Chương 10: Vấn đề lương thực "Trần chưởng quỹ, ngươi cái này..
Lại vạch trần Lão Tào ta rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tào Tháo thầm thì trong lòng, hắn chẳng những không giận mà còn có chút ngượng ngùng
Cảnh tượng này vừa hay bị Quách Gia bên cạnh nhìn thấy, kinh ngạc đến há hốc cả miệng
Sao có thể như vậy được
Trần chưởng quỹ này là người thế nào
Ngay cả Tào Tháo cũng không giận hắn, thật quá khó tin
Trong lúc Quách Gia đang miên man suy nghĩ, thì bên trong lại truyền ra giọng của Trần Dương: "Lão Điển, tới đây
Mấy miếng thịt này nướng kỹ hơn rồi, chấm thêm chút nước tương ăn mới ngon, cảm thấy sao
Điển Vi nhai ngấu nghiến một lúc, rồi khen: "Trần chưởng quỹ đúng là thần thánh, không chỉ ủ rượu ngon mà ngay cả cái nồi lẩu này cũng ăn rất tuyệt, đã quá đã
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, Tào Tháo và Quách Gia ở bên ngoài ngửi thấy một mùi thơm bay tới, nước miếng không tự chủ trào ra từ khóe miệng
"Lão Điển, vừa nghe ngươi nhắc đến Quách Gia, xem ra hai ngươi quen nhau, người Quách Phụng Hiếu kia thế nào
Trần Dương nghĩ tới trước kia mình xem (Tam Quốc Diễn Nghĩa), thích nhất mưu sĩ là Quách Gia, so với hắn thì Gia Cát Lượng cũng phải nhường bước
Nếu không phải tại trước trận Xích Bích, Quách Gia đã c·hết, vậy ai thắng ai thua còn chưa biết
Ngay sau đó, Quách Gia ở bên ngoài liền nghe thấy Điển Vi nói: "Quách Gia chỉ là một tên t·ửu quỷ, thực ra hắn có biết gì đâu, ta nói cho ngươi biết, đường ca Điển Vi của ta còn giỏi hơn Quách Gia nhiều, không có gì đáng nói
Trần Dương: "..
Không thể nào
Quách Phụng Hiếu yếu như vậy sao
Quách Gia đang nghe lén ở bên ngoài thì sắc mặt trở nên khó coi, nếu không có Tào Tháo giữ lại, hắn đã xông vào rồi
Thực ra là Tào Tháo muốn nghe lén tiếp nên mới ngăn hắn lại
"Lão Điển, còn chưa uống rượu mà ngươi đã nói năng lung tung rồi, ăn thêm chút đồ đi
Trần Dương lắc đầu, rõ ràng là không tin lời Điển Vi
"Trần lão bản, nếu so sánh ngươi và Quách Gia, ai lợi h·ạ·i hơn
Điển Vi hỏi
"Quách Gia so với ta thì chỉ là đàn em
Dù sao khoác lác cũng không mất tiền, Trần Dương tiếp tục nói: "Ta bây giờ chỉ muốn sống kín đáo, không thích làm mưu sĩ, nếu không có ta thì bên cạnh Thừa Tướng còn lâu mới tới lượt Quách Gia
Quách Gia tức đến đỏ bừng cả mặt, một gã chưởng quỹ quán rượu mà dám bình phẩm ta như vậy sao
Tức c·hết mất
Điển Vi nghe xong thì cười ha hả: "Trần chưởng quỹ nói đúng, Quách Gia chỉ là đàn em, haha
"Lão Điển, ngươi quen biết Quách Gia thật sao
Nếu vậy lát về ngươi hãy nói với hắn, đừng có mãi chìm đắm trong rượu chè gái gú nữa, cứ tiếp tục như vậy thì không sống lâu được đâu
Câu nói này của Trần Dương xem như lời nhắc nhở cho Quách Gia
Dựa vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần này Quách Gia thực sự không nhịn được nữa, hắn trực tiếp xông vào quán rượu
"Phụng Hiếu, đừng..
Tào Tháo còn muốn nghe lén, vội vàng đuổi theo, đẩy cửa bước vào
"Thừa..
Điển Vi vừa thốt ra một tiếng, nhưng thấy Tào Tháo vẫy tay với mình thì liền im bặt không nói gì
Quách Gia vừa tiến vào, còn chưa kịp nói gì đã bị Tào Tháo cướp lời: "Trần chưởng quỹ, đã lâu không gặp, không ngờ lão Điển lại giấu ta tới tìm ngươi uống rượu đấy
"Ra là Lão Tào, nửa tháng không gặp, cuối cùng ngươi cũng nhớ tới ta rồi sao
Trần Dương kéo hắn ngồi xuống, lại nói: "Mau ngồi đi, vị này là
Tào Tháo nói: "Lão Quách, bạn ta, cố ý dẫn đến giới thiệu cho ngươi làm quen
Quách Gia cũng không tiện giận dỗi, chỉ mỉm cười
Trần Dương nói: "Nếu là bạn của Lão Tào thì cũng là bạn của ta, đều mau ngồi đi
Nói xong, Trần Dương đi vào trù phòng lấy chén đũa
Điển Vi nhìn Quách Gia, có chút ngượng ngùng, vừa rồi mình định khoác lác một chút, thừa cơ nói xấu vài câu về Quách Gia, nhìn thấy bộ dạng tức giận của hắn thì rõ ràng là hắn đã nghe thấy ở ngoài rồi
"Phụng Hiếu, lát nữa nhớ chú ý chút, đừng để lộ thân phận của chúng ta, biết không
Tào Tháo nhắc nhở
Lời hắn vừa dứt, Trần Dương liền đi ra
"Lão Tào các ngươi đến đúng lúc thật, ta đang làm nồi lẩu, chúng ta cùng nhau ăn
Trần Dương nói
Ánh mắt Tào Tháo nhất thời bị cái lò trên bàn thu hút, dưới lò là một bếp than, lửa đỏ rực đang nướng nồi sắt chứa nước canh
Chỉ thấy Trần Dương gắp một miếng thịt, bỏ vào nước canh màu trắng sữa nấu một lúc, rồi lấy ra chấm nước tương ăn ngon lành
Mùi thơm vừa rồi chính là từ đây bay ra, nhìn vẫn rất ngon miệng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cách ăn cơm như vậy, Tào lão bản chưa từng gặp, không khỏi hỏi: "Trần chưởng quỹ, cái này là gì vậy
Trần Dương nói: "Cái này gọi là nồi lẩu, ta mất rất nhiều công sức mới làm ra được nó, các ngươi cứ thử xem
Ở thời đại này muốn làm một nồi lẩu quả thật không dễ dàng, chủ yếu là thiếu nguyên liệu, rất khó khăn mới tìm được hồ tiêu, miễn cưỡng làm được nồi nước lẩu này
Hồ tiêu là do Trương Khiên mang từ Tây Vực về, loại này vào thời Tam Quốc vô cùng đắt đỏ, Trần Dương cũng chỉ dám dùng một lần làm nồi lẩu này
Nghe Trần Dương giới thiệu, Tào Tháo cảm thấy vô cùng mới lạ, chủ động cầm đũa
"Cái này..
ngon quá, ngon thật
Tào Tháo vừa ăn miếng đầu tiên đã trực tiếp khen: "Hơn nữa, đây đều là đồ tươi mới, ăn thật khác biệt
"Thật vậy sao
Quách Gia vẫn còn chút khúc mắc với Trần Dương
Thấy Tào Tháo cũng ăn, hắn cũng không tiện tỏ vẻ khác biệt, sau khi ăn vào, cảm thấy nóng hổi nhưng tiếp đó hắn cũng thốt lên: "Ngon quá
Cách ăn như thế này ta chưa từng thấy, hương vị cực tươi, quá ngon
Trần Dương thấy bọn họ ăn vui vẻ như vậy, liền nói: "Lão Tào, muốn gặp được ngươi đúng là khó khăn a
Lần trước vừa đi, là đã nửa tháng rồi
"Ta cũng không còn cách nào, gần đây công việc nhiều quá, bận tối mặt
Nụ cười Tào Tháo tắt lịm, vẻ mặt âu sầu: "Bây giờ là hạn hán đầu xuân, nửa tháng không mưa, cây cối không mọc được, lương thực ngày càng khan hiếm, bây giờ còn không đủ lương thực, dân chúng đói khổ, quân đội cũng không thể xuất chinh, Thừa Tướng cũng hết cách rồi, ta cũng phải cùng Thừa Tướng lo lắng theo
Trần Dương ngẫm nghĩ rồi nói: "Chỉ là chuyện này thôi sao
Quách Gia hỏi: "Chuyện này, đối với ngươi mà nói là đơn giản sao
Trần Dương gật đầu: "Đương nhiên là đơn giản rồi, không phải chỉ là vấn đề lương thực thôi sao, cứ để ta giải quyết, dễ như trở bàn tay
Quách Gia nói: "Vấn đề lương thực liên quan đến cuộc sống của người dân, nếu không xử lý tốt thì rắc rối lớn lắm, không hề dễ dàng chút nào
Trần Dương nói: "Chuyện lương thực các ngươi xử lý không tốt, nhưng với ta thì chẳng thành vấn đề
Tào Tháo thấy vẻ mặt tự tin của Trần Dương, liền vội vàng hỏi: "Trần chưởng quỹ, ngươi có cách gì hay sao
Trần Dương nói: "Thực ra, Hứa Đô không có lương thực nhưng ở ngoài Hứa Đô thì rất nhiều, chỉ là không mua được thôi
Quách Gia lắc đầu: "Đợt hạn hán đầu xuân này không chỉ ở Hứa Đô mà là cả t·h·i·ê·n hạ, cho dù ngươi có nhiều tiền hơn nữa mà mua thì người ta chưa chắc đã bán cho ngươi
Trần Dương không nhanh không chậm nói: "Chuyện này cũng không hẳn, vùng G·i·a·ng Đông, G·i·a·ng Nam là đất lành, hàng năm đều được mùa, lương thực chắc chắn dư thừa, những nơi như Thanh Châu chắc cũng vậy
"Mặt khác, các chư hầu thế gia trên t·h·i·ê·n hạ không ít, trong nhà chắc chắn cũng có không ít lương thực dự trữ, chúng ta có thể mua những chỗ này, chúng ta đừng nên chỉ giới hạn ở Hứa Đô mà hãy nhìn rộng ra cả t·h·i·ê·n hạ
Tào Tháo nghe thấy vậy thì cảm thấy rất có lý, nhưng hắn vẫn hỏi: "Vậy phải làm thế nào để mua được
Trần Dương làm ra vẻ thần bí: "Làm sao mua được thì trong đó có một tiểu xảo, ta cam đoan chỉ cần ta ra tay, thì tất cả thương nhân buôn lương thực trong t·h·i·ê·n hạ sẽ nhịn không được mà mang lương đến Hứa Đô, để Thừa Tướng thoải mái chọn lựa."