Nhìn vẻ bề ngoài thì Đặng Tắc là một người thanh niên rất đôn hậu
Vóc dáng của y không cao lắm ước chừng khoảng một mét bảy mươi lắm, nhìn hơi mập một chút
Khuôn mặt núc ních, ánh mắt hơi nhỏ nhưng có thần
Có lẽ do nguyên nhân làm việc quá độ nên mỏi mỏi khiến cho ánh mắt của Đặng Tắc bây giờ trống rỗng
Sắc mặt của y nhìn cũng không được tốt lắm, hơi tái một chút
Mái tóc thì bù xù, chiếc áo vải bông mặc có nhiều nếp nhăn, thậm chí còn dính cả vài vết bẩn
Đứng trong phòng khách, y cung kính thi lễ với Khoái Chính:
- Tiểu lại Đặng Tắc bái kiến Khoái Huyện lệnh
Trong lòng y có chút thắc mắc, không hiểu Khoái Chính đột nhiên tìm mình, không biết có gì căn dặn
Theo lý mà nói thì mặc dù Đặng Tắc là thuộc hạ của Khoái Chính nhưng chưa từng tiếp xúc với y
Bản thân gã cũng không phải là kẻ giỏi luồn cúi, thích săn đón
Cho dù lúc nào, gã cũng cẩn thận làm tốt bổn phận của mình còn chuyện khác thì không để ý lắm
Vốn y đang ở trong phòng công của huyện nha để sửa sang, chỉnh lý lại hộ tịch
Do Huyện lệnh mới đổi về nên các tư liệu về hộ tịch của huyện Cức Dương phải nhanh chóng trình báo cho huyện lệnh
Việc quản lý hộ tịch vào những năm cuối cùng thời Đông Hán không có phương pháp chuẩn mực như thời hậu thế
Đặc biệt sau khi trải qua loạn Khăn Vàng, quản lý hộ tịch trở nên rời rạc
Lần chỉnh lý lại hộ tịch trước đó là khi Lưu Biểu tiếp quản Kinh châu
Từ đó về sau, huyện lệnh Cức Dương cũng không để ý tới việc này nữa
Tuy nói huyện thừa (quan giúp việc) Vương uy rất chú ý tới điều này nhưng do quá nhiều việc vặt làm mất thời gian của y, vì vậy mà đành phải sửa sang lại một cách qua loa
Huyện Cức Dương là một huyện trung bình có khoảng một vạn ba trăm hộ
Dân cư xấp xỉ năm vạn
Gần như mỗi một ngày đều có chuyện sinh lão bệnh tử xảy ra
Dồn vài năm lại, đột nhiên muốn có con số thống kê chính xác cũng không phải là một chuyện đơn giản
Lại thêm việc Đặng Tài cố ý gây khó khăn nên đem cho Đặng Tắc sửa sang lại
Đúng là Đặng Tắc có khả năng nhưng trong tình huống như vậy cũng không thể hoàn thành ngay lập tức
Cứ thế, hắn đã ở nha huyện làm việc hơn ba ngày, thậm chí thời gian về nhà thay quần áo cũng không có
Mà trong tình hình như vậy, mỗi ngày gã còn bị Đặng Tài tới gây sự
Khoái Chính nhìn thấy Đặng Tắc cũng phải sững sờ
Trong lòng y cảm thấy kỳ quái làm sao mà tỷ phu của Tào Bằng lại vất vả như vậy
Tới đây, y như hiểu được một chút rằng...
Tào Bằng tới đây là để vấn tội
Tất nhiên, Khoái Chính cũng chẳng hề sợ hãi Tào Bằng
Cho dù Tào Bằng có là đệ tử của Bàng Quý, thậm chí là con của Bàng Quý thì y cũng không sợ
Nhưng vô duyên vô cớ đắc tội với một người cũng không phải là chuyện hay
Hơn nữa, Tào Bằng cũng không có ra mặt hỏi tội, lời nói cũng hoàn toàn khách sáo và khiêm nhường
Tỷ tỷ của người ta ở nhà xảy ra xung đột với người khác, hắn tới đây đón tỷ phu về cũng là chuyện thường tình
Nhưng vấn đề là, Đặng Tắc lại làm việc dưới tay y, nhìn lại như thế này
Nếu để lan ra ngoài thì đúng là mất mặt
Khoái Chính còn cảm thấy khó hiểu, không biết Đặng Tắc làm cái gì ở trong phòng công
Việc gì gây sức ép khiến cho bản thân thành thế này đúng là không phải chuyện dễ dàng..
Vốn Khoái Chính định gọi Đặng Tắc đến rồi để cho y và Tào Bằng trở về là được
Nhưng hiện tại gã cũng cảm thấy hứng thú, trầm giọng hỏi:
- Đặng Tắc
Bổn huyện mới nhậm chứ nên còn chưa biết hết mọi việc, vẫn chưa kịp gặp mặt với các ngươi
Nghe nói đã ba ngày ngươi chưa trở về, không biết là có nguyên nhân gì
Nếu ngươi có gì khó khăn thì cứ nói với bổn huyện
Hai mắt Đặng Tắc vô thần nghe thấy vậy liền ngẩn người
- chẳng phải huyện lệnh yêu cầu sửa sang lại hộ tịch của huyện Cức Dương hay sao
Khoái Chính gật đầu nói:
- Đúng là có chuyện này...có điều ta cũng không bảo ngươi ba ngày không được về nhà chứ
- Khởi bẩm huyện lệnh
Ngày căn dặn sau ngày hôm nay phải chỉnh lý lại hộ tịch thành quyển báo lên
Tiểu lại tài sơ học thiển đành phải thâu đêm suốt sáng để làm
Khoái Chính ngạc nhiên nói:
- Ta nói sau ngày hôm nay ngươi phải trình báo bao giờ
nguồn TruyenFull.vn
Gã dứt lời rồi như giải thích với Tào Bằng:
- Trước khi tiểu huynh tới đây nhậm chứ có nghe nói hộ tịch của huyện Cức Dương trong mấy năm qua chưa từng được chỉnh lý nên mới sai người làm lại..
Đặng Tắc
Ta đã nói việc này không cần phải vội
Việc chỉnh lý hộ tịch khó khăn cứ từ từ mà làm, làm sao mà sau ngày hôm nay phải báo lên
- A
Đặng Tắc ngây người nói:
- Nhưng chủ bộ nói đó là lệnh của ngài
- Càn quấy
Khoái Chính mới nghe vậy đã nổi giận, trầm mặt xuống:
- Ngươi nói là Đặng Tài chuyển lệnh của ta cho ngươi
- Đúng vậy
- Làm sao lại có chuyện như vậy
Khoái Chính thực sự nổi giận
Sở dĩ ban đầu y dùng Đặng Tài làm chủ bộ là do trước khi hắn tới nhậm chức được người trong họ giới thiệu
Vốn người trong họ giới thiệu mà đây cũng không phải là việc gì lớn đồng thời cũng có thể coi như kẻ tâm phúc
Dù sao thì Khoái gia cũng không phải ở Cức Dương, nếu Khoái Chính không dùng người thì khó động chân động tay
Nhưng hiện tại, Đặng Tài lại làm cho y mất mặt trước đệ tử của Lộc Môn, nếu để việc này lan ra ngoài cũng không tốt lắm
- Hiền đệ
Chuyện này...là do thuộc hạ của ta càn quấy khiến cho Đặng huynh bị liên lụy
Mong hiền đệ bỏ quá
Lúc này, Đặng Tắc mới để ý trong phòng ngoại trừ Khoái Chính ra còn có một thiếu niên ăn mặc giản dị, có vẻ như bị bệnh
Vừa mới thấy, Đặng Tắc cũng có cảm giác quen quen
Lúc trước khi y cưới Tào nam cũng từng gặp Tào Bằng
Có điều do tính tình của Tào Bằng quái gở cho nên cũng không để ý
Bây giờ, gặp lại, Đặng Tắc không nghĩ ra Tào Bằng là ai
Mà y cũng không thể nghĩ ra vì dù sao thì tình hình của nhà mẹ đẻ của vợ mình gã cũng biết, làm sao có thể khiến cho đường đường là một huyện lệnh đãi làm thượng khách như vậy
Nào biết thiếu niên kia đứng dậy như không thèm để ý, khoát tay áo
- Đại huynh không cần phải tự trách, chuyện này không có liên quan tới đại huynh
Đầy tớ làm sai, quay lại dậy dỗ là được, không cần phải để trong lòng
Nói xong, thiếu niên đi tới trước mặt Đặng Tắc, chắp tay nói:
- Tỷ phu
Chúng ta về nhà đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Tỷ phu
Đặng Tắc càng thêm nghi hoặc, nhìn thiếu niên một lúc mới lắp bắp hỏi:
- Người...ngươi là a Phúc sao
- Tỷ phu
Ngươi không nhận ra ta sao
Đặng Tắc giật mình, há hốc mồm mà nói một cách lắp bắp:
- A Phúc
Sao ngươi lại ở đây
Tào Bằng cười cười nói:
- Tỷ phu
Chuyện này nói ra rất dài dòng
Chúng ta về nhà rồi nói
Hôm nay tỷ tỷ xung đột với tức phụ của Đặng Tài mới bị thương
Ngươi nhanh lên cùng về với ta
Trên đường, ta sẽ từ từ giải thích cho ngươi
Đặng Tắc thực sự như nằm trong mộng
Đây chính là cậu em vợ có tính tình quái gở của mình sao
Còn Khoái Chính đứng bên nghe thấy vậy cũng ngạc nhiên
Lúc trước, Tào Bằng nói với y rằng tỷ tỷ nhà mình xung đột với ác phụ trong thôn nên Khoái Chính cũng không để ý
Trong suy nghĩ của y thì ác phụ cơ bản không đáng để nhắc tới
Chỉ cần Tào Bằng nói ra, y chẳng cần phải tới hai lời sẽ giúp Tào Bằng giải quyết chuyện này
Nhưng nếu vậy, Khoái Chính có thể sẽ khinh thường Tào Bằng
May là Tào Bằng cũng không nói ra chuyện đấy và Khoái Chính cũng không hỏi
Nhưng hiện tại..
Đặng Tài
Lại là Đặng Tài
- Tào hiền đệ
Ngươi vừa mới nói Đặng Tài
Là Đặng Tài nào
Tào Bằng tỏ vẻ ngạc nhiên rồi trả lời:
- Là người của Đặng thôn thì phải
Đại huynh
Hôm nay ta cũng vừa mới tới đây nên cũng không rõ ràng lắm là có chuyện gì xảy ra
Khoái Chính bình tĩnh quay sang nhìn Đặng Tắc
- Đặng hiền đệ
Đặng thôn các ngươi có tới mấy Đặng Tài
- A
Chỉ có một mình gia huynh
- Đặng Tài cũng là huynh trưởng của ngươi
- Vâng..có điều là cùng cha khác mẹ
Cổ nhân thường nói "huynh hữu đệ cung (1)"
Bốn chữ này, đức thánh Khổng có lưu lại cũng là một trong những căn cứ đề bình luận đức hạnh của một người
Đặng Tài là huynh trưởng của Đặng Tắc lại gây khó dễ cho huynh đệ trong nhà
Thoáng nhìn thì không liên quan gì tới hai chữ huynh hữu
Nhưng thật ra Đặng Tắc lại luôn khiêm cung, nói chuyện cũng tỏ rõ hai từ đệ cung
Trong lúc lơ đãng, cảm nhận của Khoái Chính đối với Đặng Tắc cũng tốt lên, đồng thời với Đặng Tài xuống tới mức thấp nhất
- Tào hiền đệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi và Đặng Tắc trở về trước đi
Khi nào thân thể của lệnh tỷ lành lặn, tiểu huynh sẽ cho người tới đón
Đặng Tắc
Mấy ngày tới ngươi cứ ở nhà chăm sóc Tào nương tử, không cần phải nóng vội trở lại làm việc
Còn về chuyện hộ tích kia, ngươi cũng không cần phải quan tâm
Chờ khi trở lại, bổn huyện sẽ có nhiệm vụ khác quan trọng giao cho ngươi
- Vâng
Đặng Tắc mừng rỡ vội vàng cung tay kính cẩn
Tào Bằng đứng bên cạnh khuôn mặt hơi tái của hắn vẫn hết sức bình tĩnh
Từ khi hắn tới nha huyện, nói chuyện với Khoái Chính, mỗi câu đều suy nghĩ rất kỹ
Vốn nếu Khoái Chính không hỏi chuyện Đặng Tắc làm việc, hắn cũng sẽ nói
Không ngờ tới, Khoái Chính là tri huyện tự mình đi nói, đỡ cho hắn phải rắc rối
Cái loại đệ tử thế gia này chú trọng nhất tới mặt mũi
Hôm nay hắn lấy thân phận là đệ tử của Bàng Quý tới đây đã cho Khoái Chính thể diện
Mà như vậy thì Khoái Chính cũng sẽ cho hắn thể diện
- Tỷ phu
Chúng ta đi thôi
Dứt lời, Tào Bằng chắp tay nói với Khoái Chính:
- Đại nhân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu đệ xin cáo từ
Tào Bằng dẫn Đặng Tắc đi ra khỏi phòng
Tới lúc này, Đặng Tắc vẫn còn choáng váng
Y như rơi vào trong đám mây mù, không hiểu tại sao cậu em vợ nhà mình đột nhiên lại xuất hiện ở Cức Dương
Hơn nữa nhìn tư thế vừa rồi dường như vô cùng thân thiết với Khoái gia
Tính tình của đám thế gia, Đặng Tắc cũng hiểu biết một chút
Nếu không có địa vị ngang nhau, bọn họ sẽ không làm như vậy
Mà từ lần gặp trước với Tào Bằng tới bây giờ đã được ba, bốn tháng..
Chẳng lẽ trong ba, bốn tháng đó cậu em vợ đã có sự thay đổi
Đặng Tắc bước thấp bước cao đi theo sau Tào Bằng
Một lúc sau đã ra tới cửa huyện nha
- Tỷ phu có còn nhận được ra Vương thế phụ hay không
Đáng ra, Tào Bằng có thể gọi Vương Mãnh là bá phụ nhưng ở đây thì phải tôn một tiếng thế phụ
Thế phụ và bá bá có ý tứ giống nhau nhưng tăng thêm sự tôn trọng
Nơi này là nha huyện, mỗi một cử chỉ một tiếng nói, Tào Bằng đều hết sức cẩn thận
Đặng Tắc và Vương Mãnh thật ra rất quen thuộc nên ngạc nhiên vui mừng kêu lên:
- Bá phụ
Đã lâu không gặp
- Thúc tôn
Ngươi cũng biệt tích a
- Bá phụ
Hôm nay các ngươi tới đây là..
- Ha ha
Việc này nói ra rất dài
Chúng ta trở về trước
Huynh đệ ngươi mời thấy thuốc có lễ bây giờ cũng đã về tới nhà
Trước tiên hãy xử lý việc này xong rồi chúng ta sẽ tán gẫu với nhau
Đặng Tắc gật gật đầu, nhấc chân bước lên xe
Đúng lúc này, bên cạnh cửa có người quát lớn:
- Đặng Tắc
Ngươi định đi đâu
Đặng Tắc quay đầu lại thì thấy từ bên cánh cửa nách của nha huyện có một nam tử thanh niên đi ra
Nhìn niên kỷ của người đó có vẻ lớn hơn Đặng Tắc một chút
Tuy nhiên ánh mắt của y dài nhỏ, mũi cao thẳng, có chút gì đó không tốt
- Huynh trưởng...
- Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần, nơi này là nha huyện không phải ở trong nhà..
Ở đây ngươi phải gọi ta theo quan chức...
Đúng là không có cấp bậc lễ nghĩa gì hết, uổng cho ngươi là người đọc sách
Ngươi đánh mất hết thể diện của người đọc sách rồi
Đặng Tắc đỏ mặt lên, hơi thở có phần dồn dập
Y cố nén tức giận, chắp tay nói:
- Tham kiến Đặng chủ bộ..
Người thanh niên đó đúng là huynh trưởng của Đặng Tắc - Đặng Tài
Chỉ thấy y ngẩng cổ, nét mặt lãnh ngạo nói:
- Đặng Tắc
Ngươi định đi đâu
- Bẩm Đặng chủ bộ
Tiểu lại phải về nhà
- Về nhà
- Đặng Tài trường mắt, lớn tiếng quát:
- Người nào chuẩn cho ngươi về nhà
Giao chuyện cho ngươi ngươi đã làm xong chưa
Đặng Tắc đỏ mặt đang định trả lời
Thì đúng lúc này, trong cửa lớn của nha huyện vọng ra một âm thanh lạnh lùng:
- Ta để cho y về nhà
Đặng chủ bộ
Ngươi có ý kiến gì sao
Đặng Tắc vênh váo tự đắc, không thèm quay đầu lại mắng:
- Ngươi tính toán cái gì
Ta nói cho ngươi biết, nếu không làm xong việc thì ngươi đừng hòng về
Nói xong, y mới ý thức được câu nói kia không phải do Đặng Tắc nói
Vì vậy mà y vội vàng quay lại
Khi nhìn rõ, Đặng Tài sợ tới mức tái mặt, vội vàng khom người, lắp bắp nói:
- Không biết là huyện lệnh tới
Hạ qua
Hạ quan..
Khoái Chính bước ra khỏi cửa, lạnh lùng nhìn Đặng Tài một lúc mới nói một câu:
- Đặng chủ bộ
Thật quá oai phong a
(1) Huynh hữu đệ cung: Anh cư xử với em như bạn, em cung kính anh như với bậc bề trên.