Chương 25: Vui mừng có thêm hai tướng Ước chừng nửa tiếng sau, tiếng kêu thảm thiết trong sân im bặt, cửa sân mở ra, Lô Duệ tóc tai bù xù, hai mắt vô thần, đi ra với dáng vẻ khập khiễng
Quần áo trên người cũng rách tả tơi, trông như một cô bé mười tám tuổi vừa bị mười mấy gã đàn ông lực lưỡng "yêu thương" một phen
"Đại nhân, ngài không sao chứ
Triệu Vân cẩn thận tiến đến hỏi
"À, là Vân huynh à
Tiền bối Đồng gọi ngươi vào trong có việc dặn dò
Nghe Triệu Vân gọi, Lô Duệ mới hoàn hồn
"Đại nhân, Alan lấy rượu ngon ra rồi, ngài vẫn nên uống chút đi
Thấy Lô Duệ thảm trạng này, Triệu Vân cũng thấy áy náy, dù sao Lô Duệ bị sư phụ mình chỉ dạy một phen là do hắn
Nhưng mà sao thấy Lô Duệ thảm hại vậy mà trong lòng hắn lại có chút vui sướng thầm kín vậy nhỉ
Chẳng lẽ là do thấy có người còn thê thảm hơn mình sao
Sao có thể
Ta chính là trung can nghĩa đảm Triệu Tử Long, trong lòng ta tuyệt đối không cười, trừ khi là không nhịn được thôi
"Ta giúp ngươi xoa thuốc rượu nhé
Triệu Vũ nhìn thấy Lô Duệ cũng giật mình, trong lòng âm thầm oán trách Đồng gia gia có phải ra tay hơi nặng rồi không
"Hí
Khi Lô Duệ cởi áo để lộ cơ thể cường tráng, Triệu Vũ ngây người, mặt ửng đỏ
Tuy vẻ ngoài trấn định nhưng bàn tay run rẩy lại nói lên tất cả
"A, đau
Bàn tay nhỏ lạnh lẽo của Triệu Vũ xoa rượu thuốc lên người Lô Duệ, lúc đau, lúc thì khoái lạc, Lô Duệ cảm nhận được bàn tay nhỏ rất mượt mà
Thầm nghĩ: "Con bé này nhìn không lớn mà tay lại chẳng giống tay của người làm ruộng chút nào
Gương mặt nhỏ nhắn của Triệu Vũ đỏ bừng như quả táo chín, khiến người ta thèm thuồng
Sau khi giúp Lô Duệ xoa xong lưng, nàng xoa tiếp xuống trước ngực, rồi lại tiếp tục lau xuống phía dưới..
Khụ khụ, sờ tới sáu múi cơ bụng săn chắc kia, dường như có ma lực khiến người ta yêu thích không nỡ rời tay, sờ mãi không chán
"Khụ khụ
Hạ Hầu Lan đứng bên cạnh cũng không chịu nổi nữa, giả vờ ho khan để nhắc nhở Triệu Vũ: "Cũng vừa vừa thôi
Ta cũng có cơ bụng sáu múi này, hay là lại sờ ta đi
Triệu Vũ tức giận trừng Hạ Hầu Lan một cái, cuối cùng cũng sờ thêm một lần rồi mới rụt tay lại
"Ồ
Cái gì đây
Triệu Vũ lúc này nhìn thấy một quyển sách nhỏ trong y phục của Lô Duệ
"À, đây là tiền bối tặng ta (Thương pháp Chân Giải), nghe nói trong đó có kinh nghiệm luyện thương hơn ba mươi năm của ông ấy
Lô Duệ chỉnh trang lại quần áo rồi nói
Hắn nhắm mắt hồi tưởng lại cảnh Đồng Uyên vừa nãy đã biểu diễn Bách Điểu Triều Phượng Thương pháp cho hắn xem, trong lòng không khỏi thán phục
"Đồng tiền bối, không hổ là Thương Thần
Dù vừa mới ăn đòn, nhưng cũng được bồi bổ
"Chúc mừng đại nhân được tiền bối Đồng chỉ điểm nhé
Hạ Hầu Lan lộ vẻ ngưỡng mộ, dù sao không phải ai cũng có thể được cao thủ bậc Đồng Uyên chỉ điểm
Cho dù hắn lớn lên cùng anh em Triệu gia từ nhỏ, Đồng Uyên cũng chỉ truyền cho hắn ba chiêu thương pháp mà thôi
"Hạ Hầu, ta thấy thương pháp của ngươi cũng không tệ, hay là ngươi có hứng thú cùng ta lập nghiệp không
Lô Duệ nghĩ không bỏ sót cơ hội nào, hắn hướng Hạ Hầu Lan phát lời mời
Dù sao người này cũng có tên trong sử sách, hẳn là cũng có bản lĩnh
"Muốn chứ, đương nhiên là muốn rồi
Hạ Hầu Lan gật đầu liên tục như gà mổ thóc, từ khi theo Lô Duệ bọn họ truy đuổi giặc Khăn Vàng, kiến thức được bộ dạng chính quy của quân đội, trong lòng cũng sinh lòng ngưỡng mộ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nãy hắn còn đang do dự có nên nói với Lô Duệ mình muốn gia nhập đội của hắn không thì Lô Duệ đã tự mình mời rồi, hạnh phúc đến quá bất ngờ
"Đồ xấu xa, ngươi dụ dỗ Nhị ca đi rồi, lại còn muốn dụ dỗ cả Alan hả
Triệu Vũ nghe xong có chút không vui, ý gì đây
Ngươi mời họ mà không mời ta, xem thường ta phải không
"Tiểu Vũ, muội suy nghĩ xem, muội còn nhỏ, lại chẳng hiểu gì về võ nghệ
Với lại nếu cả hai người đi thì chỉ để Đồng tiền bối cô đơn một mình sao
Muội nhẫn tâm à
Ta nghe nói Tiểu Vũ tốt bụng nhất, chắc chắn sẽ không bỏ Đồng tiền bối cô đơn một mình đâu
Đợi chúng ta đánh xong trận, ta sẽ tự mình mua một cái nhà lớn tặng muội
Sẽ cho muội nha hoàn, quản gia, đầu bếp và một ít người hầu khác, sau này muội chính là Triệu đại tiểu thư
Lô Duệ dẫn dụ từng bước, chẳng khác nào con sói xám dụ dỗ thỏ trắng nhỏ
Hắn lấy lý do vừa nãy dùng để đối phó với Đồng Uyên ra nói với Triệu Vũ
Đáng tiếc tính cách của Triệu Vũ thuần lương lại còn nhỏ, đã bị Lô Duệ dụ dỗ đến quên trời đất, trong đầu thì mộng tưởng về ngày mình trở thành Triệu đại tiểu thư
Nhưng nghĩ tới việc sắp phải chia xa, trong lòng lại có chút buồn
"Đây là ngươi nói đó nhé, ai mà lừa người thì người đó là chó con
Ngoéo tay
"Con bé này, quỷ ranh ma, còn biết cả ngoéo tay
Lô Duệ không còn cách nào khác đành phải bất đắc dĩ ngoéo tay với Triệu Vũ
"Ngoéo tay treo ngược, một trăm năm không được thay đổi, ai đổi là chó con
Sau khi kéo tay xong, tâm trạng Triệu Vũ mới từ âm chuyển sang nắng
Mà Triệu Vân khi vào trong sân thì thấy Đồng Uyên đang quay lưng lại, hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, một bộ dạng cao nhân
"Phù phù" một tiếng, Triệu Vân liền quỳ xuống
"Sư phụ ở trên, xin thứ lỗi cho đồ nhi bất hiếu
"Đứng lên đi, con không có gì là bất hiếu cả
Cũng là do ta trách mình, đã bảo vệ con quá tốt, lúc ở trên núi cũng không cho con biết chuyện dưới núi
Con đã nghĩ kỹ chưa
Giọng Đồng Uyên nghe có vẻ nặng nề, Triệu Vân cho là sắp phải chia xa nên sư phụ có chút không nỡ
"Dạ, đồ nhi đã nghĩ xong rồi
Vài năm trước, cha mẹ con qua đời sớm, là huynh trưởng đã nuôi dưỡng con và Tiểu Vũ lớn khôn
Sau đó đại ca bị sơn phỉ hãm hại, trong lòng con đã thấy áy náy vô cùng, lần này lại xảy ra chuyện của Tiểu Vũ
Nếu không gặp Lô đại nhân, trong lòng con sẽ để lại ám ảnh, rất bất lợi cho sự trưởng thành sau này trên con đường thương đạo
Hơn nữa, chuyến xuống núi này, con đi một đường đã thấy toàn những cảnh tượng bi thương của nhân gian
Con nhớ lời sư phụ đã nói với con, võ nghệ không phải chỉ luyện cho bản thân mà là để bảo vệ người khác
Bây giờ con đã hiểu tấm lòng của sư phụ, vì vậy nguyện theo Lô đại nhân bình định thiên hạ, bảo vệ bình an cho một phương
Mỗi lời Triệu Vân nói ra đều xuất phát từ tận đáy lòng, từ lúc quyết định xuống núi hắn đã thầm hạ quyết tâm, tìm được một minh chủ để toàn tâm toàn ý phụ tá
"Nếu con đã quyết định rồi thì vi sư cũng không nói thêm gì nữa
Theo kinh nghiệm của ta thì tên nhóc kia cũng không tệ, đáng để con phó thác
Hơn nữa, trên người hắn có nhiều chỗ mà ta cũng nhìn không thấu, có lẽ tương lai nằm ở thế hệ trẻ như các con cũng khó nói
Thật đấy, thay ta chỉ điểm cho hắn nhiều hơn đi, tên nhóc kia có nền tảng tốt, khí lực cũng không nhỏ, có điều dùng binh khí thì lại rối tinh rối mù
Ta tuy có chỉ điểm hắn một chút nhưng sợ hắn không sử dụng đúng, truyền ra thì sẽ bôi nhọ thanh danh của ta, con hãy thay ta để ý đến hắn
Đồng Uyên vẫn không quay đầu lại nhưng tấm lưng thẳng tắp vừa nãy đã hơi khom xuống
"Dạ, sư phụ cứ yên tâm, bên chỗ đại nhân con sẽ thay ngài để ý
Lần này đồ nhi xuống núi, nhất định sẽ dẹp tan giặc cỏ, quét sạch hoàn vũ, nhất định sẽ không làm bôi nhọ danh tiếng Thương Thần của sư phụ
Triệu Vân dập đầu ba cái rồi xoay người rời đi
Thấy Triệu Vân đi ra, Lô Duệ liền tiến đến
"Vân huynh, tiền bối đã dặn dò xong rồi chứ
"Ừm
Triệu Vân vừa gật đầu một cái đã quỳ xuống trước mặt Lô Duệ bái nói: "Chủ công, xin chịu của Vân một lạy
Lô Duệ kinh hãi rồi vui mừng, vội đỡ Triệu Vân dậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Huynh đệ ta tương xứng là được rồi, chủ công cái gì khách sáo quá
Triệu Vân lắc đầu nói: "Lễ không thể bỏ, ở trên núi Vân học nghệ hơn mười năm, chỉ mong được phụ tá một minh chủ, nay gặp được chủ công, từ đây nguyện đi theo làm tùy tùng, xông pha lửa đạn không từ nan
Thấy Triệu Vân quỳ xuống, Hạ Hầu Lan cũng đi theo nhận chủ, hắn tương đối đơn thuần, trong lòng thì khâm phục Triệu Vân nhất
Thấy Triệu Vân đã nhận chủ thì há có lẽ nào mình không làm theo.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]