Chương thứ 39: Mau ngẩng đầu – Lời mời thứ năm – Nhiệm vụ Tử vong thịnh yến năm: Thần hàng.
Phần thưởng nhiệm vụ: Số mệnh sinh tồn +200, đạo cụ ngẫu nhiên x1, tiền mặt 50 vạn.
Lưu ý: Phó bản nhiệm vụ sẽ mở ra sau hai phút nữa, xin chuẩn bị sẵn sàng.
Mí mắt phải của Quan Yếm đột nhiên giật lên.
Nàng nhìn về phía Thích Vọng Uyên, hắn lật tấm thiệp mời lại: “Chính là cái này.” Đó là kẻ tà ác tột cùng mang danh “Thánh Giáo Chủ”, là cái gọi là Thần trong lòng các tín đồ.
Mặc dù vẫn là cùng một hệ nhiệm vụ, nhưng lần phó bản xã hội không tưởng trước đó cũng không khó khăn, bởi vì khi ấy kẻ địch của bọn họ chỉ là đám người tín ngưỡng Thánh Giáo Chủ.
Lần này căn cứ theo chủ đề mà xét, dường như hoàn toàn khác một trời một vực.
Hi vọng đừng quá khó khăn.
Quan Yếm cảm thấy đầu óc choáng váng rất lâu, tựa hồ chìm vào một giấc mộng sâu.
Khi nàng cuối cùng tỉnh lại, điều đầu tiên nàng thấy chính là trần nhà vô cùng quen thuộc.
Đây là… phòng ngủ trong căn nhà trọ một mình nàng thuê ư?
Sao nàng lại ở đây?
Chiếc đèn chùm xinh đẹp được bao quanh bởi những lớp lụa trắng rủ xuống trên giường, tản ra ánh sáng trắng dịu dàng – y hệt như lúc nàng nhận được lá thư kia.
Sắc mặt nàng khẽ biến, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại.
Không có… không có thư.
Có một khoảnh khắc như vậy, nàng gần như cho rằng mọi chuyện trước đó chỉ là một cơn ác mộng do chính mình gây ra.
Nhưng không phải.
Bởi vì ngay sau đó, ngoài cửa phòng ngủ truyền đến tiếng gõ cửa.
Tiếng “cộc cộc” vừa vang lên, trái tim Quan Yếm liền giật thót một cái – nếu đây là căn nhà trọ nàng ở một mình, vậy thì không thể có người gõ cửa phòng ngủ của nàng được.
Người ngoài cửa không đợi được nàng đáp lời, dường như có chút thiếu kiên nhẫn, thêm lực đạo nặng nề gõ mấy lần nữa.
Đồng thời, một giọng la lớn mang theo tức giận truyền đến: “Tiểu Yếm, sao còn chưa rời giường, chính con nhìn xem bây giờ đã mấy giờ rồi!” Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Quan Yếm không khỏi ngẩn người mấy giây.
Tiếng gõ cửa ngày càng dồn dập, nàng lập tức bước tới một tay kéo cửa ra – ngoài cửa, đứng đó là mẹ của nàng.
Quan Yếm ngớ người nói: “Mẹ…?”“Con nhỏ chết tiệt này cuối cùng cũng chịu dậy rồi, mau mau thay quần áo chỉnh trang tử tế, ăn mặc xinh đẹp một chút.
Một lát nữa Dì Vương của con sẽ dẫn con trai của dì ấy tới, hai đứa trẻ các con phải nói chuyện giao lưu nhiều vào!” Biểu cảm của đối phương cuối cùng cũng dịu đi, nhanh chóng nở một nụ cười, ngay cả giọng điệu cũng dịu dàng hơn không ít.
Vừa nói còn vừa đẩy Quan Yếm vào trong phòng ngủ.
Quan Yếm ngây ngốc bị đẩy đến trước tủ quần áo, trong lòng vẫn còn đang suy tư tình huống hiện tại rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra, “mụ mụ” liền đã lui ra, trước khi đi còn căn dặn nàng nhanh chóng thu dọn xong ra ngoài chờ đợi.
Mãi đến khi cửa phòng được nhẹ nhàng khép lại, nàng vẫn cảm thấy vô cùng mơ hồ khó hiểu.
Nên làm theo chỉ thị của “mụ mụ” sao – nghe nói là để nàng đi xem mắt.
Quan Yếm nhớ “Dì Vương”, đó đích thị là bạn tốt của mẹ nàng, cũng quả thực có một đứa con trai ưu tú, thậm chí giống như hiện tại, hai vị mẫu thân từ khi nàng vào đại học đã tác hợp hai người nhiều lần.
Nhưng vấn đề là… hiện tại đây đang ở trong phó bản nhiệm vụ mà.
Hiện thực và hư ảo quỷ dị đan xen vào nhau, tạo thành một cảm giác hoang đường đặc biệt.
Quan Yếm trầm ngâm suy nghĩ, quyết định trước cứ làm theo.
Trước mắt gần như không có bất kỳ manh mối nào, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo kịch bản.
Nàng trở lại bên giường cầm điện thoại di động lên lật xem, không tìm thấy số của Thích Vọng Uyên, nàng cũng từ trước đến nay không ghi lại, không thể nhớ nổi.
Xem ra ý định liên lạc với đối phương bằng điện thoại là không thể thực hiện được, nhưng vẫn có thể trực tiếp đi tìm người.
Nếu nàng trở về căn phòng thuê, vậy hắn cũng có thể vẫn còn ở nơi ở trước đây, hoặc quán mì sợi trên phố ăn uống.
Chuyện này tính sau, trước mắt vẫn phải ứng phó chuyện “trong nhà”.
Quan Yếm đi về phía phòng vệ sinh, khi đưa tay bật đèn điện mới chú ý tới chi tiết trước đó vẫn luôn bị bỏ qua – phía ngoài cửa sổ vẫn còn đen kịt, trời vẫn chưa sáng.
Nhưng vừa rồi nàng xem điện thoại, bây giờ đã là mười rưỡi sáng.
Nàng đè nén lòng đầy nghi hoặc rửa mặt xong, về phòng ngủ kéo rèm cửa sổ ra.
Bởi vì ở lầu hai, các kiến trúc xung quanh và cây xanh che khuất không ít tầm nhìn, từ cửa sổ nhìn ra ngoài chỉ có thể nhìn thấy các hình dạng lờ mờ dưới ánh trăng, lại ngay cả mặt trăng cũng không nhìn thấy.
Cửa sổ của các căn phòng khác cũng đều sáng đèn, trông như một đêm bình thường vô cùng.
Quan Yếm buông rèm cửa sổ xuống, nhíu chặt lông mày.
Loại cảm giác kỳ lạ ẩn giấu trong vẻ bình yên này còn khiến người ta bất an hơn cả việc trực tiếp nhìn thấy lệ quỷ xuất hiện trước mắt.
Quay người mở tủ quần áo, nàng phát hiện bên trong đều là quần áo chính thức nàng có được trong hiện thực.
Để tiện hành động, nàng chọn một bộ áo phông rộng rãi thoải mái cùng quần thể thao ngắn, sau đó vừa ra khỏi cửa liền nhận lấy “mụ mụ” liếc mắt công kích: “Để con ăn mặc chỉnh tề, con mặc thế này giống kiểu gì?
Mau đi đổi…”“Leng keng ——” Tiếng chuông cửa cắt ngang lời nói chưa kịp dứt của nàng.
Mụ mụ đành phải trừng Quan Yếm một cái, nhanh chóng tới mở cửa.
Nhìn bóng lưng vội vã của mẹ, Quan Yếm nhất thời cảm thấy có chút buồn cười.
Bởi vì thật sự giống y hệt mẹ của nàng, đơn giản là giống nhau như đúc.
Vừa quay đầu, nàng thấy trên bàn trà phòng khách bày rất nhiều hoa quả và bánh kẹo, còn có thêm một lọ hoa tươi, trông ấm cúng hơn nhiều so với khi nàng ở một mình.
Nàng đi qua ngồi xuống đồng thời, nghe thấy “mụ mụ” mở cửa, cũng nhiệt tình nói với người bên ngoài: “Đến rồi à?
Mau mau mau vào ngồi đi!
Ôi chao, đến thì đến thôi, còn mang gì thế?” Chỗ ghế sô pha và cửa trước bị góc tường che khuất tầm nhìn, Quan Yếm chỉ có thể nghe thấy âm thanh chứ không nhìn thấy người.
Nàng chọn một viên socola bắt đầu bóc vỏ, giây sau lại nhíu nhíu mày.
Ngoài cửa không có tiếng động, một chút cũng không.
Nàng từ từ đứng dậy, bước ngang sang bên cạnh, theo vị trí thay đổi, ánh mắt cuối cùng cũng vượt qua góc tường nhìn thấy cửa trước.—— Cửa phòng đóng chặt, không một bóng người.
Căn nhà trọ này vốn là nàng ở một mình, bây giờ quả thật chỉ còn lại mình nàng.
Nhưng Quan Yếm lại cảm thấy ở bất kỳ nơi nào trong phòng đều có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm nàng.
