Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tài Phiệt Thuê Ta Làm Thiếu Gia, Ta Bị Tỷ Tỷ Đoàn Sủng

Chương 89: Tô Mộc cái nào sai rồi?




Chương 89: Tô Mộc sai ở chỗ nào?

Giờ phút này, Tô Bỉnh Khôn đang ngồi ở trên ghế văn phòng tổng giám đốc công ty. Từ sau khi xảy ra chuyện tốt huynh đệ đâm sau lưng kia, hắn để ý đến nghiệp vụ tập đoàn không ít, thỉnh thoảng sẽ đến xem một chút. Nhưng không thể không nói, năng lực nghiệp vụ của Tô Mặc Ngọc thật sự rất mạnh, sau khi đem công ty ủy quyền cho nàng quản lý, tất cả mọi việc đều bị xử lý đâu ra đấy. Tô Bỉnh Khôn nhìn hồi lâu cũng không tìm ra cái sai gì, lúc rảnh rỗi, hắn dứt khoát bắt đầu chơi điện thoại.

Giống như ngày thường, Tô Bỉnh Khôn tùy ý lướt các chủ đề, xem một lát chuyện bát quái rồi nhàm chán ngáp một cái, đang chuẩn bị bỏ điện thoại xuống thì bỗng nhiên một tiêu đề giật gân thu hút sự chú ý của hắn."Kinh hãi! Tô Mộc lớn lên ở cô nhi viện lại chính là con ruột thất lạc nhiều năm của Tô gia Giang Thành!"

Tô Bỉnh Khôn biến sắc, hắn vội vàng ấn mở bài viết, thấy bên trong bắt đầu từ quan hệ của Tô Mộc và Tô Thanh Uyển, cẩn thận thăm dò, từng bước một để lộ thân phận thật của Tô Mộc. Phải nói là bài viết này quả thật viết rất tốt, dù nguồn tin không rõ, nhưng quá trình luận chứng cùng chứng cứ đều rất chặt chẽ, đến mức kết luận cuối cùng đưa ra rất có lý lẽ, khiến không ai có thể phản bác.

Nhưng Tô Bỉnh Khôn để ý nhất không phải những điều này, sau khi xem hết bài viết, hắn chỉ quan tâm hai điểm. Thứ nhất, thân phận Tô Mộc bại lộ, chuyện này sau này sẽ gây ra rất nhiều rắc rối cho việc hắn rời khỏi Tô gia; thứ hai, thằng nhãi này dám ở trong trường học giả làm tình nhân với con gái hắn, thật là không thể nhẫn nhịn!

Lúc này Tô Bỉnh Khôn đập bàn, muốn giáo huấn Tô Mộc một trận, nhưng nghĩ lại, đây chỉ là một tin đồn, có khi nào là mình hiểu lầm hắn chăng. Cố nhịn cơn giận, hắn lại lướt bình luận, không xem thì thôi, vừa xem hắn liền cảm thấy đứng ngồi không yên.

Chỉ thấy bình luận có lượt thích cao nhất là một tấm ảnh cùng một nhóm chữ, hình ảnh là bốn cô con gái của hắn, chữ viết thì là 'Tận mắt chứng kiến, các chị gái của Tô Mộc đang chờ hắn tan học.'

Thì ra hôm nay đám nhóc này đều không ở nhà! Nguyên lai đều đi đến chỗ của Tô Mộc!

Tô Bỉnh Khôn càng nhìn càng thấy vừa hâm mộ vừa ghen tị, nhớ lại việc mình được các con gái đối xử như vậy là khi nào thì...Căn bản hoàn toàn không có chút ấn tượng nào a!

Mặc kệ, vốn định quan sát thêm chút nữa, nhưng bây giờ xem ra, cái tên Tô Mộc này không thể không đi, nếu không thì hồn vía các con gái hắn cũng bị hắn mê mất....

Bài thi kết thúc, Tô Thanh Uyển đang thu dọn túi sách thì chợt phát hiện ánh mắt mọi người xung quanh nhìn nàng có vẻ hơi lạ.

Nàng chưa kịp nghĩ ra, thì bạn thân Vân Song Song đã lanh lợi chạy đến, vỗ vai nàng: "Thanh Uyển, cậu cũng giỏi giấu ghê nha, đến cả mình cũng bị cậu giấu diếm!""Giấu gì chứ?" Tô Thanh Uyển khó hiểu nói."Còn giả bộ!" Vân Song Song liếc mắt, đưa điện thoại cho nàng.

Tô Thanh Uyển vừa nhìn, lập tức biến sắc, đáng chết, là ai làm chứ? Lại xem bình luận, nàng trong nháy mắt đã hiểu, tốt, chơi như vậy phải không!

Tô Mặc Ngọc, cô cũng đừng quên, cô cũng có điểm yếu trong tay tôi đó!

Cùng lúc đó, Tô Mộc ở dưới lầu cũng bằng phương thức tương tự biết được tin tức này."Tô thiếu, thi thế nào rồi?""Tô thiếu, có muốn uống nước không?""Tô thiếu, bài tập có chép không đấy?"

Nghe được những lời trêu chọc này từ những bạn học quen thuộc ngày thường, khóe miệng Tô Mộc giật giật.

Hắn nghiêng đầu liếc bốn người ngoài cửa sổ, các nàng đúng là hành động rất nhanh! Mặc dù hắn không quá quan tâm, nhưng tốt nhất đừng để tin tức này truyền đến tai Tô Bỉnh Khôn!

Nếu không thì, với mức độ cưng chiều con gái của ông ta, e là muốn lật tung nóc nhà mất.

Sau khi cùng Tô Thanh Uyển tụ hợp, Tô Mộc nhận thấy sắc mặt nàng không được tốt, thế là chủ động nắm tay nàng, nhưng không ngờ đối phương lại mở miệng trước."Thật xin lỗi, Tô Mộc đệ đệ, ta đã không thể giúp đệ giữ bí mật.""Đang nói gì đó!" Tô Mộc cười, "Chuyện này vốn là ta tự mình yêu cầu, tỷ có thể diễn cùng ta lâu như vậy ta đã rất thỏa mãn rồi."

Thỏa mãn sao? Là thỏa mãn tâm tư cá nhân của nàng thì có! Tô Mộc đệ đệ thật ra đã sớm nhìn ra, chỉ là không nói thôi.

Nghĩ đến đây, Tô Thanh Uyển trong lòng cảm thấy có lỗi, nàng trầm giọng nói: "Yên tâm đi, ta nhất định sẽ khiến kẻ đầu têu phải trả một cái giá đắt."

Tô Mộc giật mình, tỷ ơi, chẳng lẽ tỷ lại định làm nội chiến à! Hắn còn chưa kịp lên tiếng thì bốn vị tỷ tỷ đã xông tới.

Tô Mặc Ngọc ra vẻ thật thà nói: "Các ngươi xem trường học đăng tin chưa? Thân phận của Tô Mộc đệ đệ còn bị lộ kìa!""Đúng vậy đó! Cũng không biết ai đứng sau giật dây nữa." Tô Thanh Uyển hừ lạnh một tiếng.

Tô Hàn Sương thì tỏ vẻ không quan trọng: "Vậy thì có sao? Ta thấy sau này ai còn dám bắt nạt Tô Mộc đệ đệ nữa."

Nghe mấy người tranh cãi, Tô Thu Vũ nhìn về phía Tô Mộc, thấy hắn cũng không biểu hiện vẻ gì hào hứng, không khỏi hỏi: "Tô Mộc đệ đệ chẳng lẽ không vui sao?"

Nghe lời này, mọi người đều hướng ánh mắt về phía hắn.

Tô Mộc gãi đầu, đành phải đưa ra lý do như trước đây: "Ta đang lo lắng mình có xứng với Tô gia không?""Nói cái gì ngốc nghếch vậy? !" Tô Mặc Ngọc nhéo nhéo mặt hắn, "Ngươi là em trai ruột của chúng ta, có cái gì mà không xứng.""Đúng rồi đó! Chẳng phải chỉ lo thi không tốt thôi sao? Coi như ngươi bỏ học chúng ta vẫn có thể nuôi ngươi mà!""Không sai, nhà chúng ta cái gì không có, chứ núi vàng núi bạc thì rất nhiều, chỉ cần ngươi không đi lầm đường lạc lối, tùy ngươi mà tiêu xài!"

Nhìn mấy người chị ra sức an ủi, Tô Mộc có chút dở khóc dở cười, hắn lắc đầu: "Các người nói cũng khoa trương quá rồi, thôi, chúng ta vẫn là về nhà trước đi!"

Nửa tiếng sau, phòng khách biệt thự Tô gia Tô Bỉnh Khôn nhìn chằm chằm sáu người vừa mới trở về, không nói một lời, không khí trở nên cực kỳ ngột ngạt.

Cuối cùng, Tô Hàn Sương không nhịn được nói: "Cha, sao vậy?""Hôm nay các con đi đâu?""Hôm nay Tô Mộc đệ đệ và Thanh Uyển muội muội thi, bọn con đến Giang Đại đón các em tan học." Tô Mặc Ngọc thành thật trả lời."Nói cách khác, các con đều biết chuyện hai đứa nó giả vờ làm người yêu?"

Mọi người ngây người ra, "Cha, cha cũng biết sao?""Hừ! Chuyện này giờ trên mạng ai cũng biết, ta làm sao không biết được?""Không thể nào!" Tô Mặc Ngọc kinh ngạc nói, nàng không nghĩ đến mới có mấy tiếng ngắn ngủi mà tin tức đã lan truyền rộng đến vậy."Ta hỏi các con, chuyện lớn như vậy tại sao không nói cho ta biết? !""Thật xin lỗi, tất cả đều là lỗi của con." Tô Mộc thở dài, tiến lên một bước. Tuy nói việc này không thể hoàn toàn trách hắn, nhưng ai bảo hắn không phải con ruột cơ chứ, cũng không thể để ông ta trách móc con gái mình thật mà!"Hừ! Con còn biết sai đấy!"

Tô Bỉnh Khôn thấy hắn chủ động nhận lỗi, trong lòng đương nhiên là hài lòng. Ông ta vừa vặn có thể lấy hắn làm ví dụ điển hình, giáo huấn lại đám con gái không bớt lo này.

Nhưng ông ta vừa nói được một câu thì phía sau đám con gái đã không đồng ý."Cha, chuyện này là do lỗi của con, muốn trách thì cứ trách con đi!""Cha, người cũng quá hà khắc rồi đi!""Chỉ có chút chuyện cỏn con mà làm gì lên vậy?""Tô Mộc đệ đệ sai ở chỗ nào chứ? Từ đầu đến cuối có một chút vấn đề gì đâu?""Con, con cũng không đồng ý với những gì cha nói."

Nhìn các con gái từng người căm phẫn đứng ra, Tô Bỉnh Khôn há hốc miệng.

Không phải, ta hình như còn chưa bắt đầu cơ mà!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.