"Chương 84: Yêu cầu này có chút cao a, tỷ tỷ""Cha, các người đang nói gì vậy?" Thay quần áo xong, Tô Mặc Ngọc đứng ở đầu bậc thang nhìn cha hỏi."Đang nói chuyện các con đấy!" Tô Bỉnh Khôn tức giận nói, "Cha lo các con ngày nào bị heo cho ủi."
Tô Mặc Ngọc hơi đỏ mặt: "Cha đừng nói lung tung, con còn chưa yêu đương mà.""Vậy là tốt rồi! Ít nhất ở nhà nghỉ ngơi hai năm rồi kết hôn, đừng vất vả lắm mới về, đừng nhanh như vậy lại để cha một mình."
Tô Mặc Ngọc không nghe hết cha nói gì, chỉ nghe được hai chữ "kết hôn" nhất thời thần sắc có chút hoảng hốt. Nàng vô ý thức liếc nhìn Tô Mộc, có hắn ở đây, mình thật sẽ còn kết hôn sao?
Lúc này, mấy người tỷ muội khác lần lượt từ trong phòng đi ra, Tô Bỉnh Khôn thấy vậy vội vàng bảo người mang thức ăn lên.
Mấy phút đồng hồ sau, mọi người ngồi vào bàn ăn, Tô Bỉnh Khôn cũng rốt cục có thể nói ra kế hoạch đóng quân dã ngoại của mình."Leo núi, đóng quân dã ngoại, ngắm mặt trời mọc? Tuyệt vời!"
Tô Hàn Sương là người đầu tiên tỏ vẻ tán đồng, bản thân cô vốn đã tràn đầy sức sống nên thích nhất các hoạt động ngoài trời."Con đồng ý, cả nhà mình nên ra ngoài đoàn kết một lần." Tô Mặc Ngọc cũng gật đầu ủng hộ.
Tô Thu Vũ chỉ ừ một tiếng, nàng không có gì đặc biệt mong chờ vào việc cắm trại, nhưng cũng sẽ không phản đối.
Tô Thanh Uyển thì nghĩ đến lịch học, xác nhận sau khi thi giữa kỳ xong cũng đồng ý.
Còn lại Tô Mộng Nguyệt liếc nhìn Tô Mộc, thấy thần sắc hắn vẫn bình thường, một hồi xoắn xuýt rồi cũng chọn đồng ý. Chứng sợ xã hội của nàng có lẽ khiến nàng là người duy nhất trong năm người không muốn ra ngoài, nhưng nghĩ đến có Tô Mộc đi cùng, nàng khẽ cắn môi cũng tỏ ý đồng ý.
Cứ như vậy, kế hoạch đóng quân dã ngoại của Tô Bỉnh Khôn được mọi người nhất trí thông qua.
Tô Bỉnh Khôn tự nhiên là mừng rỡ vô cùng, ông cho rằng đây là vị trí của mình trong lòng các con gái ngày càng được củng cố.
Sau bữa ăn, ông vui vẻ trở về phòng tiếp tục nghiên cứu sự vụ cắm trại.
Về phần các tỷ tỷ của Tô Mộc, có lẽ do vừa rồi đ·á·n·h nhau nên phần lớn sau khi biểu quyết xong cắm trại thì không ăn mấy ngụm đã vội về phòng.
Giờ phút này, trên bàn ăn chỉ còn lại Tô Mộc và Tô Mộng Nguyệt."Mộng Nguyệt tỷ, tỷ có thể nói cho ta biết rốt cuộc chiều nay đã xảy ra chuyện gì không?"
Tô Mộng Nguyệt vốn định thêm mắm thêm muối, nhưng vừa nhìn vào ánh mắt Tô Mộc, nàng lại cảm thấy mình không thể nói dối hắn.
Cuối cùng, nàng vẫn cho hắn biết bộ phận sự thật."Vậy là nói, Thanh Uyển tỷ và Thu Vũ tỷ lén đi b·ệ·n·h viện, còn phát hiện chuyện của Mặc Ngọc tỷ và Hàn Sương tỷ?"
Tô Mộc chống cằm, trong lòng dần dần tháo gỡ được một vài nghi hoặc. Thảo nào lúc Tô Thanh Uyển trở về sắc mặt khó coi như vậy, thì ra là nắm trong tay bằng chứng. Bất quá các nàng cũng thật là, chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt thế này mà lại tranh cãi với nhau, đúng là bụng dạ hẹp hòi! Hơn nữa, người mà Tô Thanh Uyển trút giận không phải là Tô Mặc Ngọc mà lại đè đầu Tô Mộng Nguyệt xuống là có ý gì chứ?
Đang nghĩ ngợi thì Tô Mộng Nguyệt ở một bên mếu máo: "Ô ô, Tô Mộc đệ đệ, đầu của tỷ bị Thanh Uyển muội muội đè đau, đệ nhất định phải làm chủ cho tỷ đó nha!"
Tô Mộc sờ đầu Tô Mộng Nguyệt, "Yên tâm đi Mộng Nguyệt tỷ, ta lát nữa sẽ đi tìm Thanh Uyển tỷ đòi lại công bằng cho tỷ, trước tiên để ta xem tỷ bị thương ở đâu đã."
Tô Mộng Nguyệt khéo léo nằm trong lòng hắn, nhỏ giọng nói: "Hay là bỏ qua đi, tỷ sợ Thanh Uyển muội muội không vui.""Ta có chừng mực mà, chuyện này nguyên nhân bắt nguồn từ ta, ta có trách nhiệm giải quyết nó." Tô Mộc ánh mắt kiên định nói.
Tô Mộc đệ đệ có tinh thần trách nhiệm như vậy thật là đẹp trai! Tô Mộng Nguyệt mắt lấp lánh nhìn hắn.
Nhẹ nhàng vuốt ve trán Tô Mộng Nguyệt, hắn phát hiện vết thương của đối phương không hề nặng, gần như không có dấu vết, rõ ràng Tô Thanh Uyển đã nương tay.
Lại trấn an Tô Mộng Nguyệt mấy câu, Tô Mộc dứt khoát để nàng nằm thẳng trên đùi mình, giúp nàng chỉnh lại tóc.
Tô Mộng Nguyệt trong mũi toàn là hương thơm từ người Tô Mộc, nàng vốn định khuyên can Tô Mộc hai câu, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì trong đầu đã ập đến từng đợt buồn ngủ.
Dưới tác dụng của chiếc gối đùi của Tô Mộc, Tô Mộng Nguyệt rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Tô Mộc nhẹ nhàng đứng dậy, sau khi đắp một tấm thảm cho nàng thì liền đi lên lầu.
Hắn không chỉ muốn đến phòng Tô Thanh Uyển, mà còn muốn đi một vòng các phòng khác. Hắn có tình cảm với các nàng, chính vì vậy nên hắn mới hi vọng sau khi mình đi, đừng để lại chuyện Ngũ tỷ muội trở mặt thành thù, càng không mong các nàng trở mặt thành thù vì hắn."Cộc cộc.""Ai?" Thanh âm của Tô Thanh Uyển hôm nay khác thường lạnh lùng."Tô Mộc!"
Trong nháy mắt, thanh âm lạnh lùng kia trở nên bối rối: "Vào, vào đi!"
Tô Mộc đẩy cửa vào, nhìn thấy Tô Thanh Uyển chỉ mặc chiếc quần bảo hộ, trên đùi có vết cào xước có thể nhìn thấy bằng mắt thường."Sao đệ lại đến đây?""Đến hỏi thăm chút thôi, tiện thể giúp tỷ xử lý vết thương." Tô Mộc lấy ra lọ i-ốt đã chuẩn bị sẵn.
Thực tế, vết thương của Tô Thanh Uyển không nặng, nhưng cách làm của Tô Mộc vẫn làm trong lòng nàng ấm áp, đồng thời lại có chút áy náy. Rõ ràng đã nói là không gây ầm ĩ, kết quả chỉ vì một chút xúc động nhất thời của mình mà lại để cho tỷ muội đ·ộ·n·g t·a·y.
Tô Mộc đặt chân nàng lên người mình, bôi t·h·u·ố·c cho nàng.
Hắn không hỏi cụ thể tình huống, mà phối hợp nói."Ta nghe Mộng Nguyệt tỷ nói, có lẽ góc nhìn của tỷ hơi khác, nhưng điều đó không quan trọng, bởi vì ta không có ý định trách tỷ.""Ta không cho rằng có ai sai trong chuyện này cả, nếu như nhất định phải có người chịu trách nhiệm thì ta nghĩ đó là ta.""Nếu như ta ở trường học không giấu diếm thân phận là người Tô gia thì tốt, nếu như ta có thể sớm nói cho các tỷ biết Mặc Ngọc tỷ đã cùng chúng ta từng đi thì tốt, nếu như ta có thể chú ý giữ khoảng cách với các tỷ thì....""Đừng nói nữa!" Tô Thanh Uyển bỗng bịt miệng hắn lại.
Trong mắt nàng rưng rưng nước mắt, dịu dàng tha thiết nhìn Tô Mộc: "Tỷ chưa từng trách đệ, không ai trách đệ cả, nên đừng tự trách mình, được không?""Nhưng các tỷ...""Đây chỉ là một sự ngoài ý muốn thôi! Tỷ đảm bảo lần sau sẽ không có chuyện này nữa!"
Tô Mộc nháy mắt, chìa ngón út ra: "Ngoéo tay!""Được, ngoéo tay!" Tô Thanh Uyển nở nụ cười trên mặt.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc ngón tay nhỏ bé của Tô Mộc, trong người Tô Thanh Uyển dường như có dòng điện chạy qua. Nàng mỉm cười nhìn khuôn mặt Tô Mộc, thầm nghĩ, có hắn ở đây, thật tốt biết bao!"Xong rồi, trừ độc rồi, chẳng mấy chốc vết thương sẽ khỏi thôi." Tô Mộc đứng dậy.
Lại dặn dò nàng phải nghỉ ngơi cho tốt, Tô Mộc quay người muốn rời đi, hắn còn phải đi đến phòng của ba người còn lại.
Lúc này, Tô Thanh Uyển đột nhiên gọi hắn lại từ phía sau."Tô Mộc đệ đệ, sau này chúng ta ở trường có phải là, có phải là vẫn như ngày thường không?"
Tô Mộc quay đầu lại cười khẽ: "Ta nghe theo tỷ tỷ, chỉ cần tỷ tỷ thích, như thế nào cũng được."
Trải qua nhiều chuyện như vậy, hắn sớm đã không sợ hãi! Đừng nói là người yêu, cho dù là vị hôn thê hắn cũng sẽ không thấy kinh ngạc.
Tô Thanh Uyển ngược lại có chút ngượng ngùng: "Kỳ thật ta cũng không sao, ta đã nghĩ thông rồi, chỉ cần đệ là em trai ta thì ta đã rất hài lòng rồi."
Tô Mộc cười cười, yêu cầu này có chút cao a, tỷ tỷ!
