"
Vừa nói, bà liền nhìn sang Tô Mộc: "Tô Mộc cháu à, cháu nghĩ sao?
Ý kiến của cháu thế nào?"
Tôi có thể nghĩ như thế nào được chứ?
Tô Mộc thầm than thở trong lòng.
Chuyện này trước đó không ai nhắc là có thể gặp phải đâu!
Hắn nháy mắt nhìn Tô Thu Vũ, mong nhận được sự giúp đỡ, nhưng thấy đối phương chỉ đang dùng hai tay ôm khuôn mặt đỏ bừng, mắt không nhìn nơi nào."Sao vậy?
Câu hỏi này khó trả lời lắm à?"
Tôn lão thái có chút không vui."Không, chỉ là con cảm thấy hơi đột ngột thôi."
Tôn lão thái lại nói: "Chẳng lẽ cháu không thích Thu Vũ sao?""Thích chứ, sao lại không thích được chứ?
Thu Vũ vừa có nhan sắc lại có tài năng, gia cảnh cũng tốt như vậy, sao có thể không thích chứ?"
Tô Mộc thật lòng nói, một mỹ nhân đại học mà được đặt ở đây, cho dù nội tâm có lạnh giá đến đâu đi nữa thì cũng có người muốn giành giật thôi."Vậy thì có gì mà không được?
Thu Vũ tốt như vậy, cháu còn gì không hài lòng?""Nhưng chúng con chỉ mới yêu nhau gần đây thôi, còn chưa ra mắt gia đình mà!"
Tô Mộc bất đắc dĩ đáp.
Tôn lão thái lúc này mới không truy vấn thêm, bà cười cười, không biết là đã hài lòng với câu trả lời này hay chưa."Thiến Nhi, con đưa Tô Mộc ra ngoài trước đi, mẹ còn có chuyện muốn nói với Thu Vũ."
Tôn Thiến gật đầu, đưa Tô Mộc đi ra ngoài.
Trước khi đi, Tô Mộc và Tô Thu Vũ trao nhau một cái nhìn, Tô Mộc còn nháy mắt với nàng.
Chị à, em chỉ có thể giúp chị đến đây thôi.
Ra khỏi phòng, Tô Mộc hỏi: "Tôn Thiến tỷ, mẹ của chị không phải đã nhìn ra điều gì đó rồi chứ?"
Tôn Thiến lắc đầu: "Không biết nữa!
Tính tình của mẹ có đôi khi chị cũng chẳng đoán ra được.""Nhưng em đừng suy nghĩ nhiều, cho dù có nhìn ra thì chắc mẹ cũng vui thôi, dù sao Thu Vũ tìm được người yêu, bà cũng mãn nguyện rồi."
Tô Mộc thấy thế cũng không hỏi thêm, cùng cô nàng đi đến đại sảnh."Đồ ăn ở đây đều tự phục vụ, không có vị trí cố định đâu, em thích ăn gì thì cứ lấy nhé!
Chị phải đi tiếp khách đây."
Tôn Thiến nói xong liền bưng ly rượu đi mất.
Tô Mộc nhìn xung quanh, không thấy Thượng Quan Duyệt đâu, liền lười tìm nữa, bưng đĩa bắt đầu chọn đồ ăn.
Kệ nó!
Lấp đầy bụng trước đã rồi tính.
Hắn không hề hay biết, đúng lúc này, một bóng người đã lặng lẽ chú ý tới hắn từ nãy đến giờ.
Liễu Như Yên gần đây vô cùng xui xẻo, từ khi bội ước, rời công ty của Lý Văn đến bây giờ thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra với cô cả.
Đầu tiên là Lý Văn kinh doanh thất bại, các nguồn tài nguyên đã hứa hẹn đều không thấy đâu, chưa kể ai cũng biết cô ta đắc tội với thiên kim nhà Tô, nên giờ chẳng có một ai mời cô nàng đến hợp tác cả.
Nếu tiếp tục như vậy thì cô ta cũng chỉ có thể trở lại con đường cũ mà thôi.
Trong khoảng thời gian đó cô không phải không nghĩ đến việc lợi dụng Tô Mộc, thậm chí cả cách thức cô ta cũng nghĩ ra rồi, nhưng hiện tại vị thế của cô ta quá thấp nên để tiếp cận Tô Mộc quả thật rất khó khăn.
Nơi duy nhất có thể nhìn thấy cậu ta là ở trường học, bên cạnh lúc nào cũng có Tô Thanh Uyển khó nhằn.
Ngay lúc cô nàng vô kế khả thi thì tình cờ biết được tin tức về buổi tiệc sinh nhật của lão sư Tô Thu Vũ.
Với tâm thế thử vận may, cô ta đã dùng hết mối quan hệ cuối cùng của mình để có được tư cách vào buổi tiệc.
Vốn dĩ cô ta không hề kỳ vọng quá nhiều, nhưng đến chính bản thân cũng không thể ngờ được lại thật sự chạm mặt hắn.
Hơn nữa hắn còn đang đứng một mình một chỗ!
Thật là cơ hội trời cho mà!
Liễu Như Yên thầm gào lên trong lòng.
Tô Mộc là con một của Tô gia, còn là cục cưng của mấy người chị nữa.
Nếu như có thể nắm được cậu ta, thì đừng nói gì đến tài nguyên nữa, cuộc đời vinh hoa phú quý đều sẽ ở trong tay cô ta cả.
Cái này chả đáng tin hơn cái gã Lý Văn kia nhiều sao?
Nhưng vấn đề duy nhất bây giờ là, Tô Mộc không hề có ấn tượng tốt về cô.
Đều là tại cái gã Lý Văn đáng chết kia, nếu không phải hắn xúi giục cô ta ăn cháo đá bát thì nào đến nỗi ngày hôm nay?
Vừa oán trách đôi câu, Liễu Như Yên vừa khóa chặt ánh mắt lên người Tô Mộc.
Cho dù khởi đầu không tốt thì cô vẫn tự tin vào bản thân.
Hơn nữa hôm nay cô còn mang cao gót với vớ đen, có thêm sự hỗ trợ của Thần khí, cho dù cậu ta có ghét mình thế nào thì đệ nhị vẫn không thể làm ngơ được.
Chỉ cần làm cậu ta có dục vọng thì cô ta coi như thành công một nửa.
Dù sao một khi phát sinh quan hệ, thì cô cũng coi như đã nắm được điểm yếu của hắn.
Cho dù không gả được vào hào môn thì ít nhất cô cũng có thể kiếm bộn tiền.
Sau khi quyết tâm xong, Liễu Như Yên nhấc váy ngắn lên, cố ý cởi thêm mấy nút trên áo sơ mi chữ V để lộ bầu ngực căng đầy.
Dáng vẻ quyến rũ, Liễu Như Yên cầm ly rượu đỏ, tự tin bước về phía trước.
Tô Mộc đang ngồi một mình một góc ăn cơm, thỉnh thoảng cũng có vài người đến bắt chuyện.
Dù là nam hay nữ thì Tô Mộc cũng chẳng buồn quan tâm tới họ."Mấy món thịt nướng ở đây cũng khá ngon, đi lấy thêm ít mới được."
Vừa mới đứng dậy thì một giọng nói từ phía sau đã vang lên:"Tô Mộc đồng học, thật là trùng hợp a, thế mà lại gặp được cậu ở đây?"
Tô Mộc ngạc nhiên quay lại thì thấy một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, ăn mặc gợi cảm, đi đứng thì lại hết sức phong tao, cô nàng đang cười nhẹ nhàng với hắn.
Hắn bản năng nhíu mày: "Cô là ai?""Không nhớ ra tôi sao?"
Liễu Như Yên trong lòng mừng thầm, nhưng nghe Tô Mộc nói tiếp thì cả khuôn mặt liền đờ ra."Liễu Như Yên đúng không, chính là cái con bé tạm thời bội ước Joker đó."
Mặt Liễu Như Yên cứng đờ, nhưng cô ta lập tức thay đổi bằng một vẻ mặt đáng yêu: "Tô Mộc đồng học, chuyện đó qua rồi mà, tỷ tỷ biết sai rồi.""Sách!
Cô có biết sai hay không thì liên quan gì đến tôi à?
Cút nhanh lên!"
Liễu Như Yên lại không lùi mà còn tiến tới, cố tình áp sát người Tô Mộc."Tô Mộc đồng học sao lại vô tình vậy chứ?
Người ta đã biết sai rồi, cậu còn..."
Bịch!
Lời còn chưa nói hết thì cả người Liễu Như Yên đã ngã vật xuống đất.
Tô Mộc thản nhiên rút chân của mình về: "Đã bảo cô cút mà không nghe."
Nhìn bóng lưng Tô Mộc đang dần đi xa, mặt Liễu Như Yên tối sầm lại: "Đây là do cậu ép tôi đấy!"
