Thật ra, mười ngày nằm trên giường, Tào Bằng đã nghĩ rất nhiều
Sâu trong thâm tâm, đối với việc mình sống lại ở thời cổ đại, hắn có chút nuối tiếc
Bị bạn bè bán đứng chẳng khác nào đâm một nhát dao vào lòng khiến cho hắn không được thoải mái
Nhưng không thoải mái thì làm gì được đây
Hắn có muốn quay về cũng không được
Đây là một sự thật không thể thay đổi
Với đủ chuyện xảy ra ở kiếp trước khiến cho Tào Bằng cảm thấy mệt mỏi
Đặc biệt là câu nói trước khi Dương Tử nổ súng vẫn còn quanh quẩn trong đầu hắn:" Kiếp sau đừng có sính làm anh hùng
Anh hùng
Nghe thì rất hay nhưng lệ máu sau lưng nào ai biết
Người ta thường nói, người tốt không có kết quả tốt
Tào Bằng vốn không tin nhưng tới bây giờ hắn đành phải chấp nhận
Trong thời đại kinh tế, ảnh hưởng của phương Tây xâm nhập cùng với cải cách mở ra khiến cho Hoa Hạ phát triển, nhưng làm sao mà không có sa đọa
Tào Bằng không có sức thay đổi, thầm nhỉ chỉ cần bản thân làm tốt
Nhưng cho dù vậy thì vẫn rơi vào cái kết quả thê thảm
Nghĩ lại, Tào Bằng có một chút mất mát và mệt mỏi
Sống lại vào năm Kiến An thứ nhất, Tào Bằng phải có sự lựa chọn của mình
Nói một cách chuẩn xác thì năm Kiến An thứ nhất không phải là Tam quốc mà là những năm cuối của Đông Hán, quần hùng tranh giành nhau
Tào Tháo vừa mới bắt đầu nghênh đón Thiên tử, lệnh chư hầu
Tôn Quyền dường như còn chưa lên ngôi, còn vị hoàng thúc nhà Hán thì dường như không được chính danh
Đây vẫn là một thời loạn thế
Có lẽ mình có thể dung nhập vào trong thời loạn thế này
Nhưng trong lòng Tào Bằng biết rằng Tam Quốc chưa xuất hiện, nhưng thế chân vạc đã thấp thoáng hình thành
Năm nay Tào Bằng mới mười ba tuổi, nghĩ gia nhập trò chơi đã hơi chậm
Hắn bỏ mất cơ hội quật khởi tốt nhất
Nếu như vậy thì chỉ có thể dựa vào
Nhưng hắn nên dựa vào ai
Trên tình cảm, Tào Bằng thiên về Lưu Bị
Nhưng về mặt lý trí, Tào Bằng biết lựa chọn tốt nhất là Tào Tháo
Hiện tại Lưu Bị ốc còn chẳng mang nổi mình ốc, bản thân còn chưa lo được
Còn Tôn Ngô ở Giang Đông thì mới vừa nghĩ đến đã bị Tào Bằng ném sang một bên
Về mặt kết cấu của Giang Đông thì do sĩ tộc nắm giữ triều đình
Có điều người có thực lực nhất Giang Đông không phải Tôn thị mà là Tôn thị dựa vào sĩ tộc
Đám nhân sĩ đó bao nhiêu năm giao chiến cho nên mọi nhà đều có tư binh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn nhớ rõ vào thời kỳ cuối của Tam quốc, toàn bộ binh lực của Giang Đông gần như bị Lục gia nắm trong tay
Mà Lục gia đúng là sĩ tộc từ xưa của Giang Đông
Trong trận chiến Xích Bích tại sao đám văn thần sĩ tộc lại chọn đầu hàng
Không phải vì họ không trung thành mà vì họ suy xét tới đầu tiên không phải chính quyền của Tôn thị mà là gia tộc của họ
Cho dù đầu hàng Tào Tháo thì bọn họ vẫn có thể dựa vào binh mã trong tay mà đứng vững ở Giang Đông
Vì vậy mà Lỗ Túc mới có thể khuyên bảo Tôn Quyền rằng ở Giang Đông bất cứ ai cũng có thể đầu hàng nhưng chủ công thì không
Vì vậy mà Tào Bằng cũng không chọn Đông Ngô
Còn về phần Viên Thiệu và Lưu Biểu thì lại càng không có trong suy nghĩ của hắn
Cứ như vậy, sự lựa chọn của Tào Bằng dừng như chỉ còn lại một mình Tào Tháo
Có điều Tào Bằng rất rõ đó là Tào Tháo mặc dù không kể xuất thân, đề bạn tuyển dụng hàn môn thứ tộc thì cũng phải có một điều kiện đó là tài hoa
Chẳng hạn như lời Tào Tháo chiêu hiền đãi sĩ thì đều là người có tài cũng được trọng dụng
Như vậy thì mình hiện giờ có tài gì để được Tào Tháo để ý
Tào Bằng cúi đầu, xòe hai bàn tay ra
Đột nhiên, hắn nắm chặt hai tay, dậm chân xoay người, đánh một quyền vào khoảng không
Trong thời loạn, muốn nổi bật chỉ có vũ lực và mưu trí
Mưu trí..
Tào Bằng không dám nói bản thân mình xuất sắc
Tuy nhiên, nếu hắn thực sự am hiểu mưu kế thì cũng không bị bạn tốt phản bội
Vũ lực
Tào Bằng có một chút tự tin
Ở kiếp trước, hắn từng bái đại sư Bạch Viên Thông Bối quyền, học quyền pháp trong ba năm
Nhưng ở thời đại mạt võ, địa vị của võ thuật vô cùng thấp kém
Mười năm khổ luyện cũng không chống được một viên đạn của người ta
Vì vậy mà từ đó về sau, Tào Bằng bỏ qua việc tu luyện, tập trung vào công việc
Hắn còn nhớ sau năm công tác thứ hai, bản thân có về chúc tết ân sư
Sau khi biết được hắn bỏ bê võ thuật, vị võ sư tóc trắng xóa có chút buồn bã..
Thời đã võ thuật đi xuống, nó chỉ có tác dụng làm cho thân thể mạnh khỏe, thậm chí là chút mánh lới để mua chuộc danh tiếng
Nhưng ở thời đại này..
Tào Bằng nhắm mắt lại, cố gắng nhớ đủ mọi thứ năm đó từng tập
Cũng may, mặc dù hắn bỏ bẵng việc luyện tập nhưng cái gì đã học qua thì đều khắc sâu vào trong đầu
Chỉ có điều, hiện tại thể lực của hắn quá yếu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Muốn tập luyện chút công phu đó phải bỏ công sức gấp mười, gấp hai mươi lần, thậm chí là cả trăm lần
Văn dốt võ nhát, con đường của hắn phải đi còn rất dài
Ngoại trừ điều đó, hiện giờ Tào Bằng có rất nhiều kiến thức
Công tác điều tra là một công việc có áp lực rất lớn, cả ngày lăn lộn giữa chuyện sinh tử
Nếu như không muốn bị áp lực đó làm cho chết thì phải học được cách giải tỏa...có người uống rượu say, có người thì tận hưởng hương sắc
Còn Tào Bằng thì giải phóng áp lực công việc bằng cách không giống với người thường đó là đọc sách
Chỉ cần là thứ hắn thích là hắn mua
Vì thế càng về sau, trong nhà Tào Bằng có một cái thư viện nho nhỏ với đủ mọi loại sách
- Vạn Lý trường thành đâu thể chỉ xây trong một ngày
Tào Bằng nở nụ cười thản nhiên
Truyện được copy tại
Truyện FULL
Tào Cấp sinh ra là người to lớn, nhìn qua thì có sức lực
Nhưng nếu nhìn khuôn mặt của Tào Bằng thì không ai nghĩ tới Tào Cấp
Người ta thường nói con lớn giống mẹ
Tào Bằng càng lớn càng giống với Trương thị tuy nhiên do không có đủ dinh dưỡng nên nhìn hắn rất yếu
Tay chân lèo khèo
Với cái thể trạng này..
Có lẽ trong thời loạn sống cũng không được lâu
Tào Bằng đứng trước cái gương duy nhất trong nhà nhìn khuôn mặt mờ mờ trên mặt gương mà cười khổ
Muốn thân thể mạnh khỏe hơn cũng không phải là chuyện đơn giản
Tào Bằng ở trong căn nhà nhỏ hẹp mà làm vài động tác giãn gân cốt đã thở hồng hộc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bạch Viên Thống Bối quyền rất chú trọng đến cơ bản nhưng cơ bản của Tào Bằng thực sự quá kém
Kém đến mức nào
Ngay cả Tào Bằng cũng ngượng ngùng không dám mở miệng giải thích
Ngồi trên giường nghỉ chốc lát, Tào Bằng từ từ hồi phục
Cất bước ra khỏi phòng, hắn thấy Tào Cấp đang chuẩn bị tắt lò, thu dọn dụng cụ
- Cha
Cha đóng cửa
- Ừ
Hơn nửa ngày rồi, ngoại trừ Vương đại bá của con ra không còn người khách nào đến
Có lẽ hôm nay không có việc
Cha thu dọn đồ đạc một chút
Ngày mai cha và mẹ sẽ lên núi Trung Dương cầu phù thủy
Bằng nhi
Con định ra ngoài
- Vâng
Ở trong nhà lâu ngày, con định ra ngoài dạo một chút
- Đi ra ngoài cũng được
Cứ ở nhà mãi cũng sinh bệnh
Có điều con chú ý về sớm, nếu không mẹ con lại lo
Tào Bằng nở nụ cười rồi gật đầu, sau đó đi ra khỏi cửa
- Thằng nhóc này bệnh nặng xong nhưng thật ra so với trước sáng sủa hơn nhiều
Nhìn Tào Bằng đi ra ngoài, Tào Cấp vui vẻ cười cười
Từ trước, tính cách của Tào Bằng có chút quái gở, không thích nói chuyện, lại thêm thân thể yếu ớt cho nên rất ít khi thích ra ngoài
Thi thoảng đi ra chơi cũng được vợ chồng Tào Cấp đưa đi
Cho dù là ra ngoài nhưng nhiều lắm chỉ tới nhà Vương Mãnh, nói chuyện một hai câu với Vương Mãi mà thôi
Hiện giờ hắn chủ động đi ra ngoài đúng là một sự tiến bộ
Tào Cấp là một người chân chất nên không suy nghĩ nhiều vì vậy mà không thể ngờ được trong thân thể của Tào Bằng lại biến thành một linh hồn của thanh niên ba mươi tuổi
Tuy nhiên, trong lòng Tào Bằng cũng rất tức giận..
Lúc soát ký ức của y cũng không tìm được một chút tin tức nào có tác dụng
Chỉ biết khi còn sống, Tào Bằng có học một quyển Thương Hiệt
Ngoại trừ điều đó ra phần lớn toàn là những thứ vô dụng
Có điều, khi Tào Bằng còn sống cũng là đứa con có hiếu, đối với tỷ tỷ Tào Nam và mẫu thân Trương thị luôn quấn quýt, rất nhiều ký ức trước đây là cảnh tượng chơi đùa với chị
Không biết bây giờ, tỷ tỷ nhìn như thế nào
Tào Bằng từ từ đi trên đường, vừa đi vừa ngắm nhìn cái trấn nhỏ
Trấn Trung Dương không rộng lắm, chỉ có hai con đường cái và một con đường nhỏ tạo thành hình chữ Điền
Toàn bộ trấn chia làm bốn khu vực Đông Tây Nam và Bắc, ở chính giữa có một cái chợ, cũng là chỗ náo nhiệt nhất
Do muốn đi lên núi Trung Dương phải đi qua trấn cho nên thôn trấn tuy nhỏ nhưng cái gì cũng có
Ở đây có rượu, có cửa hàng...
Trời đã chuyển lạnh nhưng chợ trong trán vẫn rất náo nhiệt
Tào Bằng đi một lúc thấy mệt liền ngồi ở bên đường ngắm mọi ngời đi qua
- A Phúc
Đúng lúc đó, Tào Bằng chợt nghe có người gọi tên mình
Hắn quay đầu nhìn sang thì thấy Vương Mãi đang đeo một cái giỏ trúc, chạy từ chợ đến
- Sao ngươi lại ra đây
Vương Mãi tới bên cạnh Tào Bằng thì đặt mông ngồi xuống rồi tháo cái giỏ đặt trước mặt
Trong cái giỏ là một số vật dụng đi săn cùng với mấy miếng vải thô, không biết có tác dụng gì
Vương Mãi mặc một chiếc áo bằng vải thô, được buộc bởi một chiếc thắt lưng to
Chiếc khăn vải đen trùm đầu, che khuất những giọt mồ hôi trên trán..
- Ngươi không về nhà sao
Vương Mãi nói:
- Ngày mai chẳng phải thúc phụ phải vào núi hay sao
Ta và phụ thân đi cùng với thúc phụ nên cha sai ta tới đây mua vài thứ
- Thì ra vậy
- Tào Bằng giật mình trong lòng cảm thấy ấm áp
Hắn biết, Tào Cấp vào núi là để cầu phù thủy cho mình
Cha con Vương Mãnh cũng thực ra là vì hắn mà vào núi
Cái cảm giác được người khác quan tâm thật là tốt
Tào Bằng thấp giọng nói:
- Vương Mãi
Cảm ơn bá phụ cho ta
Phù thủy có tác dụng hay không
Trong lòng Tào Bằng biết rất rõ
Nhưng người ta đã có lòng thì hắn không thể phụ
Vương Mãi cười ha hả, nói:
- Chuyện này có gì phải tạ ơn
Chúng ta là huynh đệ cơ mà
Huynh đệ
Trong lòng Tào Bằng chợt có chút co giật
Bị người bạn tốt nhất bán đứng, trong khi y cũng luôn miệng nói chúng ta là bạn bè..
Nhưng đến cuối cùng..
Sau khi Tào Bằng sống lại, trong lòng cũng có chút mẫn cảm
Đặc biệt hai chữ "huynh đệ" giống như một cây châm đâm vào tim hắn
Trong lúc nhất thời, hắn im lặng, không biết nói thế nào
Vương Mãi thấy mãi một lúc hắn không nói gì, sắc mặt lại hơi khác nên cảm thấy lo lắng
- A Phúc
Ngươi có chuyện gì vậy
Có phải cảm thấy mệt hay không
- A
Không sao
Tào Bằng giật mình, cười nói:
- Đột nhiên cảm thấy hơi một một chút
Ta về nhà, ngươi cũng về nhà sớm
Nhớ cảm ơn bá phụ cho ta
- Hay là ta đưa ngươi về
- Không cần
Ta có thể tự về
Nói xong, Tào Bằng đứng dậy
Nhưng đúng lúc hắn xoay người định đi thì từ chợ chợt vang lên những tiếng ồn ào
- Thành chưởng quỹ
Thứ này rõ ràng là của ta
- Cái con tiện nhân này mà cũng xứng có thứ ngọc tốt thế này hay sao
Đây là bảo bối gia truyền của nhà ta
Vừa rồi ta còn cầm trên tay, làm sao lại biến thành của ngươi
- Thành chưởng quỹ
Đây đúng là bảo bối tổ truyền của ta
Sao ngươi có thể..
Chát
Một tiếng bạt tai vang lên, cắt đứng câu nói của người kia
- Thành Kỷ ta là ai mà người cũng dám vặn
Ta lấy đồ của ngươi
Ta nói cho ngươi biết
Nếu hôm nay người không đưa ra thì đừng có trách ta
Tào Bằng giật mình, xoay người nhìn về phía chợ
Âm thanh cầu xin kia vô cùng quen thuộc đối với hắn
Mặc dù mới chỉ ngắn ngủi hơn mười ngày nhưng chỉ cần vừa mới nghe, hắn có thể nhận ra đó là âm thanh của mẫu thân mình....