Tào Tặc

Chương 7: Đại bàng sẽ có ngày tung cánh




Trong căn phòng nhỏ của Tào gia, ngọn đèn chập chờn lay động
Tào Cấp, Trương thị còn có Vương Mãi, ba người ngây người ngồi nhìn Tào Bằng mà không nói được một câu
Trong thân thể gày nhỏ của Tào Bằng hình như có một sự uy nghiêm
Trên chiếc áo ngắn dính đầy vết máu
Lúc này, vết máu đã chuyển sang thâm tím, trên mặt vẫn còn dính vết máu
Ngay cả hai tay Tào Bằng vẫn dấu sau lưng vẫn còn dính máu tươi
Bên cửa lớn, Vương Mãnh chỉ biết cười khổ nhưng trong ánh mắt có sự khen ngợi
Khi y biết Tào Bằng mất tích, lập tức nghĩ ngay ra nơi mà Tào Bằng có thể đi
Chẳng qua, ngay cả chính y cũng không tin một kẻ nhát gan như Tào Bằng lại có can đảm như thế
Vì thế khi y tới cửa hàng Thành Ký thì đúng lúc thấy Tào Bằng chui ra qua lỗ chó...mặc dù Vương Mãnh không vào xem nhưng từ những vết máu trên người Tào Bằng cũng đủ biết đáp án
- A
Vương Mãi đột nhiên kêu lên một tiếng khiết cho hai vợ chồng Tào Cấp giật nảy mình
- Cái tên khốn này, làm chuyện lớn như vậy lại không nói cho ta...ngươi, ngươi...ngươi..
A Phúc
Ngươi thực sự giết người
Tào Bằng ngẩng đầu, khuôn mặt gầy yếu hơi tái nhợt, nở nụ cười sán lạn
Hắn không để ý tới Vương Mãi mà nói với Trương thị:
- Mẹ
Tên mập kia ức hiếp mẹ, con giết hắn rồi
- Con ngoan của ta
Trương thị muốn mở miệng quở trách nhưng mới lên đến miệng lại biến thành điều đó
Nàng bước tới ôm lấy thân hình gầy gò của Tào Bằng mà nói liên tục:
- Mẹ vô dụng
Mẹ vô ích...làm cho con ngoan của mẹ phải mạo hiểm
Bằng nhi
Con không bị sao chứ
Tào Cấp vẫn không thể tin rằng con của mình thực sự giết người
Y ngẩng đầu lên nhìn Vương Mãnh như đang hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Mãnh gật đầu:
- Hiền đệ
Trên người A Phúc có vết máu, nếu không giết người thì dính ở đâu ra
- Ngươi...ngươi thực sự giết Thành Kỷ
Tào Bằng lấy trong lồng ngực ra miếng ngọc bội nhét vào tay Trương thị:
- Mẹ
Cái này có phải là thứ bị Thành Kỷ cướp hay không
Trương thị nhìn qua rồi gật đầu liên tục
Nhưng càng như vậy, nàng lại càng đau lòng
Thấy Tào Cấp tím mặt lại đang định mắng, nàng không nói hai lời kéo Tào Bằng ra sau lưng:
- Tào Cấp
Ông định làm thế nào
- Cái đồ mất dậy
Còn làm thế nào nữa
Mặc dù Tào Cấp là người thành thật nhưng trong suy nghĩ của y thì giết người chính là tội lớn, là phải bị chặt đầu
Còn Trương thị ngăn Tào Cấp lại, tức giận quát:
- Giết thì đã giết còn chuyện gì nữa
Thành Kỷ đang chết
Con của ta vì ta mà báo thù đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa
Tào Cấp
Nếu ông dám động một đầu ngón tay với Bằng nhi, ta sẽ liều mạng với ông
Tào Cấp tức tới mức độ không nói ra lời, chỉ vào Trương thị mà không biết nói như thế nào
May có Vương Mãnh mở miệng nói:
- A Phúc
Hãy nói cho bá bá biết ngươi giết Thành Kỷ như thế nào
- Vâng
Tào Bằng thấy mọi người tỉnh táo lại liền kể lại những gì đã xảy ra
- Bá bá
Con nghe đám chó săn của Thành Kỷ nói thì hình như đã phái người tới huyện Vũ Âm chuẩn bị mời quan phủ ra tay với người
Bọn họ còn nói, chậm nhất là trước khi trời tối ngày mai, quan phủ sẽ tới đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thành Kỷ cũng nói là nhất định phải lấy mạng của ngài
Sắc mặt của Vương Mãnh lập tức thay đổi
Đột nhiên, y cười ha hả:
- Giết hay lắm
Giết rất đúng
A Phúc
May là con giết con chó đó nếu không thì bá bá đã gặp xui xẻo
Bá bá cảm ơn con giải quyết hộ phụ tử ta cái họa trong lòng đó
Nói xong, y ngẩng đầu nhìn Tào Cấp:
- Huynh đệ
Chúng ta cần phải có quyết định
- Quyết định thế nào đây
- Lập tức đứng đậy...chúng ta đi ngay
Tào Cấp nhíu mày, rõ ràng vẫn còn có một chút do dự:
- Nhưng đồ dùng còn chưa bán đi
Cho dù chúng ta có trốn thì cũng không thể đi bằng tay không được
- Cha
Tào Bằng ở phía sau lưng Trương thị cúi đầu xuống rồi trong bàn tay nhỏ xuất hiện một túi tiền
- Chúng ta chỉ cần mang theo tiền bạc là được rồi
- Ngươi lấy tiền ở đâu ra
Tào Cấp đón lấy rồi mở rúi ra thì thấy bên trong có khoảng bốn tới năm quan tiền
Số tiền đó khiến cho y giật mình, vội vàng mở miệng hỏi
Nhưng lời vừa mới ra khỏi miệng thì nở nụ cười chua xót
Tào Bằng vừa mới giết Thành Kỷ, túi tiền này vẫn còn dính máu vậy thì rõ ràng là nó ở đâu ra
Nhất định là thằng nhóc này sau khi giết người thuận tay lấy luôn
Giết người là tội chết mà cướp tiền cũng là tội chết
Thằng nhóc này từ trước đến giờ vẫn khúm núm, nhát như cáy
Nhưng tại sao hôm nay lại có gan lớn và suy nghĩ cẩn thận đến vậy
Vương Mãnh thì cười ha hả, ánh mắt nhìn Tào Bằng càng lúc càng dịu dàng
"Thằng nhóc này đúng là ba năm ngu ngốc, đã nổi thì tỏa sáng kinh người
Trước kia chỉ nghĩ Vương Mãi to gan lớn mật nhưng bây giờ xem ra Tào Bằng còn to gan hơn, Chỉ với việc thằng nhóc này sau khi giết người mà còn bình tĩnh như vậy cũng có thể biết được có thể cải tạo thành tài
Vương Mãnh gật đầu nói:
- Hiền đệ
A Phúc nói đúng
Đống đồng nát sắt vụn của nhà chúng ta cho dù bán cũng không được mấy đồng
Chỉ cần trên người có tiền thì đến đâu cũng có thể sinh sống
Việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi ngay
Nếu trời sáng mà bị người phát hiện ra thi thể của Thành Kỷ thì ngươi với ta còn muốn chạy cũng không kịp nữa
- Đầu Hổ
Con ở đây giúp mọi người dọn đồ, ta trở về thu dọn, sau đó liền rời khỏi đây
Hiền đệ
Đừng có trách a Phúc, nếu như nó không phát hiện ra kịp thì cũng có thể tới cuối cùng ta và người đều không thoát khỏi cái chết
Chuyện đã tới mức này thì người hiền lành như Tào Cấp cũng không có sự lựa chọn nào khác
- Xin nghe theo huynh trưởng
Y nhìn thoáng qua Tào Bằng rồi lắc đầu một cách bất đắc dĩ
- Bằng nhi
Đi thay bộ quần áo khác
Bộ quần áo này của con có vết máu dễ khiến cho người khác nghi ngờ
- Ông đi thu dọn đồ đạc đi, ta đưa Bằng nhi đi thay quần áo
Trương thị vừa nói vừa kéo tay Tào Bằng đi vào phòng trong
Tào Cấp thở dài, lắc đầu đi ra khỏi phòng
Thực ra căn nhà này chỉ có bốn bức tường, cũng chẳng có gì phải thu dọn
Chỉ có một vài thứ cần thiết để đi
Trong lúc Tào Cấp đang thu dọn thì Vương Mãi cũng chạy vào phòng trong, thở phì phì nhìn Tào Bằng
- Đầu Hổ đại ca
Ngươi đừng có nóng giận
Tào Bằng biết Vương Mãi tại sao lại như vậy
Hắn cầm cái hôm vòng vàng rồi lấy một miếng vải đen buộc chặt lại, sau đó nhét vào trong cái bọc quần áo
Không phải hắn không muốn đưa nó cho Trương thị mà là thứ này tốt nhân không nên để cho người khác thấy
Đặc biệt là người hiền lành như Tào Cấp nếu thấy nhiều tiền như vậy không hiểu sẽ như thế nào
Đơn giản cứ giữ bên người chờ tới lúc thích hợp rồi đưa cho vợ chồng Tào Cấp cũng được
Tào Bằng cũng chẳng có gì để thu dọn nhiều, nhanh chóng chuẩn bị xong
Còn Trương thị, sau khi thấy Tào Bằng thay quần áo xong liền cầm bộ quần áo dính máu đi tới bếp rồi nhét vào trong lòng bếp
Trong nồi có có mấy cái bánh bột ngô, hơ nóng cũng có thể mang đi làm lương khô
Sau khi châm bếp, Trương thị giúp Tào Cấp thu dọn đồ đạc
Tào Bằng cầm nửa con đao còn lại đưa cho Vương Mãi
- Đầu hổ đại ca
Xin lỗi làm gẫy con dao
Có điều ta hứa không lâu nữa sẽ đền cho ngươi một con dao khác, tốt hơn con dao này gấp trăm lần
Ra ngoài, Tào Bằng đoán trước Vương Mãi cũng không tức giận
Y nhận lấy con đao cũng chẳng thèm nhìn, cắm vào bên hông, nét mặt vẫn tối sầm không nói tiếng nào
Tào Bằng vội vàng nói:
- Đầu hổ ca
Thật sự ta không ố ý...
- A Phúc
Ngươi đúng là tên khốn
Vương Mãi đột nhiên thấp giọng gầm lên:
- Ngươi có...coi ta là huynh đệ hay không
Chuyện nguy hiểm như vậy ngươi không nói lấy một câu
Có phải ngươi cho ta là người ngoài
Ngươi cho ta tham sống hay sao
Ngươi...ngươi quá coi thường ta
"Ngươi có...coi ta là huynh đệ hay không
Trong lòng Tào Bằng lại run rẩy
Tiếng súng bên sông đã đặt trong lòng hắn một bộ gông xiềng, đã đóng lại mất một cánh cửa
Huynh đệ.....
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai cái tiếng quen thuộc đó, nói ra khỏi miệng nghe có vẻ đơn giản
Nguồn tại http://Truyện FULL
Nhưng đối với Tào Bằng mà nói thì hai tiếng đó lại có quá nhiều ý nghĩa..
Thấy Vương Mãi xoay người định đi ra, Tào Bằng nhanh chóng chạy tới túm lấy cánh tay Vương Mãi:
- Đầu hổ ca
Ta sai lầm rồi
- Vậy sau này ngươi còn dám âm thầm mạo hiểm sau lưng ta nữa không
- Không có...về sau nếu có chuyện gì nhất định ta sẽ bàn với ngươi
Vương Mãi là một người thẳng tính, nóng giận cũng nhanh mà trôi qua cũng nhanh
Y đột nhiên xoay người, ôm lấy cổ Tào Bằng rồi dùng nắm đấm ấn mạnh lên đầu hắn:
- Lần sau nếu ngươi còn dám làm như vậy môt mình thì sau này chúng ta không còn là huynh đệ nữa
Đúng rồi
Vừa rồi ngươi nói sẽ cho ta một cây đao có đúng không
Ha ha
Nếu không có cây đao tốt thì cẩn thận tới lúc đó ta sẽ đánh ngươi
- Ta biết
Ta biết rồi
................
Vương Mãnh và Tào Cấp cõng mấy cái túi nặng trên lưng còn Vương Mãi thì mang một cái bọc
Trương thị một tay dắt Tào Bằng, bên vai bên kia cũng đeo một cái bọc
Cả hai nhà nhân lúc trời tối lặng lẽ rời khỏi trấn trung Dương
Thần không biết, quỷ không hay
Đi được ba, bốn dặm, Vương Mãnh quay đầu lại nhìn trấn Trung Dương đã dần khuất mà đột nhiên thở dài một tiếng
- Đại ca
Luyến tiếc sao
Vương Mãnh gật đầu:
- Ở đó mười mấy năm đúng là có chút lưu luyến
- Đúng vậy
Trong lòng ta cũng không được tự nhiên..
- Ha ha
Tại sao lại không thoải mái
Đại trượng phu kiếm hoành thiên hạ, bốn bể là nhà
Hôm nay chúng ta đi, sớm muộn cũng có ngày trở lại
Vương Mãnh hít một hơi thật sâu nhìn Tào Bằng và Vương Mãi đang đi phía trước
- Hiền đệ
Trấn Trung Dương quá nhỏ
Tương lai, A Phúc sẽ là người làm nên chuyện lớn, trấn Trung Dương không thể chứa nổi hắn
Hôm nay chúng ta đi rồi cũng là để mở ra cho bọn nhỏ một thế giới mới
Nếu chỉ đứng ở trấn Trung Dương thì cho dù chúng có bản lĩnh lớn tới đâu cũng chẳng có ai biết
Bỏ đi cũng được
Qua hôm nay, không chừng sẽ đổi lấy ngày mai rộng lớn hơn
- Hiền đệ
Nghĩ cho chúng nó chẳng có gì không được thoải mái, chẳng có gì đáng phải quá lưu luyến
Đi thôi
Chúng ta đừng để cho chúng nó cười chúng ta
Mặc dù ngoài miệng Tào Cấp tỏ ra tức giận với việc làm của Tào Bằng nhưng trong lòng lại có một sự kiêu ngạo vô vận
Tào Cấp gật đầu nhìn bóng dáng gầy yếu của Tào Bằng
"Bằng nhi
Cha tin rằng có một ngày nào đó con sẽ tung cánh bay cả, trở thành niềm kiêu hãnh của cha."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.