Chương 79: Trò hay, sắp bắt đầu rồi!
"Ngươi nói cái gì? Có người đến trước rồi sao?" Tô Thu Vũ trầm giọng hỏi.
Cô y tá kia kỳ quái nhìn hai người một chút: "Đúng vậy, chẳng lẽ các ngươi không phải người thân sao?"
Tô Thu Vũ lắc đầu, tiếp tục hỏi: "Ngươi trả lời ta trước, là một người hay mấy người?"
Cô y tá thấy dáng vẻ truy hỏi đến cùng này có chút sợ hãi, liên tưởng đến người bệnh này là do ai đưa vào, trong lòng nàng rùng mình một cái.
Ta thật là nhiều chuyện mà!
Nàng cúi đầu, quyết định không nói gì.
Nhưng nàng không nói cũng không có nghĩa là hai người sẽ bỏ qua cho nàng.
Tô Thu Vũ thấy nàng im lặng một hồi lâu, trong mắt càng thêm lạnh lẽo, nhìn nàng như nhìn một người chết: "Nói!"
Chỉ trong khoảnh khắc không khí cả trạm y tá dường như lạnh xuống mấy độ, y tá trưởng muốn lên tiếng khuyên can, vừa đi được hai bước liền bị một ánh mắt trừng trở lại.
Cô y tá vẫn cúi đầu, không phải nàng không sợ, ngược lại nàng sợ muốn chết, nhưng nàng còn sợ chọc giận nhân vật lớn phía sau hơn.
Ô ô, ta quá khó khăn.
Nếu như có thể quay lại quá khứ, nàng nhất định sẽ tự cho mình hai bạt tai.
Bảo ngươi lắm mồm, bảo ngươi lắm mồm...
Tô Thu Vũ có chút tức giận, đây là lần đầu tiên nàng gặp một người cố chấp như vậy.
Nàng bóp bóp nắm tay, bất thiện tự hỏi xem có nên dùng vũ lực không.
Nàng biết rõ làm như vậy sẽ mang đến cho mình bao nhiêu rắc rối không cần thiết, nhưng vì Tô Mộc, nàng cũng đành phải...
Bỗng nhiên, Tô Thanh Uyển nhẹ nhàng lắc đầu với nàng.
Tô Thanh Uyển tiến lên một bước, thay đổi giọng điệu lạnh lùng, ngược lại giống như một vị lãnh đạo dẫn dắt từng bước."Vừa rồi chúng tôi lỗ mãng rồi, để nhận thức lại một chút, ta tên Tô Thanh Uyển, là con gái Tô Bỉnh Khôn, quan hệ của chúng tôi với người trong phòng như thế nào, ta nghĩ không cần nói nhiều.""Sở dĩ hỏi các người tình hình, cũng là sợ có người lấy danh nghĩa đến thăm hắn để làm chuyện xấu.""Vậy, ra là vậy sao?" Cô y tá bị dụ đến sửng sốt một chút, ngơ ngác nhìn Tô Thanh Uyển."Ta cần phải lừa ngươi sao?" Tô Thanh Uyển hai tay khoanh trước ngực, mặt không đổi sắc."Vậy... cũng đúng nha!"
Sự tự tin của nàng khiến cô y tá không thể tìm ra một sơ hở nào.
Ngay lập tức, cô y tá liền kể lại vắn tắt chuyện ba người đến thăm lão gia tử.
Trên mặt bình tĩnh của Tô Thanh Uyển khẽ nhếch khóe môi, nàng liếc nhìn Tô Thu Vũ, như thể đang nói, học hỏi chút đi.
Không thể không nói, tuy rằng cả hai đều có tính cách lạnh như băng, nhưng có thể lên làm hội trưởng hội học sinh, chứng tỏ tài ăn nói của Tô Thanh Uyển không hề kém.
Ít nhất so với Tô Thu Vũ cả ngày đắm mình trong âm nhạc mà nói, mạnh hơn nhiều.
Tô Thu Vũ ngậm bồ hòn không thể phản bác, dứt khoát chăm chú nghe cô y tá kể lại."Ba người, vậy các nàng có đặc điểm gì?""Ừm... Xinh đẹp! Đặc biệt là cô gái ở giữa, quả thật là người phụ nữ đẹp nhất mà ta từng thấy."
Vậy khẳng định là em gái Tô Mộc! Trong lòng hai người đồng thời có cùng kết luận.
Chỉ là thiệt các nàng còn tưởng mình là người đến đầu tiên, không ngờ hai người phụ nữ kia đã sớm lẻn đến trước rồi."Các nàng đến đã làm gì? Nói gì?""Ta đâu có biết chứ?" Cô y tá mặt mày khổ sở, nàng cũng không phải máy ghi âm hình người, đâu có thể nhớ hết từng câu từng chữ."Nhưng mà, giữa các nàng thực sự có chuyện để ta ấn tượng sâu sắc.""Ồ?""Nghe nói các nàng đều tự xưng là bạn gái của Tô Mộc!"(⊙ˍ⊙)! ! !
Hai người đều ngây người tại chỗ, cái cô nàng tinh quái Tô Hàn Sương còn chưa tính, thế mà Tô Mặc Ngọc đại tỷ cũng làm ra loại chuyện này?"Nói...còn gì nữa không?"
Hai người tiêu hóa tin tức trước mắt, không kìm được tiếp tục hỏi.
Cô y tá nghĩ nghĩ, chợt nhớ đến cảnh hai người giằng co tại cửa ra vào, liền nói: "Còn có... " Cả buổi trưa, hai người thu hoạch rất nhiều...
Tô gia."Tỷ, không cần phải ồn ào như vậy chứ!" Đứng ở cửa, Tô Mộc lại một lần nữa khuyên nhủ.
Tô Mộng Nguyệt hiếm khi kiên cường một lần, nàng kiên quyết nói: "Đây là chuyện lớn, sao có thể gọi là ồn ào được? Tô Mộc đệ đệ, lần này em phải nghe lời chị, chị nhất định sẽ giúp em làm chủ.""Nhưng, em không thấy đây là chuyện lớn mà!" Tô Mộc vẫn muốn phản bác.
Nhưng Tô Mộng Nguyệt không thèm để ý, vừa vào cửa liền chạy đi kêu gọi các tỷ muội.
Một vòng xong xuôi, Tô Thanh Uyển và Tô Thu Vũ không có nhà, Tô Mặc Ngọc và Tô Hàn Sương đang ở nhà, Tô Bỉnh Khôn không rõ tung tích.
Chỉ có hai người sao? Tô Mộng Nguyệt có chút thất vọng.
Nhưng nhiêu đó cũng đủ rồi, trước cho các nàng biết, chờ đến khi có người trở về, rồi nói tiếp cũng không muộn."Mộng Nguyệt tỷ có chuyện gì sao?" Tô Hàn Sương ngáp một cái, rõ ràng vẫn chưa tỉnh ngủ.
Tô Mặc Ngọc thì lại có chút hiếu kỳ, lần trước Tô Mộng Nguyệt và Tô Mộc đi ra ngoài chơi đến tối mới về, sao hôm nay nhanh về thế?
Tô Mộng Nguyệt cũng không giấu diếm, người đã đủ, nàng liền kể lại hết tất cả cho hai người nghe."Các tỷ muội, chuyện là như vậy đấy.""Em không biết, em thật sự không biết vì sao Thanh Uyển muội muội lại làm ra chuyện như thế."
Nói xong, nàng tỏ vẻ buồn bã cúi đầu, thở dài.
Ngồi đối diện hai người sau khi nghe xong đều nghiến răng nghiến lợi.
Vốn dĩ việc Tô Thanh Uyển ngày nào cũng cùng Tô Mộc đệ đệ đi học về đã đủ ngứa mắt rồi, không ngờ cô ta còn không vừa lòng!
Tô Mặc Ngọc đập bàn một cái: "Quá đáng! Chẳng lẽ Thanh Uyển không biết mình là tỷ tỷ của Tô Mộc sao?"
Tô Hàn Sương vội vàng phụ họa: "Đúng đó, đúng đó, loạn bối phận như vậy, nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến Tô Mộc đệ đệ biết bao nhiêu?"
Giờ phút này, hai người đang tràn đầy căm phẫn dường như quên hẳn là ngay tại vài ngày trước trong bệnh viện, hai nàng còn tranh nhau thể hiện mình là bạn gái của Tô Mộc.
Tô Mộng Nguyệt cúi đầu cười trộm, còn Tô Mộc bên cạnh thì nhìn không nổi nữa, muốn giải thích cho Tô Thanh Uyển: "Mấy vị tỷ tỷ, chuyện này là có ẩn tình.""Tô Mộc đệ đệ, không cần phải nói, dù có ẩn tình, thì cô ta cũng đâu thể làm ra chuyện như vậy chứ?""Hơn nữa, cái gọi là ẩn tình đó hoàn toàn là do cô ta dùng để mưu lợi riêng thôi, Tô Mộc đệ đệ chỉ là quá ngây thơ bị lừa."
Hai người lớn tiếng trách cứ, ngay cả Tô Mộng Nguyệt thỉnh thoảng cũng ở bên cạnh châm dầu vào lửa, trong chốc lát, Tô Mộc lại cảm thấy mình hết đường chối cãi."Em cảm thấy nhất định phải cho Thanh Uyển một hình phạt thích đáng!""Đúng vậy, nhất định phải làm cho cô ta biết hậu quả của việc làm sai.""Em thì ngược lại không nghĩ đến hình phạt gì, chỉ là đau lòng cho Tô Mộc đệ đệ thôi."
Ba người đang bàn luận xôn xao thì bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Mọi người đang ngồi trên ghế sofa vội vàng nhìn lại, thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mặt.
Thật đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay!
Trong lòng Tô Mộng Nguyệt vui mừng.
Trò hay, sắp bắt đầu rồi!
