Tô Mộc khóe miệng giật giật: "Không thể đi! Người ta giàu có thế lực, dựa vào cái gì để ý đến ta?"
Ông cụ nghe xong liền không vui: "Thằng nhóc thối tha, lời này của ngươi nói là sao, làm sao lại không thể?""Ngươi không biết từ khi ngươi bắt đầu học tiểu học, đã có bao nhiêu người đến nhà chúng ta hỏi chuyện kết thông gia từ bé, vì chuyện này mà cửa nhà cũng đã phải đổi mấy lần rồi đấy!"
Tô Mộc một mặt cạn lời: "Đấy là chuyện từ đời nào rồi, với lại, người ta cầu hôn thì đúng, nhưng đấy là muốn bắt ta về làm con dâu!"
Ông cụ hắng giọng: "Cho nên ta đã đuổi hết bọn họ về rồi! Nhưng mà nói đi thì nói lại, chẳng phải điều đó chứng tỏ dung mạo của ngươi đẹp trai sao, đến cả người đồng tính cũng thích cơ mà?""Chủ yếu là, ta thấy hai đứa con gái kia nhìn con, ánh mắt cũng không giống đang nhìn em trai.""Ông nội, ông đừng nói linh tinh đấy!" Tô Mộc giật nảy mình, lời này mà truyền đến tai Tô Bỉnh Khôn, kết quả tốt nhất của mình cũng chỉ là sớm cuốn gói rời đi."Nhìn con kìa, làm như ta dọa con sợ vậy." Ông cụ liếc hắn một cái, "Biết vì sao ta muốn gọi bọn nó tới không?""Không rõ.""Thứ nhất là muốn thử xem thái độ của bọn chúng, xem bọn chúng có thật sự tốt với con như lời con nói không.""Thứ hai là, ta cũng muốn xem thử cái thằng Tô Bỉnh Khôn kia rốt cuộc đang có ý định gì, nếu thật muốn bắt con đi ở rể thì ta phải cùng con kiểm tra thật kỹ mới được.""Ông đúng là..." Tô Mộc vừa thấy ấm lòng, vừa thấy bất lực.
Hắn đang nghĩ xem có nên nói cho ông biết tình hình thực tế không, thì có một y tá đi vào thay thuốc cho hắn.
Ông cụ lập tức khoát tay: "Được rồi được rồi, con mau đi đi! Hai ngày nữa ta phải làm tiểu phẫu, chuyện ăn cơm con cứ nói với bọn nó một tiếng trước."
Tô Mộc đáp lời, thầm nghĩ vẫn là đợi việc này xong xuôi rồi nói sau, sau đó liền đi ra phía ngoài cửa.
Cùng lúc đó, hai cô gái đứng trong hành lang bốn mắt nhìn nhau lộ vẻ hết sức khó xử.
Đột nhiên, Tô Mặc Ngọc là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước: "Hàn Sương, sao một mình cô chạy tới đây vậy, cũng không thèm nói với bọn tôi một tiếng."
Tô Hàn Sương thầm kêu không ổn trong lòng, nàng nhìn sang hướng khác: "Tôi cũng mới biết ông của Tô Mộc ở viện này, tiện đường mới tới thăm chút thôi.""Tiện đường?" Tô Mặc Ngọc hừ nhẹ một tiếng, "Vậy cô tự xưng là bạn gái của cậu ấy là thế nào?"
Tô Hàn Sương nhếch mép: "Hình như ai kia cũng làm vậy mà!"
Tô Mặc Ngọc hơi đỏ mặt: "Tôi là, là vì lần đầu gặp nên thăm dò thân phận Tô Mộc, cho nên mới trêu chọc chút thôi.""Thôi đi, dỗ con nít hả!" Tô Hàn Sương vẻ mặt không tin, "Lớn từng này rồi còn đóng vai bạn gái của em trai Tô Mộc, không thấy m·ấ·t mặt à?"
Tô Mặc Ngọc nghe vậy liền có chút nổi nóng, nàng ngày thường mặc dù không nói ra, nhưng thực tế rất nhạy cảm về chuyện tuổi tác.
Dù sao nàng và Tô Mộc đã chênh nhau đến năm tuổi. So với những chị em khác, nàng sợ nhất khi nói chuyện với Tô Mộc sẽ xuất hiện cảm giác xa cách do tuổi tác mang lại.
Nàng hừ lạnh một tiếng: "Cô biết gì chứ, phụ nữ càng trưởng thành đàn ông càng thích, đừng tưởng mấy người kém tôi không đến hai tuổi, cứ lên sân khấu tỏ ra non choẹt."
Tô Hàn Sương tức giận nghiến răng: "Tôi thế là mang lại cảm giác thiếu nữ đó! Với lại fan hâm mộ nam thích tôi cũng nhiều nữa kìa. Chưa từng thấy ai bảo tôi giả nai tơ cả.""Hừ!" Tô Mặc Ngọc ưỡn trán, kiêu ngạo nhìn nàng một cái không nói gì."Hừ hừ!" Tô Hàn Sương không chịu thua kém trừng mắt nhìn lại.
Ngay khi hai ánh mắt sắp tóe lửa thì Tô Mộc từ trong phòng b·ệ·n·h đi ra.
Thấy cảnh này, hắn hỏi: "Hai vị tỷ tỷ, mọi người đang làm gì vậy?"
Tô Mặc Ngọc nhanh chân đi đến cạnh Tô Mộc: "Không có gì, Hàn Sương tỷ vừa mới tức giận thôi!"
Tô Hàn Sương thì đi đến bên kia Tô Mộc kéo tay hắn: "Đừng nghe chị cả nói linh tinh, rõ ràng là chị ấy chê mình già nên mới cáu gắt.""Cô..." Tô Mặc Ngọc vừa định nói gì đó thì Tô Mộc đã kéo nàng lại."Được rồi được rồi, hai vị tỷ tỷ, hai người không muốn biết vừa nãy ông nội đã nói gì với ta sao?"
Nghe thấy vậy cả hai lập tức hứng thú, nhao nhao bỏ cuộc c·ã·i nhau, vểnh tai lên."Ông nội của ta nói hai vị tỷ tỷ vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, nhìn một cái là biết rất tốt với ta rồi, ông ấy hy vọng ta có thể nghe lời hai tỷ nhiều hơn."
Vừa dứt lời, hai cô gái đã không nén nổi nụ cười trên môi."Thật ra tôi cũng không có làm gì, chủ yếu là do em trai Tô Mộc của chúng ta rất nghe lời thôi.""Không sai không sai, Tô Mộc đáng yêu như vậy, chị tỷ tỷ tốt với em là lẽ đương nhiên rồi."
Nhìn một cuộc cãi vã sắp xảy ra cứ như vậy bị hắn nhẹ nhàng hóa giải, Tô Mộc không khỏi thầm bội phục bản thân mình.
Đồng thời trong lòng hắn cũng không nhịn được nảy sinh một nghi vấn, mấy chị tỷ này ở một mình với hắn thì rất tốt, nhưng càng đông người thì càng hay cãi nhau.
Haiz, coi như mình bị thiệt đi, nếu không thì nhà này sớm muộn cũng tan nát."Cảm ơn tỷ tỷ, vậy chúng ta về nhà thôi!"
Tô Mộc nắm tay mỗi người một bên, đi trong hành lang nhìn thấy những cô y tá mắt đều lấp lánh.
Ngưỡng mộ quá! Nếu mình cũng có thể được hai chị tiểu thư nhường nhịn như vậy thì tốt rồi.
Tô Mặc Ngọc và Tô Hàn Sương thấy thế không khỏi đắc ý hừ nhẹ một tiếng, khóe miệng cũng cong lên cao hơn......
Buổi chiều, Tô Mộc về đến nhà, đang nghĩ xem làm thế nào để mở miệng với Tô Bỉnh Khôn thì chợt thấy một bóng dáng lén la lén lút đi về phía phòng của mình.
Hắn rón rén tiến đến phía sau bóng dáng, vỗ nhẹ vào vai nàng: "Mộng Nguyệt tỷ, chị đang làm gì đấy?""Á...!" Tô Mộng Nguyệt giật mình cả người, quay đầu lại mới biết đó là Tô Mộc."Tô Mộc đệ đệ, em làm chị hết hồn." Nàng tủi thân bĩu môi.
Tô Mộc bật cười: "Mộng Nguyệt tỷ, là chị lén lút trước mà, còn tới phòng của em làm gì?"
Tô Mộng Nguyệt lấy ra bức họa đang giấu trong n·g·ự·c: "Thì là, chương mới nhất chị vẽ xong rồi, muốn cho em xem một chút."
Tô Mộc nhận lấy lật ra xem, thì nghe Tô Mộng Nguyệt nói tiếp:"À, hôm qua biên tập cũng gửi tin nhắn cho chị, bảo là manga đang bán rất chạy, lượng sách in cũng không tệ. Mà gần đây bên họ có tổ chức hội ký tặng sách cho tác giả nổi tiếng, họ thấy chị cũng có thể tham gia."
Tô Mộc vẫn dán mắt vào manga, nhẹ nhàng gật đầu: "Vậy thì tốt quá! Em cũng nghĩ là chị có thể thử mà."
Tô Mộng Nguyệt nghe vậy thì vui mừng, nhưng sau đó lại nói: "Cái kia, cái kia, em có thể cùng chị tham gia không?""Hả?" Tô Mộc kinh ngạc ngẩng đầu.
Tô Mộng Nguyệt vội vàng giải thích: "Là biên tập bảo thế, họ nói hai chị em mình mà cùng đến, sẽ tạo được hiệu ứng, nhiều người yêu thích hơn đó.""Khi nào vậy?""Cuối tuần này đó!" Tô Mộng Nguyệt thấp thỏm t·r·ả lời.
Tô Mộc suy nghĩ một lát: "Cuối tuần sau là thi giữa kỳ, nhưng cuối tuần này chắc là có thời gian đi được!"
Tô Mộng Nguyệt không giấu nổi vẻ phấn khích: "Vậy, vậy để chị báo với biên tập, em không được đổi ý đâu đó nha!""Ừ ừ!"
Thấy nàng vui vẻ như vậy, Tô Mộc cũng không nhịn được mà nở nụ cười.
Hắn có chút vui mừng, nếu là lúc trước, Tô Mộng Nguyệt nghe thấy đi ký tặng sách offline thì chắc chắn sẽ không do dự mà từ chối, nhưng bây giờ, dù sao thì cũng xem như nàng đã chịu tham gia rồi còn gì.
Ánh mắt lại lần nữa đặt vào manga, Tô Mộc xem rất say sưa.
Những chuyện xảy ra ở nhà ăn lần trước đều được nàng vẽ lại trong manga một cách khéo léo, không hề khiên cưỡng mà còn khiến người đọc cảm thấy ngọt ngào.
Lật đến trang cuối, hắn đột nhiên có chút ngạc nhiên:"Mộng Nguyệt tỷ, sao cái nữ phản diện ác độc này lại có chút giống chị Thu Vũ vậy?"
