Tào Tặc

Chương 14: Đệ tử Lộc Môn




Ở nàng có một nét điển hình của con gái Trung Quốc truyền thống, chịu khó chịu khổ, cần kiệm..
Mà trong trí nhớ của Tào Bằng thì Tào Nam rất ít khi to tiếng với người khác
Cho dù có tức đến mấy thì nàng cũng không cãi nhau với người khác
- Nương
Người đừng có lo, tỷ tỷ không sao đâu
Thấy Trương thị hoang mang lo sợ, Tào Bằng vội vàng an ủi
Đồng thời, hắn ngẩng đầu nhìn về phía phụ nhân vừa mới báo tin thì thấy người đó chưa đi mà đang tò mò nhìn chiếc xe trong sân
Tuổi của người đó chừng ba mươi, xấp xỉ với mẫu thân của hắn
Quần áo cũng mộc mạc nhưng được cái sạch sẽ..
- Đại thẩm
Chưa hỏi đại danh của đại thẩm
Phụ nhân ngẩn người vội vàng trả lời:
- Tôn tính đại danh cái gì
Ta họ Hồng là người nhà của Đặng Cự Nghiệp
Người trong thôn còn gọi ta là Hồng nương tử
Hồng nương tử
Tào Bằng không cười được
Có điều nét mặt hắn thể hiện một sự cung kính, chắp tay vái chào:
- Đa tạ
Thím Hồng tới báo tin
Đặng Cự Nghiệp là ai
Tào Bằng chưa bao giờ nghe nói qua, cũng không thể nào biết
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì Đặng Cự Nghiệp chắc chắn là người của Đặng Thôn và địa vị cũng không cao
Hồng nương tử vội vàng khách sáo:
- Chỉ là tiện mà thôi, không có gì phải đa tạ
Tào nương tử là một cô nương tốt, bình thường hiền lành
Nếu chúng ta có khó khăn gì cô cũng đều giúp đỡ tận tình
Ôi
Nếu như không phải..
Đúng rồi
Còn chưa hỏi các ngươi là..
- Tào Nam là tỷ tỷ của ta
Tào Bằng mỉm cười, sau đó liền hỏi:
- Tỷ tỷ của ta bị ai đánh
Hồng nương tử cũng là người nhạy bén đã ở lại chỗ này cũng đoán được người nhà chắc chắn sẽ hỏi nàng nguyên nhân
Chỉ có điều nàng không ngờ được rằng hai đại hán kia nghe thấy Tào Nam bị đánh liền nổi điên
Vốn tưởng rằng chính người nhà ra hỏi nhưng ai ngờ đó lại là một thiếu niên gày gò
Còn thiếu niên khôi ngô thì đứng im một bên
- Ôi
Chẳng phải là vợ của Đặng Tài hay sao
- A
- Các ngươi là người nhà của Tào nương tử vậy không coi là người ngoài
Chắc các ngươi cũng biết hai huynh đệ Thúc Tôn và ca ca Đặng Tài của y có quan hệ không tốt
Trước kia Thúc Tôn được Vương Chủ Bộ quan tâm cho nên mới vượt được Đặng Tài
Chuyện đó vẫn bị y ghi hận trong lòng luôn gây chuyện với Thúc Tôn..
Hiện giờ, Vương Chủ Bộ bị điều tới Tương Dương, huyện lệnh được đổi người khác
Mà huyện lệnh mới tới nghe nói là người của Khoái gia
Đặng Tài và Khoái gia có quan hệ với nhau nên quan tâm một chút
Đặng Tài được thể nên không tha cho Thúc Tôn..
Vợ của Đặng Tài là một người hung dữ
Trước kia khi Thúc Tôn đang thuận lợi thì thường xuyên tìm Tào nương tử gây sự
Hiện giờ Đặng Tài đắc thế, vợ của y lại càng không bỏ qua
Tào nương tử ra cổng thôn mua đồ, không cẩn thận cản đường của y nên bị y chửi ầm lên
Tào nương tử bị chửi quá nên trả lại hai câu
Không ngờ con đàn bà hung dữ đó đưa tay đánh, lại còn đẩy Tào nương tử xuống đất
- Bà nương đó khinh người quá đáng
Hồng nương tử còn chưa dứt lời, Vương Mãi đã nổi giận
Gã gầm lên một tiếng rồi bước đi ra ngoài
Tào Bằng vội vàng mở miệng nói:
- Hổ Đầu ca
Đứng lại
- A Phúc
Bà nương đó dám ức hiếp Nam tỷ, ta không tha cho cô ta
- Đó là tỷ tỷ của ta
Chuyện này để cho ta xử lý
Ngày thường, Vương Mãi không để ý tới chuyện gì nhưng hiện tại đối với Tào Bằng nói gì nghe nấy
- Hồng thẩm
Tam lão nói thế nào
Tam lão của Đặng Thôn chính là tộc trưởng cũng là phụ thân của tướng quân Đặng Tế ở Tân Dã
Nghe Tào Bằng hỏi chuyện này, Hồng nương tử cũng do dự
Thấy không có ai là người ngoài, nàng nhỏ giọng nói:
- Lão thái công có chút khó chịu..
Nhưng hiện giờ Đặng Tài mới có quan hệ với Khoái gia, ngay cả đại công tử cũng phải e ngại vài phần, cho nên lão thái công cũng chỉ đành phải giả vờ câm điếc
Tiểu huynh đệ
Nghe ta nói, chuyện này có thể nhẫn được thì nhẫn
- Nói thế thì lão thái công cũng bất mãn với Đặng Bá Tôn
- A
Ta chưa nói gì cả
Hồng nương tử là một người kín đáo nên không thể nói rõ được
Trong lúc họ đang nói chuyện Tào Cấp và Vương Mãnh đã cõng Tào Nam quay về..
- Con của ta..
A Nam làm sao vậy
Trương thị vừa thấy Tào Nam hôn mê nên cuống lên
- Ta không biết
Vừa rồi khi ta và đại ca tới nơi thì thấy a Nam nằm hôn mê
- Vậy làm thế nào bây giờ
Trương thị cuống không biết làm thế nào mà Tào Cấp và Vương Mãnh cũng vậy
Tào Bằng nói:
- Hồng thẩm
Xin hỏi trong thôn có thầy thuốc không
- A
Trong cái thôn này thì lấy đâu ra thầy thuốc
Nếu có chuyện gì thì chúng ta đều vào trong huyện thành để mời thấy thuốc tới đây
Chỉ có điều chi phí..
- Chi phí không thành vấn đề
Tào Bằng cười cười rồi nói:
- Vương bá bá
Phiền bá bá vất vả một chuyến, chuẩn bị xe, chúng ta vào trong thành
- Được
Vương Mãnh vội vàng lên tiếng rồi đi ra chuẩn bị xe
Tào Bằng tới chỗ Trương thị lấy một chút tiền rồi đưa cho Hồng nương tử
- Hồng thẩm
Chúng ta ở đây không quen nên còn phải phiền thẩm thẩm một chút
Ánh mắt Hồng nương tử sáng lên, nhanh tay cầm lấy năm đồng tiền rồi cho vào trong tay áo:
- Chuyện này có gì đâu
Đều là người cùng quê đó là điều phải làm
- Cha
Nương
Hai người ở đây chăm tỷ tỷ
Hổ Đầu ca, giúp một chút..
Chẳng may có người nào tới gây rồi thì ngươi cứ ra tay
Chỉ cần không giết người, hậu quả do ta chịu
Vợ chồng Tào Cấp không để ý nhưng Hồng nương tử lại nghe thấy có gì đó không tầm thường
Tào nương tử có kể cha mẹ của mình đều là thường dân, không có quyền thế gì cả
Nhưng thiếu niên này nói chuyện một cách khí khái như vậy cho dù là lão thái công cũng không so được
Thoáng nhìn, người nhà của Tào nương tử chỉ sợ còn có bối cảnh khác
Nếu không thì một đứa bé như hắn lại nói to như vậy
Mà chiếc xe ngựa của họ thì không phải người thường cũng có được..
Trong nháy mắt Hồng nương tử có tính toán
- Hồng thẩm
Sau khi vào thành còn có việc phải nhờ
Ta có việc phải tới nơi khác, làm phiền thẩm đi một chuyến mời thầy thuốc
Tiền xe ngựa do ta bỏ ra
Nếu phải chi tiêu gì nhiều thì mời thầy thuốc chờ ta quay lại
- Được
Được..
Ngồi trên xe ngựa, Hồng nương tử gật đầu như gà mổ thóc
Một chiếc xe ngựa rộng như thế này, không phải người bình thường có thể dùng
Chỉ cần nhìn tấm da sói trong xe, Hồng nương tử biết nó có lai lịch
Một cái gia đình nhỏ bé như nàng mà có thể ngồi trên chiếc xe tốt thế này hay sao
Thế cho nên nàng ngồi trên xe như ngồi trên đống lửa, thậm chí không dám đụng vào tấm da làm cho nó bẩn
Tới thành Cức Dương, sau khi xuống xe, Hồng nương tử nhìn theo chiếc xe ngựa rời đi
Nàng suy nghĩ một chút rồi lập tức có chủ ý đi theo con đường rải đá vụn vào bên trong
- A Phúc
Ngươi muốn đi đâu
- Tới huyện nha
- A
Vương Mãnh ngồi trên xe nghe vậy mà giật mình:
- Đi tới huyện nha làm gì
- Tất nhiên là tới gặp huyện lệnh
Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
TruyenFull.vn
chấm c.o.m
- Bái phỏng huyện lệnh
Vương Mãnh lắp bắp nói:
- A Phúc
Chúng ta như thế này sợ là ngay cả huyện nha cũng không vào được
Tào Bằng vén rèm lên, cười nói:
- Vương bá bá
Chúng ta không vào được nhưng không có nghĩa là xe của chúng ta không vào được
Trên thành xe có dấu hiệu, đó cũng là dấu hiệu của họ Bàng núi Lộc Môn
Vị huyện lệnh họ Khoái kia không nhận ra chúng ta nhưng chẳng lẽ không nhận ra thượng thư của Lộc môn
Tư Mã Huy đưa cho Tào Bằng chiếc xe ngựa, trên thành xe có một ký hiệu rất lạ
Đó là hình của một cuộn thẻ tre, bên trên có hai chữ thượng thư
Ngay từ đầu, Tào Bằng cũng không biết nó có ý nghĩa gì nhưng khi đi qua trấn Đường Hà, một người đọc sách nói cho hắn biết đó là ký hiệu của họ Bàng ở Lộc Môn Sơn
Ba đời Bàng thị nổi tiếng thượng thư
Tới đời Bàng Quý có thể nói là nhân tài kiệt xuất ở Kinh Châu, không ai có thể bằng được
Cũng vì nguyên nhân đó, kẻ sĩ ở Kinh Tương gọi Bàng Quý là Bàng thượng thư
Đây cũng không phải là Thượng Thư của tam tỉnh lục bộ nhưng mà nhân sĩ Kinh Tương tôn kính đối với họ Bàng, đồng thời cũng đại diện cho ý nghĩa bọn họ mấy đời thượng thư
Vương Mãnh không hiểu ý của Tào Bằng nhưng thấy hắn nói đầy tự tin nên không hỏi nữa, giơ roi thúc ngựa đi về phía nha huyện
Lúc trên đường đi, Tào Bằng đã hỏi Hồng nương tử vị trí của nha huyện cho nên Vương Mãnh cũng chẳng tốn công sức, điều khiển xe ngựa tới thẳng nha môn rồi dừng lại
- Xin hãy thông báo
Đệ tử Tào Bằng của Lộc Môn Sơn tới cầu kiến
Cánh cửa huyện nha đóng chặt, bên trong như không có người
Có điều, sau tiếng hét to của Vương Mãng, sau cánh cửa lớn vang lên một vài tiếng xôn xao
Ngay sau đó, đại môn từ từ mở ra, rồi một nam tử trông giống như quản gia xuất hiện:
- Xin hỏi có phải đệ tử của họ Bàng Lộc Môn Sơn
Các gia tộc ở Kinh Tương có rất nhiều nhưng khác với sĩ tộc của Giang Đông
Các gia tộc phần lớn là có lịch sử lâu đời với địa vị rất cao
Còn sĩ tộc thì là cách nói với những gia tộc nghèo hèn
Khoái gia là thế tộc
Đặng gia là sĩ tộc..
Chỉ khác nhau một chữ nhưng cách biệt một trời một vực
Thế gia đại tộc là những gia tộc hiển hách
Còn sĩ tộc thì chỉ là bình dân tương đối cao quý, có đặc quyền nhất định
Nếu như ở Giang Đông do số lượng dân di cư hỗn tạp nên sĩ tộc còn có quyền nắm một số vũ trang tư nhân
Nhưng ở Kinh Tương thì việc đó tương đối nhỏ yếu
Trong khu vực Kinh Châu nhưng gia tộc ngang hàng với Khoái gia cũng không nhiều lắm
Chẳng hạn như Thái gia như Bàng thị.
Hơn nữa, giữa các thế gia này có những mối quan hệ phức tạp với nhau
Khoái Chính là người họ Khoái nhưng cũng là một chi của họ Bàng
Sở dĩ có thể trở thành huyện lệnh Cức Dương cũng nhờ có gia tộc ở phía sau giúp đỡ
Nghe thấy có đệ tử Lộc Môn tới bái phỏng, Khoái Chính đang ngồi trong thư phòng đọc sách vội vàng sai người ra mời vào trong phòng khách, còn bản thân thì chỉnh trang lại rồi tới gặp
Khi y bước vào phòng khách thì chỉ thấy một thiếu niên mặc áo bố đang ngồi ngay ngắn trong phòng
Thiếu niên đó nhìn có chút gầy yếu như có bệnh
Y phục của hắn cũng mộc mạc với một chiếc áo dài bông bạc phếch không hề có chút xa hoa
Nhưng hai bên lông mày lại có một chút khí khái khiến cho Khoái Chính phải cẩn thận
- Hắn chính là đệ tử của Lộc Môn
Quản gia nhỏ giọng nói:
- Đúng thế
- Có chính xác không
- Đã xác nhận
Chiếc xe hắn ngồi có dấu hiệu của Bàng thị Lộc Môn
Thiếu gia đừng thấy hắn ăn mặc giản dị mà coi thường
Ta nghe người ta nói Lộc Môn yêu cầu môn hạ hết sức nghiêm khác
Bàng thượng thư có thể tặng người này chiếc xe chứng tỏ người này là đệ tử quan trọng của Lộc Môn
Nếu có thể quan hệ tốt thì thiếu gia chắc chắn sẽ có lợi
Vị quản gia đó chính là tâm phúc của Khoái Chính
Vốn Khoái Chính có ý coi thường nhưng nghe quản gia nói vậy thì lập tức bỏ qua ý nghĩ đó rồi đi vào trong sảnh
Bên trong đại sảnh, Tào Bằng cũng đã đứng dậy
Thấy Khoái Chính bước vào, hắn liền bước lên vái chào:
- Tiểu sinh Tào Bằng bái kiến huyện lệnh đại nhân
Ở thời cổ của Trung Quốc có thói quen gọi thượng quan là đại nhân
Có điều từ đại nhân mang rất nhiều ý nghĩa cho nên tới cuối của Đông Hán người ta vẫn giữ thói quen đó
Đại nhân có thể dùng để gọi thế gia giàu có, cũng có thể gọi người đức cao vọng trọng
Tào Bằng cũng không rõ điều này có gì khác nhau nên quen miệng nói đại nhân
Tuy nhiên vào tai Khoái Chính lại biến thành Tào Bằng đang khen mình..
- A
Hiền đệ không cần đa lễ
Hai nhà Khoái, Bàng là thế giao
Ngươi là đệ tử của Bàng thượng thư có nghĩa ngang hàng với ta
Hai chữ đại nhân thật không dám nhận
Khoái Chính đáp lễ, đồng thời lời nói cũng thân thiết hơn
Tào Bằng làm sao mà biết được trong cách xưng hô này còn chứa nhiều ẩn ý như vậy
Có điều thấy Khoái Chính thân thiết như vậy, trong lòng hắn cũng biết bản thân giả làm đệ tử của Bàng môn coi như thành công
Hắn cũng biết chuyện này sớm muộn sẽ bị lộ
Có điều Tào Bằng cũng có suy tính: Thứ nhất chưa chắc Khoái Chính sẽ tới Lộc Môn sơn để chứng thực
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thứ hai, cho dù có tới chứng thực thì Bàng Quý cũng có thể ngầm đồng ý
Dù sao thì Tư Mã Huy tặng xe cho hắn, bên trên còn có dấu hiệu quả Bàng môn
Nhìn từ một góc độ nào đó thì cũng đồng nghĩa với việc Bàng Quý tán thành cho hắn
Xe đi tới núi sẽ có đường
Nếu quả thật có một ngày nào đó bị lộ thì còn có cách khác..
Sau khi hai người phân chủ khách rồi ngồi xuống, Khoái Chính liền hỏi:
- Hiền sư đệ là người ở đâu
Sư phụ của ngươi là Đại Bàng hay tiểu Bàng
- Thưa huynh trưởng
Tiểu tử mấy ngày trước có quen biết với tiên sinh Nguyên An, ở trấn Dương Sách nghe tiên sinh dậy bảo
Lúc ấy có mặt Đức Tháo tiên sinh..
Nghe nói tiểu tử tới Cức Dương nương nhờ họ hàng, Bàng sư thấy tiểu tử không được khỏe lắm nên mới tặng chiếc xe này để khỏi đi bộ
Xin huynh trưởng chiếc cố cho một chút
Tào Bằng nói một cách mơ hồ cũng không nói mình bái Bàng Quý làm thầy
Hắn chỉ nói quen biết Bàng Quý ở trên đương rồi sau đó được tặng xe
Nhưng Khoái Chính nghe xong thì lại thay đổi ý nghĩa
Tư Mã Đức Tháo cũng là danh sĩ Kinh Tương, đồng thời cũng là người làm chứng cho việc Tào Bằng bái sư
Thoáng nhìn thì dường như Bàng Quý rất yêu thích tên đệ tử mới nhận, nếu không cũng không tặng xa trượng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khoan đã, hắn tới Cức Dương nương nhờ họ hàng
Đó chẳng phải là nói cho mình có cơ hội gần gũi hơn hay sao
Ta ở nhà không được coi trọng lắm..
Nhưng nếu gần gũi với đệ tử của Bàng môn thì sau này sẽ có nhiều cơ hội
Nụ cười trên mặt Khoái Chính càng lúc càng tươi
- Hiền đệ
Ngươi tới Cức Dương nương nhờ họ hàng đúng không
Xin hỏi là người ở đâu
Chuyện này không cần phải chứng minh, có Bàng Quý làm lá chắn, Khoái Chính cũng chẳng muốn tìm hiểu lai lịch của Tào Bằng
- Thưa huynh trưởng
Tỷ phu của tiểu tử là người Đặng thôn
Do ở nhà đắc tội với một vài người nên bất đắc dĩ phải tới đây
Ha ha
Sau này tiểu tử thuộc sự quản lý của huynh trưởng, xin hãy quan tâm
Đặng thôn
Vậy thì càng gần
Khoái Chính cười nói:
- Đó là điều đương nhiên
Nhưng hiền đệ tới tìm ta có lẽ là còn có việc khác
- Huynh trưởng đúng là lợi hại, đoán được tâm tư của tiểu đệ..
Không dám giấu huynh trưởng, hôm nay tiểu đệ tới đây là muốn đòi huynh trưởng một người
- Tìm người của ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khoái Chính hiếu kỳ hỏi:
- Không biết hiền đệ muốn ai
Khuôn mặt Tào Bằng đang tái nhợt chợt đỏ bừng
Hắn làm như rất tức giận, nắm chặt tay lại mà thở phì phì nói:
- Tỷ phu của đệ là người trong phủ huynh trưởng đã nhiều ngày chưa về nhà
Mà thân thể của tỷ tỷ đệ không được khỏe lắm..
Hôm nay khi tiểu đệ mới tới Cức Dương, không ngờ gia tỷ lại xung đột với ác phụ trong thôn, hiện giờ nằm trên giường không dậy nổi
Tiểu đệ phải mạo muội tới đây mời tỷ phu về nhà chăm sóc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.