Chương 09: Ngày đầu tiên, hoàn thành nhiệm vụ vượt mức!
"Cái kia, đừng chỉ gắp thức ăn, nói chuyện đi!
Không, không đúng, là đừng chỉ ăn cơm, còn phải gắp thức ăn nữa chứ!"
Trên bàn cơm, Tô Bỉnh Khôn lắp bắp đọc lại lời thoại đã chuẩn bị, mắt không ngừng nhìn Tô Mộc.
Rõ ràng, đó là đang cầu cứu.
Haiz!
Tô Mộc âm thầm thở dài.
Hắn thật không hiểu nổi, bình thường một người tốt tính sao cứ đứng trước mặt con gái là biến thành bộ dạng này?
Thôi thì xem như vì đồng lương, Tô Mộc quyết định chủ động mở lời."Cha à, tôm hùm bên kia xa quá, cha có thể giúp con lột một con được không?"
Tô Mộc chỉ tay về phía con tôm hùm lớn đang nằm trong khay bạc tinh xảo, bên cạnh Tĩnh Tĩnh.
Loại này một con đã có giá vài trăm, thậm chí cả nghìn tệ xa xỉ phẩm, chắc chắn là hắn - người nghèo này, không có khả năng mua nổi.
Nhưng hôm nay, có thể mượn cơ hội này để cho Bão Bão có lộc ăn."Hả?"
Tô Bỉnh Khôn ngớ người ra, sau đó lập tức phản ứng: "Mộng Nguyệt, cha cũng lột cho con một con nhé!"
Nói rồi, Tô Bỉnh Khôn hăng hái gắp lên một con tôm càng xanh.
Vừa định ra tay thì bên tai vang lên giọng nói yếu ớt của Tô Mộng Nguyệt: "Cha ơi, con không thích ăn hải sản.""Cái này!"
Tay Tô Bỉnh Khôn khựng lại giữa không trung, bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.
Ông vội nhìn về phía Tô Mộc, trong mắt viết rõ chữ 'xin giúp'.
Đừng nhìn bên ngoài ông là vị tổng giám đốc cao cao tại thượng, nhưng trong việc xử lý quan hệ với con gái, ông còn chẳng bằng đứa trẻ con.
Tô Mộc bất đắc dĩ liếc ông một cái, khẽ hắng giọng: "Vậy tỷ tỷ thích ăn gì?
Để cha gắp cho con!"
Không cần!
Phản ứng đầu tiên của Tô Mộng Nguyệt là mở miệng từ chối.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, nàng bỗng nhiên ý thức được sự hào hùng trong lời nói vừa rồi của mình.
Nếu ngay cả dũng khí nói chuyện với cha cũng không có thì sau này làm sao che mưa chắn gió cho cha được?
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Mộng Nguyệt kiên định hơn mấy phần.
Nàng hé miệng, ra vẻ bình thường: "Con thích ăn thịt bò.""Thịt bò à?
Thịt bò tốt!"
Tô Bỉnh Khôn liên tục quan sát bàn ăn, rất nhanh đã khóa ánh mắt lên đĩa thịt bò ở giữa bàn."Đến, ăn nhiều một chút."
Tô Bỉnh Khôn một tay cầm cuộn giấy lau, một tay cầm đũa, gắp thịt bò cho vào bát của Tô Mộng Nguyệt.
Ông rất vui vẻ, khi con gái không cự tuyệt mình thì nhất định phải biểu hiện tốt mới được.
Nhưng Tô Mộng Nguyệt lại cau mày.
Rốt cuộc chuyện gì xảy ra với cha vậy?
Sao cứ chỉ gắp thức ăn cho mỗi nàng mà không để ý đến đệ đệ?
Cuối cùng, sau ba giây trầm mặc, nàng không nhịn được lên tiếng: "Cha, con no rồi, còn có đệ đệ nữa mà?""Đệ đệ?"
Tô Bỉnh Khôn nhất thời không hiểu chuyện gì, đến khi ánh mắt của ông rơi theo ánh mắt của Tô Mộng Nguyệt trên người Tô Mộc: "À đúng đúng đúng, suýt chút quên mất."
Tô Bỉnh Khôn vỗ trán, nhớ ra còn có đứa con trai 'giả mạo', bèn tranh thủ cho nốt số thịt bò còn lại vào bát của Tô Mộc.
Sắc mặt Tô Mộng Nguyệt có chút dịu đi.
Nàng đứng dậy, chuẩn bị gắp thức ăn cho cha coi như đáp lễ.
Dĩ nhiên, không phải là vì nàng câu nệ mà là muốn trước mặt Tô Mộc chứng minh bản thân mình, một người chị có thể gánh vác một vai."Cha, cha muốn ăn gì để con gắp cho!"
Tô Mộng Nguyệt hít sâu một hơi, vừa nói vừa mang theo sự thấp thỏm.
Dù quyết tâm đã định nhưng để điều chỉnh được sự sợ hãi trong lòng, một sớm một chiều vẫn là không thể.
Nhưng với Tô Bỉnh Khôn, nhiêu đó đã quá đủ rồi.
Không, có lẽ còn là quá đỗi xúc động ấy chứ.
Tiểu nữ nhi ít nói, thường ngày chỉ biết trầm mặc, hôm nay chẳng những không cự tuyệt ý tốt của mình, còn chủ động gắp thức ăn cho mình.
Trời ơi!
Ta đang sống trong mơ sao?
Tô Bỉnh Khôn lúc này giống như hoàn toàn chết trân, mặc Tô Mộc có ám chỉ thế nào cũng làm lơ.
Tô Mộng Nguyệt thấy thế thì có chút sợ hãi.
Nàng lại lặp lại câu hỏi với Tô Bỉnh Khôn một lần.
Lần này, Tô Bỉnh Khôn rốt cuộc cũng có phản ứng.
Chỉ có điều phản ứng này hơi quá.
Chỉ thấy khóe miệng ông co giật."Bịch" một tiếng.
Ông ngã xuống."Cha…"
Ban đêm.
Tô Mộc sau khi tắm rửa xong thì ra ban công phơi tóc.
Hồi tưởng lại khung cảnh buổi chiều, Tô Mộc không khỏi có chút cảm thán.
Ông bố dượng tiện nghi này cũng vô dụng quá.
Con gái chỉ gắp thức ăn cho mình thôi đã vui vẻ đến nỗi ngất đi được.
Nhưng dù sao, chuyện này cũng chứng tỏ hắn làm rất tốt còn gì!
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã khiến quan hệ cha con xuất hiện tiến bộ to lớn như vậy, chắc là ông ta sẽ cho mình làm lâu dài hơn chứ!
Một tháng mười vạn, một năm đã là một trăm hai mươi vạn!
Yêu cầu của Tô Mộc cũng không cao, chỉ cần chơi được hai năm đến lúc mình tốt nghiệp thì xem như đã có tài sản riêng rồi.
Đang miên man suy nghĩ, Tô Mộc chợt nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Tô Mộng Nguyệt mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình.
Nhìn mái tóc còn ướt của nàng thì rõ là nàng vừa mới tắm xong."Tỷ tỷ Mộng Nguyệt, sao em cũng ra đây?""À, thì, tắm xong, em muốn ra hóng gió một chút."
Tô Mộng Nguyệt mắt lảng tránh đáp lời.
Bởi vì đó là nói dối!
Nàng ra đây chính là vì tìm Tô Mộc.
Vì thế, nàng thậm chí còn phá vỡ cái thói quen luôn ở lì trong phòng, không chịu bước ra ngoài của mình.
Nhưng để nói rõ lý do tại sao lại muốn tìm Tô Mộc, thì chính bản thân nàng cũng chẳng thể nói rõ.
Sau một ngày, à không, chỉ nửa ngày ở chung thôi, người em trai đáng yêu và nhu thuận này đã vô tình chiếm một vị trí quan trọng trong lòng nàng.
Đến mức, hễ không nhìn thấy Tô Mộc, nàng liền cảm thấy bứt rứt trong lòng."Hôm nay may mắn có tỷ tỷ Mộng Nguyệt quá!
Không có chị, chắc em không thể thích ứng nhanh với nhà mới thế này."
Tô Mộc không quan tâm đến sự bất thường của nàng, mà lại cười nói lời cảm ơn nàng.
Dựa vào lan can ban công, ánh trăng dịu dàng chiếu lên vai hắn, làn gió nhẹ lướt qua mái tóc của hắn, Tô Mộng Nguyệt nhất thời cảm thấy ngây ngẩn cả người.
Đẹp, thực sự quá đẹp, đẹp đến nỗi nàng có chút không chân thực.
Trong chớp mắt, Tô Mộng Nguyệt bỗng nhiên có một xúc động muốn chiếm người em trai đẹp đẽ như vậy làm của riêng.
May mắn là giây sau, nàng liền tỉnh táo lại, đáp: "Không có gì, đây đều là việc em nên làm thôi mà."
Lời nói là như thế, nhưng khóe miệng Tô Mộng Nguyệt lại không tự chủ mà nhếch lên.
Rõ ràng, nàng rất thích những lời khen của Tô Mộc."Còn bữa tối hôm nay, cũng là may nhờ có tỷ tỷ.
Nghe nói cha rất lâu rồi chưa được vui vẻ như vậy."
Tô Mộc tiếp tục nói.
Hắn không quên nhiệm vụ hàng đầu của mình, nếu có thể nhân cơ hội này mà thừa thắng xông lên, giúp cha con hóa giải hiềm khích trước đó, thì há chẳng phải tốt quá sao?
Nhưng mà, điều khiến hắn không ngờ tới chính là, Tô Mộng Nguyệt lại không đi sâu vào vấn đề này mà lại hỏi: "Còn em thì sao?
Em có vui không?"
Hả?
Nhìn ánh mắt mong đợi của đối phương, Tô Mộc có chút mờ mịt.
Không phải tỷ tỷ à, chị không lo lắng cho cha một chút sao?
Sao cứ hỏi mình vậy?
Mặc dù trong lòng có chút nhả rãnh nhưng lúc này Tô Mộc vẫn không nhận ra được sự ưu ái mà đối phương dành cho mình.
Hắn chỉ coi đây là những lời hỏi thăm thông thường giữa chị em với nhau.
Vì thế hắn gật đầu đáp: "Dĩ nhiên là có rồi.""Vậy là tốt rồi!"
Tô Mộng Nguyệt lộ ra nụ cười như vầng trăng non.
Nụ cười xán lạn đó tựa hồ như nàng đang gặp chuyện vui vẻ nhất trên đời này."À đúng rồi, em nghe nói trong nhà còn mấy người chị nữa, sao hôm nay các chị ấy đều không có ở nhà?"
Tô Mộc vờ như vô tình hỏi.
Qua việc buổi tối hôm nay Tô Bỉnh Khôn bảo các cô ấy về ăn cơm mà chẳng ai về thì có thể thấy rõ được mối quan hệ cha con trong gia đình này có bao nhiêu tệ.
Vì thế, Tô Mộc quyết định tiếp cận Tô Mộng Nguyệt để tìm hiểu nhiều thông tin hơn.
