"Cái kia, ngươi, ngươi không biết sao?" Long Ngạo Thiên luống cuống, nữ nhân này chuyện gì xảy ra? Không phải mới vừa còn yếu không khỏi gió ngả vào lòng Tô Mộc sao?
Tô Mộng Nguyệt chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái: "Không muốn đánh trống lảng!""Tỷ, nếu không vẫn là để ta nói đi!" Tô Mộc thấy thế vội chủ động xin.
Lời từ miệng hắn nói ra, sao cũng dễ nghe hơn lời đồn đãi từ người khác.
Tô Mộng Nguyệt lắc đầu: "Ta muốn nghe chính người này nói thế nào."
Long Ngạo Thiên mồ hôi lạnh chảy ròng, hắn rụt đầu lại: "Ta nói được, cô đừng đ·á·n·h ta."
Tô Mộng Nguyệt hừ một tiếng: "Nhanh nói!"
Long Ngạo Thiên toàn thân run lên: "Tô Mộc bạn học thời gian trước cùng Tô Thanh Uyển bạn học ở trường công khai tình cảm, ta chỉ biết nhiêu đó!""Không có?""Không có.""Ngươi đi đi!" S·á·t ý trên người Tô Mộng Nguyệt trong nháy mắt tiêu tan, nàng buông tay, phẩy tay với Long Ngạo Thiên."Cái kia, ta còn muốn cùng Tô Mộc bạn học..."
S·á·t ý lại xuất hiện! Tô Mộng Nguyệt trừng mắt liếc hắn một cái."Tôi đi ngay đây!" Long Ngạo Thiên toàn thân giật mình, hắn quay người chạy.
Nhớ lại những lần gặp Tô Mộc, hắn p·h·át hiện mình gần như lần nào cũng xui xẻo.
Lần đầu là bị cự tuyệt trước mặt mọi người; lần thứ hai là không hiểu sao bị ngất xỉu, rồi phát hiện một cô gái xinh đẹp bị đ·á·n·h thành đầu h·e·o nằm tr·ê·n g·i·ư·ờ·n·g; lần thứ ba thì còn chưa nói hai câu đã bị nữ ma đầu bóp nghẹt cổ họng.
Chẳng lẽ đây là ông trời nhắc nhở mình sao? Không, Tô Mộc bạn học, ta sẽ không từ bỏ!
Long Ngạo Thiên âm thầm động viên bản thân, rồi quay đầu muốn t·r·ộ·m liếc, ai ngờ vừa vặn thấy ánh mắt lạnh như dao găm của Tô Mộng Nguyệt nhìn chằm chằm vào mình.
Thật đáng sợ! Chuồn lẹ!
Thấy người đi xa, Tô Mộng Nguyệt lần nữa ngồi xuống, khí chất cũng trở lại như ban đầu, đôi mắt hạnh trong veo nhìn Tô Mộc như đang trách cứ.
Tê! Tô Mộc trong lòng hít sâu, sự tương phản này hắn chỉ thấy trong manga Tô Mộng Nguyệt.
Không ngờ ngoài đời nàng cũng có mặt này, cũng khá đấy, nha đầu này có tiềm chất Yandere à nha!"Tô Mộc đệ đệ, em không tính giải t·h·í·c·h một chút sao?"
Tô Mộc sắp xếp lại suy nghĩ, thở dài: "Mộng Nguyệt tỷ, chuyện là thế này..."
Sau khi thuật lại sự tình một cách đơn giản, ánh mắt Tô Mộng Nguyệt dần trở nên lạnh lẽo."Thanh Uyển muội muội, vậy mà làm ra chuyện như vậy!""Mộng Nguyệt tỷ, thật ra em cũng có trách nhiệm." Tô Mộc tự trách."Không, Tô Mộc đệ đệ là người bị h·ạ·i, em không sai." Tô Mộng Nguyệt an ủi.
Sao nàng có thể trách Tô Mộc, huống chi dù Tô Mộc có bênh vực thì Tô Mộng Nguyệt cũng biết chuyện này do Tô Thanh Uyển cầm đầu.
Nàng là chị Tô Mộc đấy! Sao nàng ta dám?"Mộng Nguyệt tỷ, Thanh Uyển tỷ chỉ muốn giúp em thôi, đừng giận thế chứ!"
Tô Mộng Nguyệt có chút ấm ức: "Tô Mộc đệ đệ em cũng mất trong sạch rồi, còn không giận à?"
Tô Mộc nghe nàng nói mà có chút chột dạ: "Không nghiêm trọng đến thế đâu!""Sao không chứ? !" Tô Mộng Nguyệt phản bác, "Về nhà chị sẽ nói với mấy chị kia, để họ phân xử cho em."
Lúc nãy khí thế của nàng chỉ bộc phát khi cảm xúc cực kỳ k·í·c·h· ·đ·ộ·n·g, hiện tại đã ổn định, nàng cũng không dám đối mặt với Tô Thanh Uyển một mình.
Vậy nên cách tốt nhất là mượn đao giết người, dù sao nàng thấy mấy chị khác cũng rất t·h·í·c·h Tô Mộc.
Đương nhiên, chỉ mong đừng có ai như Thanh Uyển muội muội.. ."Đây là bệnh viện của ông nội Tô Mộc phải không?"
Tô Thanh Uyển cúi đầu nhìn điện thoại, mang theo đồ dinh dưỡng đi vào tòa nhà.
Mấy hôm trước khi biết ông nội Tô Mộc còn sống, nàng đã k·í·c·h· ·đ·ộ·n·g d·ị· ·t·h·ư·ờ·n·g, ngày nào cũng hỏi han gián tiếp Tô Mộc về tung tích của ông.
Chẳng vì cái gì khác, chỉ để đoạt được hảo cảm của ông nội trước mấy người tỷ muội khác.
Đợi đến khi gia đình tụ họp, nàng lỡ để lộ chuyện này ra, Tô Mộc đệ đệ nhất định sẽ quan tâm nàng hơn.
Chắc không ngờ tới chứ, các tỷ tỷ, mình đã thắng các người rồi!
Nghĩ đến ánh mắt sùng bái của Tô Mộc đệ đệ nhìn mình, khuôn mặt lạnh lùng của Tô Thanh Uyển cũng không khỏi nở một nụ cười ngốc nghếch.
Nàng lắc đầu, không nghĩ nữa, trước mắt phải lấy lòng ông nội mới quan trọng.
Đến trước cửa thang máy, đám đông chen chúc khiến nàng trải nghiệm cảm giác cá hộp.
Cảm nhận thấy có người đẩy mình ở bên phải, Tô Thanh Uyển mất kiên nhẫn liếc mắt sang.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã ngây ngẩn cả người."Thu Vũ tỷ? !"
Người kia cũng quay đầu lại, sửng sốt: "Thanh Uyển muội muội! ?"
Hai ánh mắt kinh ngạc giao nhau, cả hai đều há hốc miệng, không biết phải nói gì.
Trong thang máy, khung cảnh ồn ào khiến hai người im lặng một hồi.
Cả hai đều cúi đầu, trong đầu đồng thời nghĩ: Sao người này lại ở đây?
Thang máy tiếp tục đi lên, số người trong thang máy dần ít đi, cuối cùng chỉ còn lại hai người họ.
Phòng bệnh của ông nội Tô Mộc ở trên tầng cao nhất, nàng ta chắc chắn đến đó.
Hai người liếc nhau, ngầm hiểu ý nghĩ của đối phương.
Cuối cùng, Tô Thanh Uyển không nhịn được mở miệng trước:"Thu Vũ tỷ đến đây làm gì?"
Tô Thu Vũ không trả lời mà hỏi ngược lại: "Còn cô đến đây làm gì?"
Tô Thanh Uyển cười khẩy: "Thôi đừng giả vờ, tôi chỉ thắc mắc sao trước kia cô thì khất lần khất lữa chuyện đi dự tiệc, giờ lại lén la lén lút chạy tới đây?"
Tô Thu Vũ hơi đỏ mặt, lời Tô Thanh Uyển nói vừa vặn trúng tim đen của nàng.
Rõ ràng nàng đã quyết tâm không qua lại với Tô Mộc, nhưng chính là không cưỡng lại được tiếng lòng thúc giục.
Đến khi tỉnh táo lại thì nàng đã mang theo đồ lấy lòng xuống dưới lầu rồi.
Giờ phút này, nàng vẫn có cơ hội hối hận, dù sao nàng biết nếu lấy lòng được ông nội, mối quan hệ của mình với Tô Mộc sẽ tiến thêm một bước.
Nàng không muốn thế!
Nhưng có câu, đã đến thì cứ xem sao.
Nếu cứ vậy về không thì chẳng phải là nàng quá bạc tình sao?
Thôi được rồi, vẫn là cứ đi xem thế nào! Coi như là để cho bản thân an lòng.
Vốn nàng tự an ủi mình như vậy, cho đến khi gặp Tô Thanh Uyển.
Nàng hít một hơi, mắng lại: "Thế còn cô? Trong trường thì giả làm bạn gái Tô Mộc, rồi lén la lén lút chạy tới đây? Tôi khuyên cô tốt nhất nên từ bỏ những ý đồ xấu xa đi.""Ý đồ xấu xa gì? Sao tôi không hiểu."
Tuy nói vậy, nhưng khuôn mặt đỏ bừng của Tô Thanh Uyển đã tố cáo nàng.
Đúng lúc này, thang máy đã lên đến tầng cao nhất, cửa thang máy mở ra.
Hai người đều hừ lạnh một tiếng rồi bước ra.
Trong lòng các nàng quyết tâm, dù thế nào đi nữa mình cũng không thể thua kém đối phương.
Vì không biết rõ phòng của ông nội, cả hai cùng đến hỏi thăm y tá trực.
Không ngờ cô y tá lơ đãng nghe được tên liền nhỏ giọng thì thầm: "Ông cụ đó cũng thật là có phúc! Mấy ngày trước đã có mấy cô bé xinh như hoa đến thăm rồi, hôm nay lại tới hai người."
Cả hai liền giật mình.
Cái gì? ! Đã có người đến trước rồi? !
