Làm một tướng quân hơn nữa còn là tướng lãnh có kinh nghiệm nơi sa trường, Tôn Hà hiểu rất rõ về kỵ binh.
Một nghìn kỵ binh tất nhiên sẽ khong lưu lại huyện Trung Lăng thời gian dài, một khi bỏ lỡ sẽ rất phiền toái.
Quan trọng nhất chính là Tôn Sách đã công bố truy lã đội kỵ binh kia khắp Giang Đông, nếu Giang Đông không thể tiêu diệt đạo kỵ binh này trong khoảng thời gian ngắn, tin tức bị truyền ra ngoài sẽ khiến người ngoài nhạo báng.
Nghĩ vậy Tôn Hà hít sâu một hơi, quát lớn với quân lính phía sau: - Đẩy nhanh tốc độ!
Vài tên thân binh nhanh chóng rời hàng ngũ, chạy đi truyền bá mệnh lệnh. có mũi đến của nay thương trường từ nói về Vương biết trước Nếu bén từng như Vệ sắc Hổ Nghị trước, tiến chưa Phi là phía chỉ. phía Hà mà đạo lệnh vốn, mệnh bởi rộng bị cao leo của nhanh và lên tiễn thủ cung tốt phủ, kỵ về mở Tôn bao đã chắn chóng sĩ giương binh đồi lá Theo ngắm quan. leo Vệ ra Vương đồi đỉnh rồi lên Lúc tản nhiên mấy Hổ Phi chục Nghị phái đột ra này. hoặc đại sống giết thuộc thời dừng thích có đại chính để ở lại chóc Hắn, suy cảnh thời vẫn đại chóc nghi, là giết này chưa nghĩ trước mà lối là quen được thời. kỵ tiến nằm Hà tùy tưởng vậy đánh trong, không Tôn tiêu hục binh đến Giang ngươi nên mạng, nghìn lén thể Một quân phẫn trong chứ đại sự có đây chạy, lòng tượng tới được ngươi như Đông phải nộ có bỏ diệt mắt thời.
- tăng tốc quân Tướng, gia lệnh độ có! một đối e Hà của cho thể có Lưu căn Tôn tha Giang bản nghĩa, hắn là Tôn mạng Câu nói không ở với chỉ ý có Kỳ nói Sách Đông có. tràn ta cho binh bên làn lớn Tôn bị mã dần kỵ cản, chúng tác dần binh hai cắt kịp đã có tan, sắp sang bọn quát phận hướng, không nghĩ: - nhiều xu đứt Bộ Hà Ngăn! nhưng người, trước chưa giám hôm tung hành vẫn gã sát phái giết, của hắn hắn Huyện Ví hắn, báo ngày Uý thông như. nhập đã được vẫn ngày Từ, mấy xuyên này nay hắn mình lâu vào vào này rằng sáp việt cho, đại thời mới hắn tới chưa Kỳ nhưng ngày, biết khi Lưu! đầu luôn Lưu của tiên luôn Đây ý chiến, tiên có nhất trận Kỳ đầu mà trận là định nghĩa chiến.
Lưu chuôi tay hơn lóe núi, vượt phải quân dưới mắt rút chỉ ra nắm phía, phân Ánh chợt Kỳ đại quát kiếm kiếm trường qua nửa xuống Giết chân: - chặt! lãnh binh pháp giàu biện đối, Là kinh tướng Hà có nghiệm tự nhiên phó kỵ Tôn với. chính sĩ nay Kỳ đại hắn biết bị dung núi qua, sẽ thế chuẩn mã hắn tiếp chết cũng nửa sau tốt, ngày cấp lưng sẽ này binh chân nhận, Lưu đã hôm này Hơn chết thời nhập vượt quân, hắn đồi đại tốc vì phân đám. giờ đầu bắt bây Vậy đi! có khắp vây binh cuối đạo quan bao phủ quân, giết là kỵ chỉ của năm kết bị cùng người nghìn cục thể Đại.
- tốc có gia độ, lệnh quân Tướng tăng!
Phi để đường phía đống vệ mở sau hỗn một móng mẽ lại bị mạnh độn, đạo cứng vốn chật ra cả Quan Hổ. nhanh mệnh lệnh toàn đã rất của tốc sau quân lâu độ truyền, nguyên Tôn lại Hà quân chạy đại khắp nhanh bản Không đẩy. đồi quá sự núi ngờ binh điểm không chọn địa trong phạm uy thuận Kỵ, nhưng cho hết binh lực phát lợi trước lợi thực hẹp, kích kỵ tuy binh kích kỵ thể bất không huy mắt vi tập phục. phát sĩ chội cơ chội thể bản ra cây cho càng Một khiến đường né đạo tốt khiến, thêm trường tốt lại đều rắc trong trên nguyên bên, răng kêu thương sĩ chật nhập cho tiếng tránh chật phải quan sát. người Vệ đó bám Phi ngang qua ngã đạo ngừng Hổ nào trên nhau hoành đi thiết, nơi tung dọc chội lấy không kêu tiếng vang nơi, thảm rên đổ lên quan ngựa Đoàn chật sát. nhìn con vạn là nghìn tốt binh tìm được ngựa kỵ một ngựa cưỡi Vừa kia chính. nghìn người quân nhìn năm đại mắt Hai gao núi gắt chân dưới.
Phi phóng Hổ Nghị lại ngựa Còn theo Vệ về phía lại dẫn Vương. địch giờ giết do chinh chưa Trương, huy nằm sự Chinh Tiện trên trường bao chiến đều là ăn tất, hắn cả Thứ Quân Từ nhưng thực nhân tuy phạt Tướng, Nam Hắn chỉ. nghìn phía lao, động chờ đang núi lặng phía trước yên nhìn đại phát tĩnh cả cực nhanh, về Trên binh lẳng phía dưới xuất Kỳ không đồi, tiếng đám kỵ quân đang sau gần Lưu.
Dương Bà trong Đông ở ngựa Hơn ngựa là trại cùng được ngựa quen nuôi Hà trại ba vô, nữa dưỡng một Tôn thuộc mà Giang. kia cổ rút sĩ Trường Hà trong đầu đó về, Lấy kiếm tươi Giang theo Lưu Kỳ, ta Tôn nói gã máu ra chỉ Hà: - tốt Đông tung bắn Tôn cho tóe phía. năm giống giết đại phụng thoải đánh khiến chém giết kỵ hai binh cắt bị người cắt như Nghìn quân đoạn thành mái đậu nghìn. người hàng chết tổn ngựa Tiểu, amu hao quát Kỳ: - một Tôn tha nếu bị ngươi mau Lưu ngựa Nhìn, đầu không sắp ta Hà tử nghìn có, ngươi xuống phải lớn kia mạng vì sẽ cho thể. cót sau đồi phía, phóng đột quát quân Theo lớn ra dưới đại nghìn như người buông nghìn nhiên về, vượt đã phía lên giống sẵn dây tiếng binh phía kỵ. ruổi Nhìn trên lóe tia trong Tôn lên rong, mãnh liệt nghìn đạo quan mắt Hà binh kỵ lửa. tiễn đồi tức Lưu ngay ra như sót mưa còn không thấy, nã tiễn trận vậy, ngựa xuống Hà lệnh Tôn thủ cao trên một một cũng Kỳ tiếng lập.
Phảm Cam Ninh của gian sói có Như Tặc ác vừa linh kinh chính thảo uy lực, người bầy lại Cẩm là hoạt trên nguyên vậy. vọt khoảng cách không tới kịp Tôn đánh binh trước lại, vậy ngờ đại phản bất Ở mặt quân bị căn, như thấy ứng bản Hà đã kỵ gần. thời Toàn vải miệng lụa đen vang tháo vải cả, dày Cẩm ngựa xuống móng bộ Tặc quanh dùng cũng tạm, Phàm thời quấn trên ngay được cũng buộc mà ngựa ngựa thật chuông đã dùng tạm. tay chuôi hộp Kỳ hãi sợ vuốt, phẳng trái hồi biết phải nắm không vỏ không vì ngừng kiếm Tay Lưu kiếm hay.
- lệnh có độ Tướng, tăng tốc gia quân! chém Lưu phía Ninh sát Cẩm Phàm Hà sau Tôn theo Kỳ, sau ngựa phía phía Tặc theo xong giết Cam thúc về dẫn nói. đồi trên bật không theo Vệ tổn chỉnh dị trường Vương, dẫn giáp Vệ Nghị của thêm cộng Hổ công Phi ngăn tối thường, đám Phi sĩ còn thủ lại gây cản đối màu tốt đỉnh đêm thương thương khôi thể trong, quan đạo tiến nổi Vệ nổi tiễn trên với tề Hổ Phi cực đen thế nhỏ Hổ. hoảng đại hoảng khi của thấy lửa hốt ánh có vừa hai ngập cắt, ngang giận chợt đầy đầu liệt điều khi mắt giáp ngựa phía khôi biết nghe tiếng màu, mặc tràn lại vó, trước trắng nhìn thấy đoạn trời hốt lúc Hà kỵ binh Tôn ở quân chỉ sau được thành quay thành này đội vặn bạc mãnh bị mình.
Còn Cẩm Phàm Tặc của Cam Ninh cũng không hề tỏ ra yếu thế, bọn họ khi tập hợp khi tách rời, tuy không công kích mãnh liệt như Phi Hổ Vệ, nhưng bọn họ lại phối hợp vô cùng ăn ý.
Từng đội từng đội Cẩm Phàm Tặc từ trên núi cao vọt xuống đại quân dưới quan đạo, khiến đại quân Giang Đông trở nên vô cùng hỗn loạn, mà đoàn người Lưu Kỳ và Cam Ninh trên đường lớn giống như một đám thiên sứ chết, vọt vào đại quân hỗn loạn trên đường thu hoạch sinh mệnh.
Không biết từ khi nào vang lên tiếng chuông vàng kêu thánh thót, giống như tấu vang từng khúc nhạc vong nhân.
Trên quan đạo có âm thanh chém giết, có tiếng kêu rên thảm thiết, tiếng binh khi va chạm vào nhau liên tục văng vẳng bên tai.
Tôn Hà nhìn nghìn kỵ binh đánh sâu vào đại quân sắp sụp đổ, không khỏi quát lớn:
