Tiếng huyên náo đột nhiên dừng lại
Mọi ánh mắt đều nhìn Lương Nguyên Bích, vẻ mặt mọi người đều khác lạ
Cuộc tụ họp của ba mươi sáu bộ lạc Hồng Trạch là một sự kiện quan trọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng cuộc tụ họp này cũng không phải hoàn toàn là họp kín, đôi khi sẽ mời quan chức liên quan đến tham dự
Lưu Nguyên Bích làm người đứng đầu bộ lạc Hưu Chư, đây không phải là lần đầu tiên hắn tham gia cuộc họp kiểu này
Nhưng những lần tham dự trước, hắn có rất ít cơ hội lên tiếng
Ví dụ như lúc người Hưu Chư bị người Đường Đề đánh ra khỏi Hưu Chư Trạch, người Hưu Chư rất hoang mang lo sợ
Lúc đó, Lương Nguyên Bích tìm đến Đậu Lan, muốn Đậu Lan tìm cho người Hưu Chư một chỗ ở
Đậu Lan triệu tập ba mươi sáu vị đại nhân của các bộ lạc để thảo luận
Đó là lần đầu Lương Nguyên Bích tham gia
Từ đầu đến cuối hắn không giành được cơ hội lên tiếng
Mãi cho đến cuối cùng, sau khi đám người Đậu Lan quyết định để mọi người ở Hưu Chư Trạch và Hồng Trạch nghỉ ngơi trên một vùng thảo nguyên, lúc đó Lương Nguyên Bích mới có cơ hội lên tiếng
Nhưng nội dung lời nói của hắn khi đấy cũng chỉ đơn giản là lời cám ơn mà thôi
Sau này Lương Nguyên Bích đã tham gia thêm ba lần hội minh như thế nữa nhưng Đậu Lan chưa hề hỏi qua ý kiến hắn
Nhưng lúc này đây, không ngờ Đậu Lan lại hỏi ý kiến của Lương Nguyên Bích, hơn nữa vấn đề đem ra hỏi lại là tương lai của Hồng Trạch sau này, khiến nhiều người cảm thấy giật mình
Dù sau thì đó cũng là tương lai của người Hồng Trạch, người Hưu Chư có quan hệ gì đâu
Mã Siêu cũng không biết điểm huyền diệu trong đó nên không tài nào hiểu được
Nhưng sắc mặt Hổ Bạch hơi đổi, lông mày hơi nhíu lại, vươn tay lấy thanh đồng tước ở trên bàn
Lương Nguyên Bích cũng giật mình hoảng hốt không ít
Tuy nhiên nếu Đậu Lan đã hỏi như vậy thì hắn cũng không thể ngậm miệng không nói
Ngẩng đầu, Lương Nguyên Bích nói theo đúng kiểu của nhà Hán:
-Nhiều thế hệ Hưu Chư và Hồng Trạch đã qua lại thân thiết, vui buồn cùng chia sẻ
Lựa chọn của Đậu tướng quân chính là lựa chọn của tiểu vương
Tướng quân không cần để ý, chỉ cần ra quyết định là được
Đậu Lan mỉm cười
Trong trướng, mọi người đều vui vẻ sôi nổi
Quả đúng là đồng minh của Hồng Trạch
Một câu nói của Lương Nguyên Bích khiến thời khắc đàm phán giữa Hồng Trạch và Mã gia có thêm sức mạnh
Vậy mà, nụ cười trên mặt Đậu Lan dần dần biến mất, lộ ra một chút lạnh lẽo
-Lương đại nhân nói rất đúng
Nhưng mà có thật như thế không
Lương Nguyên Bích giật mình một cái:
-Tướng quân nói thế là có ý gì
Trong mắt Đậu Lan hiện lên một chút sát ý, dường như lẩm bẩm:
-Tỏa Nga Khánh cuối cùng là bị kẻ nào làm hại
Tỏa Nga Khánh chính là người Hưu Chư chết ở ngoài cửa Đậu phủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lương Nguyên Bích ngẩn ra:
-Tỏa Nga Khánh bị kẻ thù giết chết, nhưng cuối cùng là ai thì tiểu vương không rõ lắm
-Thật sự không biết
-Đậu tướng quân, ngài có ý gì
Ngài và ta quen biết hơn mười năm, cũng cho là có chút giao tình
Ngài nói như vậy, chẳng lẽ cho rằng là tiểu vương giết Tỏa Nga Khánh phải không
Cho dù là tiểu vương giết hắn, hắn là người Hưu Chư, hắn phạm lỗi bị ta giết chết cũng là hoàn toàn chính đáng
Hơn nữa, ta không giết hắn
Chẳng lẽ Tiểu vương lại lừa ngài được sao
Đậu tướng quân ngài hôm nay…
Tất cả mọi người đều ngây cả người
Đậu Lan nói thế là có ý gì
Không phải là đang thương thảo chuyện tương lai Hồng Trạch sao
Làm thế nào lại liên quan đến người Hưu Chư chứ
Mà lại là một người chết…
Lương Nguyên Bích nói cũng không sai
Hắn thân là đại nhân bộ lạc Hưu Chư, cho dù hắn giết Tỏa Nga Khánh kia cũng không phải là chuyện lớn gì
Huống chi, không phải là hắn nói không giết Tỏa Nga Khánh sao
Chuyện này thì có liên quan gì đến Hồng Trạch
Đậu Lan cười nhạt nói:
-Gia phụ khi còn sống từng nói qua: Khương Hồ, Hung Nô, Tiên Ti, Đinh Linh không phải là tộc của chúng ta, lòng dạ nhất định khác
Lương đại nhân, nhớ ngày đó người Hưu Chư các ngươi bị Đường Đề đánh cho không còn chỗ dung thân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta vì giao tình của hai nhà mà thu nhận các ngươi
Nhưng ngươi thực sự nghĩ rằng ta có thể không có một chút đề phòng hay sao
Ta cũng không ngại nói rõ một chút
Tỏa Nga Khánh chính là người của ta
Xem ra Tỏa Nga Khánh này rất nổi tiếng
Chí ít, ba mươi sáu vị đại nhân của các bộ lạc dường như đều biết hắn
Vì thế nên sau khi Đậu Lan nói, trong trướng vang lên tiếng huyên náo
Lương Nguyên Bích biến sắc
Khuôn mặt mập mạp tròn trịa, vẻ thật thà chất phác lập tức biến mất
Thay vào đó là vẻ mặt xanh mét, hắn nheo mắt nhìn Đậu Lan, một lúc sau đột nhiên nói:
-Đậu tướng quân, ngài đang đùa giỡn gì ở đây vậy
Bên tai Tào Bằng vang lên tiếng Đậu Hổ
-Tỏa Nga Khánh là hào suất của Hưu Chư, xưa nay ngang ngược kiêu ngạo
Mấy năm gần đây hắn và bọn ta thường xuyên xung đột, cũng có vài lần thiếu chút nữa đánh nhau
Thật không ngờ hắn lại là…
Tào Bằng quay đầu nhìn thoáng qua Đậu Hổ rồi sau đó khẽ mỉm cười
Phụ tử Đậu gia không phải là kẻ ngây ngô
Hoặc có thể nói Lý Đinh vẫn còn non tay, chí ít từ đầu đến cuối y vẫn không nhìn ra mối quan hệ giữa Tỏa Nga Khánh và Đậu gia
-Đùa giỡn ư
Đậu Lan cười ha hả:
-Ba năm trước đây, Tỏa Nga Khánh nương nhờ vào ta, vốn định đưa toàn tộc sát nhập vào dưới trướng của ta
Nhưng ta nghĩ đến sĩ diện của Lương đại nhân nên từ chối yêu cầu của hắn
Hơn nữa ta còn nói với Tỏa Nga Khánh không được liên lạc với ta, cũng không muốn để lại dấu vết gì
Trừ phi, ha ha, Lương đại nhân ngươi có ý đồ không tốt với Hồng Trạch, nếu không thì tuyệt đối không đến đây gặp ta
Dựa theo quy ước giữa ta và hắn, chỉ cần hắn đơn độc xuất hiện tại Hồng Thủy Tập, bất luận có gặp ta hay không, chỉ có một việc, đó là người Hưu Chư làm phản
Lương Nguyên Bích hoảng sợ nhìn Đậu Lan, hồi lâu không nói ra lời
Đậu Lan không thèm nhìn hắn, nói tiếp:
-Cho nên tuy rằng ngươi sai người giết Tỏa Nga Khánh ở ngoài phủ ta khiến cho hắn không thể gặp ta, nhưng nếu hắn đã đến đây thì cũng chứng minh toàn bộ mọi việc, chính là ngươi, Lương đại nhân
Ta đã suy nghĩ nhiều ngày
Nếu Lương đại nhân ngươi muốn thăng chức thì có thể nói thẳng với ta
Xét giao tình giữa ta và ngươi, cho dù người Hưu Chư các ngươi đã đi rồi ta cũng sẽ không ngăn cản
Lương đại nhân, ngươi là người thông minh, sao có thể không hiểu rõ đạo lý này
Ta đây thì hiểu rõ, Lương Nguyên Bích ngươi có ý đồ không tốt với Hồng Trạch
-Đậu tướng quân, ngài đừng vội ngậm máu phun người
Lương Nguyên Bích giận tím mặt, đập bàn đứng dậy
Đậu Lan không hề để ý đến gã, nhìn qua Mã Siêu
-Ta đang nghĩ vì nguyên nhân gì mà khiến Lương đại nhân ngươi sinh ra ý đồ bất lợi với ta
Hơn nữa, Hưu Chư đã trải qua mấy năm nghỉ ngơi hồi phục
Tuy nói rằng khôi phục mấy phần nhưng nói thật là so với Hồng Trạch của ta thì vẫn còn thua kém
Ngươi có ý đồ bất lợi đối với Hồng Trạch, chỉ sợ là có lòng mà không có sức
Nhưng nếu ngươi thực sự sinh tâm tư như vậy thì chứng minh một việc: ngươi tìm được chỗ dựa mạnh hơn Hồng Trạch
Đúng rồi
Ta nghe nói trước đây từng có tin đồn, nói Mã tướng quân chuẩn bị làm trung gian hòa giải cho các ngươi trở về Hưu Chư trạch và cùng cai trị với Nga Già Tắc
Thần sắc Mã Siêu vẫn như cũ
Khuôn mặt Lương Nguyên Bích đỏ bừng, không biết mở miệng nói thế nào
Đậu Lan hít một hơi sâu, không hề để ý đến Lương Nguyên Bích
-Đại công tử, ngài có thể nói ra suy nghĩ của mình không
Mã Siêu ở góc trướng vẫn giữ khuôn mặt điềm nhiên
Một lát sau, hắn đột nhiên cười phá lên:
-Đậu tướng quân, ngươi quả nhiên là lợi hại
Gia phụ từng nói qua, Hồng Trạch ba mươi sáu bộ lạc, ngay từ đầu đã là sai lầm
Nếu như năm đó không chia ra làm ba mươi sáu bộ lạc mà quy tụ cùng một chỗ, thì ở Tây Lương tất nhiên sẽ tôn Đậu tướng quân làm đầu
Đáng tiếc là, toàn thể ba mươi sáu bộ lạc, mỗi người đều có lòng dạ riêng
Cũng vì nguyên nhân này mà trăm năm trước người Hồng Trạch sống yên ổn ở Hồng Trạch, trăm năm sau người Hồng Trạch vẫn co đầu rụt cổ ở Hồng Trạch
Đúng vậy, Hưu Chư đã quy thuận vào Mã gia ta
Gia phụ ta cũng từng thuyết phục Đường Đề, chỉ cần người Hưu Chư muốn thì có thể quay về Hưu Chư trạch
Nga Già Tắc bất cứ khi nào cũng có thể đuổi toàn bộ người ở Hưu Chư Trạch đi
Đậu tướng quân, có câu kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt
Lương đại nhân chính là kẻ tuấn kiệt
Hắn biết rõ tại Tây Lương đây, ai mới là chủ nhân thực sự
Mã gia ta là danh tướng nhiều thế hệ trung thành với triều đình
Hiện nay gian thần đang độc quyền trong triều, bây giờ là lúc ta phải vì triều đình mà nguyện trung thành, cống hiến sức lực
Ta biết rõ, người Hồng Trạch cũng đều trung thành với triều đình
Chính vì vậy nên ta mới tới nơi này muốn xin chư vị cùng góp sức làm thành đại sự, thanh lọc quân đội, giết Tào tặc, chấn chỉnh triều cương
Còn về chuyện của Lương đại nhân, chẳng qua chỉ là hiểu lầm, xin Đậu tướng quân không nên để tâm
Chỉ cần Hồng Trạch mong muốn thì ta vẫn giữ nguyên tình trạng như trước đây
Từng người Hưu Chư đều được điều trả về Hưu Chư trạch, mỗi năm cống cho Hồng Trạch bảy nghìn con chiến mã, ba nghìn con trâu rừng
Như vậy thì không bao lâu Hồng Trạch sẽ hùng bá Hà Tây
Ai nói Mã Siêu chỉ là một kẻ thất phu lỗ mãng
Nghe qua lời hắn nói thì có thể thấy hắn cũng không phải là kẻ tầm thường
Tào Bằng theo bản năng nhìn về phía Mã Siêu, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên
Còn Đậu Lan dường như đang trầm tư suy nghĩ
-Nay Tào tặc vây Hà Bắc, khó có thể thoát thân
Vì vậy, mặc dù Tào Tháo đã phái binh mã ra trấn thủ Hà Tây nhưng thực ra cũng chính là bảo vệ mấy nghìn người ở Liêm huyện
Còn về tên chủ soái tên là Tào Bằng, là cháu họ của lão tặc kia, vốn là kẻ ngang ngược, kiêu ngạo
Người này tuổi tác không lớn nhưng vô cùng tàn nhẫn, không để thiên tử trong mắt
Ba năm trước đây, người này từng chém đứt tay quốc trượng khiến quốc trượng không khỏi ê chề
Từ đó về sau, lão tặc càng thao túng triều cương, không kiêng nể gì ai
Viên Thiệu ở Hà Bắc, tứ thế tam công, là trọng thần của triều đình
Chỉ vì bất hòa với lão tặc mà đã bị lão tặc xuất binh đánh bại khiến cho chiến sự ở Hà Bắc không dứt
Nếu như tiểu tặc đi tới Hà Tây, Hồng Trạch không thể duy trì tình hình như hiện nay, chỉ sợ là…
Mã Siêu chậm rãi nói, trong trướng bốn bề yên lặng
Đậu Hổ hơi sửng sốt, quay đầu thấp giọng nói:
-Bắc Trung Lang tướng kia không ngờ lại trùng tên với ngươi
Trong mắt Đậu Hổ rất khó hình dung Tào Bằng trước mắt và Tào Bằng Bắc Trung Lang tướng là cùng một người
Tào Bằng cũng chỉ cười không trả lời
Hắn dõi mắt nhìn Mã Siêu, trong lòng cũng thầm kinh ngạc tài ăn nói của Mã Siêu
Mã Siêu nói xong liền ngồi xuống
Hắn nhìn Hổ Bạch trước mặt, khẽ gật đầu, trên mặt nở một nụ cười đắc ý
Trong mắt Hổ Bạch lại hiện lên vẻ tán thưởng
Tuy rằng chỉ chợt lóe lên nhưng lại bị Tào Bằng thấy rõ
Trong đầu hắn dường như đã hiểu rõ
-Tiểu tướng quân, người đối diện ta là ai
-Ngươi nói…A, tên kia là Hổ Bạch, tự Đạo Chi, là phụ tá của Mã Siêu
Tuy nhiên ta không rõ lai lịch cụ thể
Dù sao thì người này cũng khá lợi hại
Sở dĩ Mã Siêu có thể bách chiến bách thắng ở Tây Lương đều do công lao của người này
Nghe đâu, bất kể Mã Siêu đến chỗ nào thì đều mang theo hắn, thậm chí còn hơn cả em họ
Tào Bằng nhíu mày
Cái tên này thật xa lạ
Chí ít trong ấn tượng của hắn, trong thời kỳ tam quốc dường như không có người nào có tên như vậy
Hắn đang muốn mở miệng hỏi thì lại nghe Đậu Lan nói:
-Đại công tử nói không sai
Tuy nhiên, Tào Bằng quản lý Hà Tây
Hồng Trạch ta mặc dù là nước chư hầu nhưng ít ra cũng có một vị trí nhỏ nhoi
Nhưng nếu như đầu hàng Mã tướng quân, ta chỉ sợ ba mươi sáu bộ lạc Hồng Trạch từ nay về sau sẽ chỉ còn là danh nghĩa.