Trên vọng lâu của thành Cửu Nữ, Hoàng Xạ dõi mắt nhìn ra xa
- Thế nào
Đã thả cái tên Ngụy Diên kia ra chưa
- Đã thả ra sớm
Nói không chừng bây giờ có thể đã về tới doanh trại..
Thiếu tướng quân
Ta đoán đám người Đặng Tắc có lẽ dữ nhiều lành ít
- Hừ
Nếu thực như vậy thì ta đỡ tốn sức
Hoàng Xạ cử động một cái rồi xoay người đi xuống khỏi vọng lâu
- Tuấn Thạch
Ta muốn đi tới Dục Dương để bàn bạc vài chuyện, bên này nhờ ngươi để ý
Ta nhớ hôm nay sẽ có hai chuyến lương thảo tới đây, ngươi trực tiếp kiểm và nhận
Đại khái trước khi trời tối ta sẽ trở về
Có chuyện gì thì chờ ta về rồi nói
- Vậy còn Nghĩa Dương truân..
Hoàng Xạ suy nghĩ một chút rồi nhe răng cười:
- Cứ để mặc bọn họ
Truyền lệnh ta, cho dù người nào cũng không bị ngăn cản khiến cho binh lính của Nghĩa Dương điên cuồng một chút
Ở trong doanh trại lâu ngày nên thả lỏng một chút..
Ừm
Việc này ngươi lập tức sắp xếp
- Vâng
Trần Tựu nhìn Hoàng Xạ rời đi, sau đó xoay người nhìn về phía binh lính Nghĩa Dương truân
Y khẽ lắc đầu, tự nói với mình:
- Đặng Tắc ơi là Đặng Tắc
Mới nhìn thì dường như ngươi thực sự chọc giận thiếu tướng quân
...........
Sắc mặt Đặng Tắc tái nhợt, không còn một chút hồng hào
Binh lính Nghĩa Dương mang tới cho hắn một sự rung động từ trước đến nay chưa bao giờ có
Mới chỉ vẻn vẹn năm mươi người không ngờ lại có một cái khí thế như thiên quân vạn mã chém giết thảm thiết
Từ bộ áo giáp cũ nát, những lưỡi mâu sáng choi và tiếng hét to đều làm cho tâm hồn của gã có một sự run rẩy...
Binh lính Nghĩa Dương phải nói đều là dũng sĩ
Vốn tưởng răng binh lính Nghĩa Dương chỉ là một đám binh tầm thường mà thôi
Tào Bằng cũng không ngờ, Hoàng Xạ lại ném họ vào giữa một đám binh lính hung hãn như vậy
Con ngựa già của hắn chịu khí thế của đội quân chỉ biết hí lên liên tục
Nếu Tào Bằng không giữ chặt lấy dây cương, cẽ lé nó đã hoảng sợ mà chạy mất
Còn hai con ngựa của Đặng Tắc và Vương Mãi cũng không giữ được bình tĩnh
Cả hai con thi thoảng lại phát ra những tiếng phì phì, móng chân trước liên tục đạp đạp xuống đất
Tuy nhiên phản ứng của chúng không giống với con ngựa của Tào Bằng, mà phần nhiều là sự hưng phấn
Đại Hắc và Đại Hoa đều là ngựa già đã qua chiến trường nên đối với binh khí cũng hoàn toàn quen thuộc
Có một câu nói rất đúng: Già nhưng chí chưa già
Cả hai con ngựa này như có cảm giác được quay trở về chiến trường, khiến cho nhiệt huyết yên lặng bao lâu trong nháy mắt lại thức tỉnh
- A Phúc
Làm thế nào bây giờ
Đặng Tắc nắm chặt thiết kiếm khiến cho ngón tay trở nên trắng bệch
Tào Bằng quay đầu nhìn lại thì thấy ba mươi bảy kẻ tù đang đứng ở xa phía sau
Còn Mã Ngọc thì vui sướng khi thấy người khác gặp họa đang nói chuyện với người bên cạnh
Khi thấy ánh mắt của Tào Bằng, Mã Ngọc hơi nhếch miệng, dường như nói:
- Bảo trọng
"Chó chết
Tào Bằng chửi thầm một tiếng rồi nắm lấy cương đao
- Tỷ phu
Xông vào đi
- Nhưng..
- Tỷ phu
Trở về là chết
Đi lên phía trước còn có một con đường sống
Phía sau chúng ta đang có người nhìn
Bây giờ quay đầu, ngày sau chúng ta không còn cơ hội ngẩng đầu lên nữa
- Vừa nói, Tào Bằng lớn tiếng quát:
- Đầu Hổ ca
Lên ngựa..
Chúng ta xông lên
Vương Mãi không nói hai lời, phi lên ngựa
Chỉ thấy y quơ thiết kích xà mâu, hai chân đập vào bụng ngựa mà hét:
- Người cản ta
Chết
Sau tiếng hét chói tai, Vương Mãi thúc ngựa lao ra
- Tỷ phu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sống quỳ hay chết đứng thì tùy huynh lựa chọn
Tào Bằng cũng đập chân rồi lao thẳng về phía binh lính Nghĩa Dương
Đặng Tắc há miệng rồi đột nhiên cắn răng, nhảy lên ngựa, nắm lấy thiết kiếm
Ba người, ba con ngựa đối diện với binh lính Nghĩa Dương chẳng hề sợ hãi tiếp tục xông tới
Đám trường mâu thủ đứng đầu thấy vậy liền ngây người
Mấy tên này quả thật có can đảm..
- Dựng mâu..
Ở phía sau đội ngũ vang lên một âm thanh hùng hậu
Trường mâu thủ không hề do dự, thân thể hơi khom về phía trước, tay trái giữ lấy cái móc, tay phải dựng trường mâu lên, trong miệng liên tục hô:
- Giết
Giết
Giết
Sau ba tiếng hét, trường mâu thủ khom người đi tới ba bước
Sự tiến lên của họ hoàn toàn tự động
Cho dù Tào Bằng chưa từng thấy tư thế giết người bằng vũ khí lạnh, nhưng cũng có thể nhận ra những người này đầy kinh nghiệm sa trường, thân trải qua trăm trận chiến hung hãn
Nhưng đã như vậy thì phải làm thế nào đây
Chẳng nhẽ vì sự dũng mãnh của họ mà bản thân phải lùi bước
Hoàng Xạ mộ binh, đưa họ tới đây chính là trăm phương ngàn kế muốn lấy tính mạng của họ
Thậm chí Tào Bằng tin rằng nếu hôm nay không tiến được vào Nghĩa Dương truân thì Hoàng Xạ sẽ gắn cho cái tội kháng lệnh
Ở trong quân, kháng lệnh chính là tội chết
Đến lúc đó, thậm chí Hoàng Xạ không cần phải lấy cớ là có thể giết chết họ
Thậm chí không có một ai đứng ra nói đỡ hộ
Cánh cửa của Nghĩa Dương truân chính là thử thách đầu tiên của họ khi tới thành Cửu Nữ
Dù sao thì cũng là chết, chỉ còn xem ngươi lựa chọn như thế nào
Tào Bằng sống tới nay vẫn nhớ kỹ câu nói "đừng có sính làm anh hùng"
Nhưng khi sự việc rơi xuống đầu, hắn không còn cách nào khác
Sự quật cường ẩn giấu trong xương cốt từ kiếp trước trong nháy mắt bùng nổ
Cho dù vạn người có hướng tới thì ta cũng chỉ xem các ngươi như một trái bóng
Hắn vung Hoàn đao, thúc ngựa lao tới
Hắn và Vương Mãi tả xung hữu đột, trong chớp mắt đã tới trước trận mâu
Vương Mãi dồn khí đan điền hét to một tiếng rồi thúc chiến mã, hai tay nâng trường mâu đâm mạnh
Xà mâu rít lên trong không khí tạo ra âm thanh chói tai
Trường mâu thủ Nghĩa Dương nói có mâu binh ở trước chúng ta vô địch
Mà một đòn của Vương Mãi cũng là một đòn toàn lực chẳng khác nào sư tử vồ thỏ
Một tiếng động vang lên, trường mâu của Vương Mãi đánh mạnh vào cái móc của một gã mâu binh cộng với lực của ngựa
Cả hai mươi ngày tập luyện công phu trên cọc trong nháy mắt bộc phát lực lượng thật lớn
Trước đây, Tào Bằng nói với Vương Mãi rất nhiều
Nhưng cho dù có giảng giải thế nào nếu như không trải qua chiến đấu thì cơ bản không có hiệu quả
Xương cốt thông suốt là một tác dụng quan trọng nhất của công phu trên cọc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong sách võ thuật đời song, nhiều lần nhắc tới tầm quan trọng của các đốt ngón tay...có thể nói nó như sắt như đồng với đầy đủ khí lực
Với yêu cầu đó là khung xương thông suốt thì cho dù vô cùng mềm cũng có thể trở nên cứng rắn
Còn Tào Bằng tu luyện Thái Cực cũng coi trọng khi phát kình phải "tiếp cốt đấu chuẩn"
Nói quá lên chính là hóa thương thành quyền, thân thể biến thành thương
Khung xương của con người chính là một cây thương to
Đặc biệt là xương sống, sau khi luyện tập công phu trên cọc có thể nói là vô cùng co giãn
Cùng với lực thắt lưng có thể nói là chuyển hóa thành lực sát thương vô cùng mạnh
Ở trong phép đánh thương gọi là Kim Kê loạn điểm đầu
Hiện tại Vương Mãi nhất định chưa thể hiểu được ẩn ý của Kim Kê Loạn điểm đầu
Tuy nhiên do bị sát khí của Binh lính Nghĩa Dương kích thích khiến cho y trong nháy mắt đạt tới cảnh giới người thương hợp nhất, kình lực dung hòa
Đây là một cái cảm giác hết sức kỳ diệu mà Vương Mãi cũng không hiểu rõ, không nói được bằng lời
Nhưng trong nháy mắt khi xà mâu đâm ra, Vương Mãi chỉ biết nói là có
Cái móc được tạo bằng sắt trộn với đất thì làm sao có thể chịu được lực của Vương Mãi và ngựa
Chỉ nghe một tiếng rắc vang lên, cái móc vỡ vụn
Xà mâu xẹt qua cánh tay của mâu binh liền đâu thẳng tới cổ họng
Trong nháy mắt khi cái móc bị đánh vỡ, cánh tay của mâu binh rũ xuống, trơ mắt nhìn xà mâu đánh tới
Nhưng mâu binh cũng không trốn tránh, hét to một tiếng rồi giơ mâu lên đâm
Trong khoảng khắc thiết mâu của Vương Mãi đâm ra, Tào Bằng cũng lao tới trước trận
Bạn đang xem tại
Truyện FULL
- truyenfull.vn
Một cây trường mâu đâm thẳng về phía mình nhưng hắn không hề hoang mang, nâng đao đón lấy
Khi mâu và đao chạm vào nhau, Tào Bằng lợi dụng xảo kình, khuỷu tay hơi trầm xuống rồi nhanh chóng thu lại, sau đó đao khẽ xoay nhẹ theo cán mâu mà lao đi
Trầm xuống, thu lại rồi đầy....đây chính là Niêm kính trong Thái cực
Đương nhiên với trạng thái này của Tào Bằng vẫn chưa thể phát huy nó tới mức cao nhất
Nhưng như vậy, một đao đó cũng đủ cho tên mâu binh buông mâu ma lui lại
Cùng lúc đó, một tiếng keng vang lên
Khi xà mâu của Vương Mãi chuẩn bị cướp đi tính mạng của đối phương thì đột nhiên lại có một cây trường mâu đánh văng mâu của hắn đi
Mà một mâu liều chết cũng đã đâm tới
Vương Mãi đang ở trên ngựa đột nhiên nằm rạp xuống, tránh khỏi một cách huyền diệu
Thiết kích xà mâu thuận thế quét ngang, chỉ nghe hai tiếng leng keng vang lên, hai tên mâu binh đã bị đánh ngã ra đất
- Dừng tay
Một tiếng hét to vang lên
Binh lính Nghĩa Dương ngẩng đầu lên rồi nét mặt xuất hiện sự sợ hãi lẫn vui mừng
- Đô bá đã về
Đô bá đã về
Trong nháy mắt khi binh lính Nghĩa Dương dừng tay, Tào Bằng cũng bảo Vương Mãi dừng lại
Cả hai người cùng ghìm ngựa lui lại còn Đặng Tắc thì khó khăn lắm mới tới được bên cạnh hai người
Kết quả của lần này thực sự rõ ràng
Binh lính Nghĩa Dương chẳng những không đẩy lùi đám người Tào Bằng mà còn bị bọn họ đẩy lui mấy bước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cả hai bên giữ khoảng cách, Tào Bằng liền quay đầu về phía âm thanh kia mà nhìn lại.