Tào Tặc

Chương 42: Một đao kinh hoàng ở Uyển thành




Ngụy Diên rời doanh trại đã hơn một giờ trôi qua
Trong doanh trại vô cùng yên ắng
Mọi người nhìn qua không giống như là đang có phong ba bão táp
Nhưng Đặng Tắc có thể cảm thấy rằng khi ngồi tại đây, trong doanh trại, tràn ngập một bầu không khí quái lạ, vừa có phần áp lực, vừa có chút sát khí
Hay là trong mắt của binh lính Nghĩa Dương, chinh chiến giết choc đã trở thành thói quen
Nhìn lại biểu hiện của mọi người đều thấy ai cũng rất bình tĩnh
Trong những lúc nghỉ ngơi bình thường họ đều buông lỏng vũ khí
Nhưng lúc này ai cũng nắm sẵn trong tay
Đặng Tắc dò xét một vòng trong doanh trại rồi dặn dò Đường Cát
Sau đó hắn trở lại trướng chỉ huy
Ngụy Diên vắng mặt lúc này, thân là lễ tòng nên Đặng Tắc cũng trở thành một quan chỉ huy tối cao
Đây cũng là lần đầu tiên hắn trải qua tình huống này nên có phần hồi hộp, nhưng đồng thời trong lòng cũng có chút kích động và hưng phấn
Đây là điều mà mỗi nam nhi đều ước mơ khi hai quân đối chọi, ẩu đả chiến trường
Đặng Tắc tuy là người đọc sách, nhưng thiếu niên thì ai cũng có những ước mơ như vậy
- Đầu hổ, ngươi xuống dưới nghỉ ngơi đi
Hôm nay Vương Mãi hầu như chưa hề nghỉ ngơi, vẫn luôn đi theo bên cạnh Đặng Tắc
Thế nến bây giờ ngồi xuống hắn cảm thấy mệt mỏi rã rời
Suy cho cùng thì hắn mới là thiếu niên mười bốn tuổi
Căn cứ vào cách tính tuổi của người xưa, cho dù là thêm hai tuổi mụ thì hắn cũng bất quá là mười sáu mà thôi
Quả thật là hắn khó mà kham nổi gánh nặng như thế này
- Đặng lễ tòng, ta không mệt đâu
- Nói gì vậy
Ta còn thấy mệt mỏi, ngươi làm sao mà không mệt được chứ
Thấy Vương Mãi vẫn còn bướng bỉnh, Đặng Tắc lập tức nghiêm mặt, nghiêm nghị quát:
- Mau trở về nghỉ ngơi đi
Nói không chừng ngày mai còn có nhiều việc cần hoàn thành hơn
Nếu ngươi không nghỉ ngơi khỏe mạnh thì làm sao có tinh thần
- A Phúc có nói, muốn ta một tấc cũng không rời ngươi
- A Phúc cũng nghe ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu ngươi nghe A Phúc nói thì càng phải nghe ta
Nếu không ta sẽ xử lý theo quân pháp
Nghe Đặng Tắc nói một cách nghiêm nghị, Vương Mãi không thể làm gì khác hơn là nghe theo
Thế nhưng sau khi Vương Mãi đi khỏi, Đặng Tắc lại suy nghĩ rất nhiều
Những điều Tào Bằng căn dặn Vương Mãi khiến Đặng Tắc cảm thấy lo lắng
Hắn biết rõ là tuổi tác của Tào Bằng tuy là không lớn, nhưng là một người cẩn trọng
Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra điều gì đó quái lạ
Mà nếu như hắn quả thật phát hiện ra chuyện gì, hẳn nhiên phải nói cho ta mới phải chứ không phải bảo Vương Mãi một tấc cũng không rời như thế này
Vậy có thể giải thích là Tào Bằng cũng không dám khẳng định là sẽ phát sinh chuyện gì…
Đặng Tắc càng nghĩ lại càng cảm thấy kỳ lạ
Hắn đứng lên làm một cái vươn vai, nhìn qua một cái áo giáp ở trong góc lều doanh trại, sau đó quay người ra chỗ cây cột ở trong trướng, tháo xuống một cây thiết kiếm
Khuôn mặt Tào Bằng đầy bùn nhão dính máu tươi
Bên tai hắn không ngừng vang lên tiếng kêu rên thảm thiết cùng tiếng gào thét phẫn nộ của Ngụy Diên
- Bọn tặc tử phương nào, dám đánh lén… Có bản lĩnh thì ra đây đánh ba trăm hiệp với Ngụy gia gia
Từ trong rừng Hồng Thụ vọng tới bước chân hỗn độn, đi kèm với tiếng hò hét:
- Phản tặc Ngụy Diên cút đi
Tào Bằng không bị thương nhưng lúc này nằm sấp bên cạnh hai thi thể, mặt vẫn không nhúc nhích
Một bàn chân to giẫm lên người hắn, thiếu chút nữa khiến hắn đau đớn
Mặc dù như vậy nhưng hắn vẫn nằm trên mặt đất không nhúc nhích…
Bất ngờ xảy ra đột kích khiến hắn và Ngụy Diên cùng những thủ hạ khó có thể phản công kịp
Sau một trận tên, hai mươi trường mâu thủ đã ngã xuống tám chín người
Những người còn lại ít nhiều cũng bị một vài vết thương nhỏ
Ngụy Diên vô cùng chật vật cầm hai đại đao trong tay vung khắp trên dưới tưởng như giọt nước cũng không lọt qua được
Hắn một mặt vung kiếm như điên, một mặt tức giận quát mắng
Không chờ hắn mắng xong thì ở trong rừng Hồng Thụ lao ra một đội nhân mã
Tất cả đều cùng một kiểu cầm đao, tay trái có thuẫn, tay phải có hán hoàn đao
Xem y giáp của bọn chúng rất quen mắt
Ngụy Diên liếc mắt thì nhận ra những người này đều mặc trang phục binh lính của Kinh Châu
Còn có một người càng khiến Ngụy Diên kinh ngạc
- Ngụy Bình
Thanh niên đi tuốt đằng trước bỗng nhiên dừng ngựa lại, hắn cười nói:
- Huynh trưởng, không nghĩ tới chứ…
- Không nghĩ tới chuyện gì
- Không nghĩ tới ta còn sống
Ngụy Diên nhíu lông mày, lớn tiếng quát:
- Ngụy Bình, ngươi đang nói nhảm gì thế
Ngụy Bình ngửa mặt lên trời cười ha hả
- Ta nói nhảm
Huynh trưởng, chuyện cho tới bây giờ mà ngươi vẫn không rõ sao
Sự tình hôm nay là do ta cố ý an bài
Người ở nơi đây cũng là binh mã của Đặng quân hầu do ta mang tới
Đặng quân hầu, còn nhớ chứ
Chính là người mà ngươi đã đánh bị thương tại đại bản doanh ở thành Cửu Nữ
Ngụy Diên quay đầu nhìn hai hướng xung quanh đã biết những người có thể chiến đấu chỉ có tám chín người mà thôi
Hai người trọng thương đã mất đi sức chiến đấu
Mặc dù là trong tám chín người còn có thể chiến đấu thì cũng có ba người bản thân bị trúng tên, vẫn cố gắng gượng dậy trong tư thế chiến đấu
- Ngụy Văn Bá, cuối cùng là ngươi có ý gì
- Có ý gì
Ngụy Bình cười nhạt
Chả trách võ binh Nghĩa Dương ở trong tay ngươi đều biến thành cái dáng dấp hiện nay, ngươi thật là quá ngu xuẩn
Võ binh Nghĩa Dương là do cha ta một tay sáng lập ra
Cha ta mặc dù đã mất nhưng cũng có thể do ta chấp chưởng
Dựa vào cái gì do ngươi ra lệnh
Hồi trước khi ở núi Võ Lăng, ngươi thấy chết mà không cứu để cha ta chết trong loạn quân, chẳng phải là mưu đoạt chức vị trong binh lính Nghĩa Dương hay sao
Ngụy Văn Trường, ngươi đừng vội ở trước mặt ta biểu lộ cái tình huynh đệ gì… Ta đã sớm muốn lấy đầu ngươi
Một đôi mắt hổ, trừng trừng trợn lên
- Ngươi nói ta mưu đoạt binh quyền, cố tình mưu hại tính mạng thúc phụ
- Chẳng lẽ không đúng sao
Ngụy Diên kinh ngạc nhìn Ngụy Bình, đột nhiên cười to không ngừng
Hắn cười ngặt nghẽo, đến nỗi rơi cả song đao trong tay
- Ta chỉ là một Nghĩa Dương võ binh, cuối cùng cũng chỉ là một đội mà thôi, vì sao ta phải mưu đoạt
Lúc trước Văn Trọng Nghiệp, Văn tướng quân yêu cầu ta đi Tương Dương mà ta cự tuyệt
Ngươi cho rằng ta đây mưu đồ binh quyền
Ngụy Văn Bá, ngươi quá coi thường Ngụy Diên ta đây
Nếu không có những huynh đệ này đều cùng ta vào sinh ra tử, ta hà tất phải lưu luyến một cái tước vị nho nhỏ
Làm thủ hạ của Văn Sính, ta chí ít cũng có thể làm một quân hầu
Nếu như vận khí tốt một chút thì có thể làm được cả thiên nhân đốc không chừng
Ngươi dĩ nhiên…
Ngụy Diên càng nói càng kích động
Đột nhiên tay trái lần đao, cầm vạt áo trước của áo bào lên, tay phải hạ thanh long tước xuống, đem chém vạt áo thành hai đoạn
- Ngụy Bình, từ nay về sau ngươi và ta không hề là huynh đệ
Ta từ ngày hôm nay, vì những huynh đệ này, báo thù rửa hận…
Nghe một câu Ngụy Diên nói, sắc mặt của Ngụy Bình trở nên tái mét
Không chờ Ngụy Diên nói hết, những tay trường mâu thủ còn lại giơ trường mâu lên, tay trái giữ thuẫn giơ lên ngang mi, tay phải gác trường mâu ở trên thuẫn, trong nháy mắt xếp thành một loạt khom người về phía trước
Ngụy Diên trợn mắt, giữa đôi mắt hổ, lệ quang chớp động
Hắn nhìn thoáng qua Ngụy Bình, một đao trước ngực, một đao hướng lên trời
Bạn đang đọc chuyện tại
TruyenFull.vn
- Kẻ thù tấn công
- Võ binh đi đầu
Chính trường mâu thủ cùng tiến về phía trước, trong miệng lầm rầm hô
Không đợi Ngụy Diên mở miệng lần thứ hai, những tay trường mâu thủ tiến thêm hai bước:
- Mâu binh phía trước, có ta vô địch
Đối phương là cả một đội nhân mã
Mà phe mình thậm chí chưa đến mười người
Nhưng dù vậy, chín nghĩa binh Nghĩa Dương lại bộc lộ ra ý chí chiến đấu khiến kẻ khác phải kinh sợ
Bìa rừng Hồng Thụ tràn ngập một sát khí vô cùng ghê gớm
Đây là sát khí phải trải qua vô số lần chiến đấu mới có được
Ngụy Bình bất thình lình lấy từ bên hông ra một lệnh bài
- Hoàng binh Tào Sử có lệnh
Ngụy Diên cấu kết Tào tặc, mưu đồ tạo phản, bản quân phụng mệnh phải chém
Các ngươi đều là nghe lệnh mà hành sự, không truy cứu
Bản quân hầu vài hôm nữa sẽ cải tổ lại Nghĩa Dương Khúc, ta sẽ tái thanh thế Nghĩa Dương võ binh
Các ngươi đều là lão huynh đệ đi theo cha ta bị Ngụy Diên che mắt, cũng chỉ là bất đắc dĩ, lúc này quay đầu lại cũng chưa muộn
Nếu như các ngươi vẫn tiếp tục đi theo phản tặc thì giết chết bất luận tội
Ngụy Diên như bị sét đánh ngay tại chỗ
Hắn cầm trong tay song dao, hồi lâu không động đậy, trong đầu trống rỗng… Ta, là phản tặc
Cả người đang đứng thẳng bỗng nhiên trùng xuống
Hắn dốc sức tận tâm làm cho Lưu Biểu, kết quả cuối cùng lại trở thành phản tặc
Cũng không có ai chú ý đến người chết đang nằm rạp trên mặt đất phía sau Ngụy Bình khẽ động đậy
Tào Bằng nói thầm trong lòng: quả nhiên là Hoàng Xạ
Hắn và Ngụy Diên dường như không có quan hệ gì
Hiện tại hắn coi như là giết Ngụy Diên thì không dính dáng gì đến mình
Khoan đã… Hắn nói Ngụy Diên là phản tặc, lẽ nào… Tào Bằng nghĩ trong đầu, không khỏi máy động
Hắn đã hiểu loáng thoáng ý đồ của Hoàng Xạ
- Văn Trường, hãy nhìn những anh em trên mặt đất, bọn họ vì ngươi mà bỏ mạng
Ta đồng ý đi theo ngươi là vì ngươi đúng là hảo hán, đáng cho chúng ta đi theo
Nếu đã đến tình cảnh này rồi, ngươi chớ để những lão huynh đệ phải chết uổng
Một người trong nhóm trường mâu thủ quay đầu lớn tiếng quát
Sau đó hắn nhìn Ngụy Bình mà nói rằng:
- Ngụy Bình, chúng ta xưa kia đều chọn Ngụy Đô bá, nói trắng ra là cũng không tin tưởng ngươi
Những lão huynh đệ này theo gót cha ngươi chinh chiến nhiều năm, có giết ngươi cũng không cần nháy mắt
Ngươi chỉ là một tên đáng khinh bỉ, không thể nào khiến chúng ta tín nhiệm
Các huynh đệ, chúng ta là ai
- Nghĩa Dương võ binh
- Còn nhớ hiệu lệnh của chúng ta không
- Có địch tấn công, võ binh đi đầu
- Chúng ta là Nghĩa Dương võ binh gì
- Mâu binh
Mười vị kia lộ ra sát khí trong mắt, đi nhanh về trước:
- Mâu binh phía trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con mắt Ngụy Diên trở nên đỏ
Song đao trong tay, hắn lao ra:
- Có ta vô địch
- Có ta vô địch
Tiếng quát của mâu binh cùng Ngụy Diên tụ lại một chỗ, vang vọng cả rừng Hồng Thụ
Sắc mặt Ngụy Bình càng trở nên khó coi
Hắn nắm chặt trường đao trong tay, nghiến răng phẫn nộ nói:
- Bất kể sống chết, giết cho ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm mươi tên binh sĩ Kinh Châu lập tức lao ra, trong tay vung vũ trường đao về phía Nghĩa Dương võ binh
Ngụy Bình đứng tại chỗ, không cử động
Hắn quát lên:
- Giết cho ta, không chừa một ai
Nghe tiếng hắn hét khàn cả cổ họng, thở hổn hển
Hắn biết rõ những võ binh Nghĩa Dương này động thủ sẽ đáng sợ thế nào
Bọn họ thân kinh bách chiến, vào sinh ra tử
Tử vong đối với võ binh Nghĩa Dương mà nói chỉ là sự giải thoát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.