Tào Tặc

Chương 41: Biến đổi lớn ở Uyển thành




Đêm đã khuya, gió rất lớn
Tào Bằng ngồi ở trong trướng, bình thản rút trường đao ra, lấy một miếng giẻ mềm lau thân đao cho bóng
Thanh Hoàn đao này từ khi vào tay hắn vẫn còn chưa dính máu
tuy nhiên trên lưỡi đao ẩn chứa ánh hồng, chứng tỏ trước đây đã uống khá nhiều máu
- A Phúc, ngươi lại làm gì vậy
Vương Mãi vào trướng, định tháo bỏ y giáp trên người xuống
Hắn để thiết kích xà mâu ở trên giá, sau đó tháo mấy cái móc trên cánh tay xuống, cho thân thể được thoải mái chút
Tào Bằng ngẩng đầu hỏi:
- Tỷ phu đâu
- Đang cùng Ngụy truân tướng tuần tra doanh trại…
Đặng Tắc làm lễ tòng, cần phải đảm nhận rất nhiều chuyện
Nhưng có điều chuyện tuần tra này thực ra hắn không phải làm
Nhưng do cẩn thận, hắn vẫn cùng Ngụy Diên tuần tra doanh trại
Gió to làm đổ cờ, thật không cẩn thận
Cả Ngụy Diên, hay ngay cả Đặng Tắc cũng vì nguyên nhân này mà trở nên hết sức cẩn thận
Tào Bằng thu đao vào trong vỏ, đi đến bên cạnh Vương Mãi:
- Đầu hổ ca, mí mắt ta vừa giật
Người ta thường nói, mắt trái là tài, mắt phải là tai
Ta lo có biến cố sẽ phát sinh
- Biến cố
Vương Mãi vô cùng kinh ngạc nhìn Tào Bằng:
- Có thể có biến cố gì được
- Ta không biết
Tào Bằng không thể nói rõ vì sao lại cảm thấy vô cùng bất an như thế vì hắn cũng không biết nên giải thích rõ với Vương Mãi thế nào
Vương Mãi cười nói:
- A Phúc, ngươi nghĩ nhiều quá
Chúng ta bây giờ đang ở cách Uyển thành có một ngày đường thôi
Chúng ta ở đây rất an toàn
- Việc này… Xem như là ta suy nghĩ lung tung vậy
Tào Bằng cười khổ một tiếng, đi ra trước cửa trướng
Ngoài trướng gió thổi vù vù, xem ra càng ngày càng lớn
Hắn nhíu mày, đột nhiên quay đầu hỏi:
- Đầu hổ ca, tên Mã Ngọc bên kia, có gì quái lạ không
Truyện được copy tại
Truyện FULL
- Rất thành thật
Vương Mãi suy nghĩ một chút:
- Hắn cả ngày hầu như không nói chuyện với kẻ nào, khi làm việc cũng hết sức cố gắng
- Đầu hổ ca, ta van ngươi một việc
Nếu như có phát sinh biến cố gì, ngươi nhất định phải bảo vệ tỷ phu của ta chạy khỏi đây
Nếu như mà có thể chạy trốn được, thì lập tức về nhà
Ngươi mang cha ta, mẹ và tỷ tỷ của ta đi Thổ Phục Sơn
Ta trước khi đi đã từng nhờ cha ngươi đi Thổ Phục Sơn tìm người viện trợ
Ở đó cha ngươi có lão huynh đệ thời trước, ngươi che chở cha ta cùng bọn họ, tìm cha ngươi để tìm nơi nương tựa
Ngươi có thể làm được không
Vẻ mặt Tào Bằng rất nghiêm túc khiến cho Vương Mãi cảm thấy căng thẳng
- A Phúc, cuối cùng là xảy ra chuyện gì
Sao ngươi lại nghi thần nghi quỷ như thế chứ
Chúng ta hiện tại không có việc gì, mọi chuyện đều tốt, tại sao phải chia đường rẽ lối
- Ngươi đừng quản, ta chỉ muốn ngươi nhận lời ta
Vương Mãi do dự một chút rồi cuối cùng gật đầu, tỏ ý hiểu rõ
- Vậy còn ngươi
Hắn có phần lo lắng hỏi
Tào Bằng cười cười:
- Ta sẽ theo Ngụy truân tướng
Có hắn bảo hộ, hẳn nhiên là không có gì nguy hiểm
- Được rồi, trước khi đi cha ta đã dặn đi dặn lại, muốn ta phải nghe lời ngươi nói
Kỳ thực ta nhìn không ra sự việc, chúng ta có gì nguy hiểm
Vương Mãi không nhịn được nói thầm một câu, khiến Tào Bằng nở nụ cười
Có một việc ta cũng không nhìn ra được chân tướng
Nhưng lo trước để phòng họa, cẩn thận dù sao cũng sẽ không sai sót
- Tào Bằng, Vương Mãi, đến tập hợp ở doanh trại
Ngay vừa khi Tào bằng nói chuyện với Vương Mãi, một gã tiểu giáo đột nhiên từ bên ngoài trướng lớn tiếng kêu gọi
Tào Bằng cùng Vương Mãi không rời y giáp nên lập tức cầm binh khí, lao ra ngoài trướng
- Vị đại ca này, xảy ra chuyện gì vậy
- Ngụy Đô Bá, đã xảy ra chuyện
- Hả
Tào Bằng không thể phản ứng gì nhiều
Cho đến khi Vương Mãi kéo đi, hắn mới phản ứng tỏ vẻ hiểu rõ
Ngụy Đô Bá, hay Ngụy Bình
Ngụy Bình có thể xảy ra chuyện gì
Tào Bằng cùng Vương Mãi vội vàng đi tới trung tâm bản doanh, thấy Ngụy Diên đã ngồi đó
Hai mươi trường mâu thủ xếp thành hành phía sau hắn
Thấy Tào Bằng cùng Vương Mãi trở lại, Ngụy Diên không nói nhiều lời, lớn tiếng thét:
- Tào Bằng, lập tức lên ngựa
- Rõ
- Vương Mãi, ngươi lưu lại bảo vệ Đặng lễ tòng
- Rõ
Tào Bằng vội vàng lên ngựa ngồi, ngạc nhiên nhìn qua Ngụy Diên
Ngụy Diên cũng không để ý đến hắn mà nói với hai người Đặng Tắc và Đường Cát:
- Đặng lễ tòng, lão Đường, hai ngươi ở chỗ này trông coi doanh trại cho tốt, bảo tồn quân nhu lương thực
Ta đi hướng rừng Hồng Thụ
Trước khi ta quay về, các ngươi không được hành động thiếu suy nghĩ, ghi nhớ cẩn thận đấy
Đặng Tắc cùng Đường Cát vội vã chắp tay tuân mệnh
Đầu hổ suy nghĩ về lời Tào Bằng nói, nhưng vẫn không rõ tình hình là gì
Ngụy Bình đã xảy ra chuyện
- A Phúc, mang theo người, theo ta xuất phát
Ngụy Diên dứt lời, cùng Tào Bằng mang theo hai mươi trường mâu thủ, chạy ra khỏi doanh trại
- Đặng lễ tòng, cuối cùng là xảy ra chuyện gì
Đặng Tắc sắc mặt nghiêm trọng nói:
- Vừa mới nhận được tin, trong khi Ngụy Đô bá đầu quân trinh sát dò xét xung quanh, đã gặp mai phục ở rừng Hồng Thụ..
- Phục kích
Người nào phục kích
Đặng Tắc lắc đầu:
- Vẫn còn chưa rõ
Ngụy truân tướng chấp nhận đi xem xét
Đầu hổ, ngươi theo ta, tiếp tục tuần tra doanh trại
Đường Cát, ngươi dẫn người xem xét khu quân nhu lương thảo
Một khi có biến gì thì lập tức phản kích
Đường Cát đáp một tiếng rồi mang người đi
Đặng Tắc có vẻ mặt lo lắng những lời Tào Bằng nhắc nhở trước đây vẫn còn vang vọng bên tai
Cũng giống như Tào Bằng, Đặng Tắc bây giờ đúng là rất lo lắng…
Vương Mãi vô thức nắm chặt xà mâu, xiết chặt tấm thuẫn móc trên cánh tay
Hít một hơi sâu, hắn chỉ có thể âm thầm cầu khẩn, chỉ mong không phát sinh chuyện gì
Thoạt nhìn A Phúc lo lắng không có lý do gì
Nhưng bây giờ đại cục thật là hỗn loạn
Tào Bằng đi theo Ngụy Diên, ngựa phóng như bay
Hai mươi trường mâu thủ phi nước đại chạy phía sau theo sát gót
Thoạt nhìn đám binh lính Nghĩa Dương đúng là đã từng qua huấn luyện rất tốt, tuy rằng chỉ chạy bộ theo mà không rớt lại phía sau hai người Ngụy Diên và Tào Bằng
- Ngụy truân tướng, cuối cùng xảy ra chuyện gì
Tào Bằng phóng ngựa đuổi theo Ngụy Diên, lớn tiếng hỏi
Ngụy Diên để ngựa chạy chậm lại, đem sự việc kể lại vắn tắt cho Tào Bằng nghe sự việc
Hóa ra lúc nãy, một kỵ binh Nghĩa Dương toàn thân đầy máu chạy về, nói cho Ngụy Diên biết là Ngụy Bình gặp phải mai phục
Tình hình đối thủ không rõ ràng, phục kích cũng đột nhiên xuất hiện
Ngụy Bình mang theo vài tên lính trinh sát, tử chiến với đối phương, đồng thời phái lính quay về xin viện trợ
Trên hết, luôn luôn tồn tại một vài thiếu sót nào đó
Bọn họ có thể đại để nắm rõ đại cuộc, nhưng không cách nào chắc chắn những chi tiết nhỏ khó hiểu
Tào Bằng cũng đang ở trong tình huống này
Dù cho hắn có thể nói ra thập thắng thập bại kinh điển ngôn luận, thế nhưng đối với những phát sinh rất nhỏ này thì không thể lý giải
Cho nên đến bây giờ, hắn chỉ như một con ruồi nhặng bay loạn
Cuộc chiến ở Uyển thành, chẳng lẽ Tào Tháo đã động binh mã đánh Lưu Biểu hay sao
Tại thời điểm này, khu vực này… Người có thể dụng binh dùng người thế này, hình như chỉ có Tào Tháo
Thế nhưng Tào Tháo vừa tiếp nhận Trương Tú đầu hàng, sao lại dụng binh Lưu Biểu
Tào Bằng cũng không có cách nào xác định
Rừng Hồng Thụ cách chỗ doanh trại ở Tịch Dương Tụ khoảng chừng ba mươi dặm về phía Tây Bắc
Ở đó có một rừng phong, khi mùa thu đến nhìn từ xa lá phong đỏ như lửa
Vì vậy nên mới có tên là rừng Hồng Thụ
Khi Ngụy Diên cùng Tào Bằng dẫn người chạy tới rừng Hồng Thụ, xa xa đã thấy một vài chiến mã lẻ loi vô chủ, đang đứng hí lên những hồi bi ai ngoài bìa rừng
Bên cạnh chúng có mấy cái thây người…
Ngụy Diên giật mình quất roi phóng ngựa đến
Tuy rằng ở xa, nhưng hắn có thể liếc mắt nhận ra mấy con ngựa mà Ngụy Bình và mấy trinh sát cưỡi
Vội vã quất ngựa chạy đến bìa rừng, Ngụy Diên nhảy xuống ngựa, chạy tới hai bước, ngồi xổm bên cạnh một thi thể
Thi thể kia nằm trên mặt đất, lưng hướng lên trời, chỗ đất dưới thi thể tràn đầy máu tươi, biến thành một đống bùn đỏ nhầy
- A Phúc, đốt đuốc
Ngụy Diên hét lớn một tiếng
Tào Bằng vội vàng nhảy xuống ngựa, lấy trong túi treo ở lưng ngựa ra một cây đuốc, dùng cái đánh lửa châm lên, thoáng cái chiếu sáng xung quanh
Hắn bước nhanh tới bên cạnh Ngụy Diên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không đợi hắn mở miệng, Ngụy Diên giằng lấy cây đuốc trong tay hắn, cúi đầu xem xét tỉ mỉ thi thể
Chính là trinh sát của ta
Con mắt hắn trừng lên biểu lộ vẻ mặt vô cùng kỳ lạ
Ngụy Diên có thể là nhìn không ra là gì
Nhưng Tào Bằng lại nhìn ra chỗ quái lạ nhờ vào biết trước tình cảnh
Nét mặt của người chết biểu lộ vẻ khinh hoàng khó tin, như là bị chết chí mạng, nhưng vẫn không thể tin vào điều đó Mà vết thương trên người hắn cũng rất rõ ràng, như là vết sung, ngay chỗ hiểm
Vết thương nhỏ như nắm tay trẻ con, máu còn đang liên tục chảy ra…
Tào Bằng nhìn khắp bốn phía, phát hiện ra xung quanh còn lưu lại vết tích tranh đấu kịch liệt
Có điều những vết thương trên người các thi thể đều không giống nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có ba thi thể rõ ràng là đã đánh nhau kịch liệt, bị người ta dùng loạn đao chém chết
Còn người trinh sát kia lại bị đâm chết từ sau lưng
Vết thương trước khi chết đều giống nhau: là vết thương trí mạng
- A Phúc, có tìm được thi thể của Văn Bá không
Trong lúc Tào Bằng quan sát các thi thể, chợt nghe ở phía sau Ngụy Diên một tiếng người kêu to
Trường mâu thủ đã tới rừng Hồng Thụ, thở hồng hộc, đội hình có chút tán loạn
Tào Bằng xoay người, nhưng lại cảm thấy lạnh tóc gáy
Cái loại sợ hãi này như mãnh thú gần người…
- Ngụy đại ca, cẩn thận
Tào Bằng lớn tiếng la lên, cả thân thể bỗng dưng nghiêng về phía trước
Trong thời khắc hắn nghiêng người, từ phía sau chỗ sâu trong rừng Hồng Thụ đột nhiên có những tiếng dây cung liên tiếp dội đến
Hơn mười mũi tên xé gió, như những đốm nhỏ bay vun vút đến
Tào Bằng ngã lăn trên đất, tránh tên phía sau lưng bắn đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.