Phủ nha của Bì Huyện
Đêm đã khuya, trong phủ còn trưng đèn đuốc sáng trưng
Gia Cát Lượng và Pháp Chính trắng đêm không ngủ
Đám người Hoàng Trung, Nghiêm Nhan, Triệu Vân dàn sẵn đôi hình đứng bồi hồi ở trong đại sảnh
- Khởi bẩm hai vị quân sư, bọn họ đã lui
Quách Dịch đi vào trong sảnh, nói với mọi người, như trút được gánh nặng
Lời này cũng khiến cho mọi người trong phòng đều thở phào một hơi
« Bọn họ » là Tào quân
Tuy nhiên đây không phải là quân thủ hạ của Tào Bằng, mà là quân của đám tướng đầu hàng của Tây Xuyên như là đám người Trương Nhâm, Lãnh Bao
Đồng thời, đội binh mã thuộc quyền của Trương Cáp, thần không biết quỷ không hay, xuất hiện ở giữa Bì Huyện và Miên Trúc, ngăn cản đường của đại tướng Hách Chiêu đang đóng ở Miên Trúc
Nếu Hách Chiêu xuất binh thì tất nhiên sẽ gặp sự ngăn cản của Trương Cáp trước tiên
Hành động liên tiếp này khiến cho mọi người đều hết sức căng thẳng
Gia Cát Lượng nói:
- Việc này nhất định là vì công tử
- Vậy làm sao bây giờ
Sa Ma Kha ngay lập tức nổi giận:
- Ta đi điểm binh mã, tiến sát Thành Đô, giải cứu công tử ra
- Sa Sa, đừng vội lỗ mãng
Pháp Chính vội vàng ngăn cản
- Nếu như ngươi hành động lúc này thì sẽ đặt công tử vào tội
Công tử chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì
- Nhưng…
- Ngươi chớ lo lắng
Công tử đã sớm đoán ra sẽ có ngày này rồi, cho nên đã sớm có chuẩn bị
Lần này công tử ở Thành Đô sẽ không có nguy hiểm gì, cũng không có trở ngại gì
Tuy nhiên, chỉ sợ là công tử sẽ khó mà tiếp tục ở lại Ích Châu
Hai người Pháp Chính cùng Gia Cát Lượng cũng ngăn cản khuyên nhủ Hoàng Trung và Nghiêm Nhan
Cuối cùng cũng khiến mọi người an tâm
Thấy Tào quân rút lui, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm
Gia Cát Lượng giống như lẩm bẩm:
- Công tử đã biến nguy thành an
Tuy nhiên, trong vòng mười ngày chúng ta cũng nên khởi hành rời đi
Tất cả mọi người hãy đi chuẩn bị
Không bao lâu nữa chúng ta cũng nên rời khỏi đây
Đúng vậy, Tào Bằng đã đi rồi
Gia Cát Lượng và những người này cũng không cần phải tiếp tục ở lại Ích Châu nữa
Tuy nhiên, kế tiếp sẽ phát sinh sự tình gì thì không ai biết được
Trong lòng mọi người đều nặng trịch, cảm giác có một áp lực lớn
Đúng là vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván sao
***
Ánh sáng tươi đẹp của tháng ba
Mùa xuân đang về, là lúc cho hoa nở rực rỡ
Gió lạnh thổi mơn man trên người vô cùng thoải mái, làm cho tinh thần người ta phấn chấn
Tào Chương có vẻ âm trầm, không có hứng
Ngược lại, Tào Bằng lại nhìn rất thoải mái, có vẻ vô cùng tiêu diêu tự tại như đang du sơn ngoạn thủy trên đường
- Thái tử vẫn còn đang tức giận sao
Thấy Tào Chương không có hứng, Tào Bằng mỉm cười:
- Cảnh xuân thật đẹp, cớ gì mà rầu rĩ không vui
Lần này chúng ta rời khỏi Ba Thục giàu tài nguyên thiên nhiên, không biết lần sau khi nào mới có thể lại đến đây
Khi đến Tây Xuyên thì không thể thưởng thức cảnh đẹp
Lúc này chính là lúc tốt để thưởng thức cảnh đẹp đây
Ngươi xem, núi rừng xuân sắc thật khiến lòng người rung động
- Tứ ca, chuyện này thực sự không phải ta gây nên
- Ta biết
- Phụ hoàng…
- Tử Văn, ăn nói cẩn thận
Ngươi bây giờ đã là thái tử, cũng là người thừa kế đại Ngụy
Khi nói chuyện phải suy nghĩ kỹ mới được
Bệ hạ làm như vậy là muốn tốt cho ngươi
Xét về tình lý thì ngươi không có gì phải tức giận
Ngươi và ta quen biết đã nhiều năm
Từ lúc tòng sư cho đến lúc làm huynh đệ thủ túc
Tâm tư của ngươi, ta rất hiểu rõ
Tình cảm này ta cũng nhớ kỹ
Chỉ có điều, việc này liên quan đến quốc thể đại sự, bệ hạ cần phải cẩn thận
Đổi lại là ta thì nói không chừng cũng sẽ làm thế
Ngươi đừng trách cứ bệ hạ
Ngươi làm thái tử, phải xem đại sự quốc gia lâu dài
Bây giờ Tây Xuyên đã định
Kinh Tương cũng dần khôi phục nguyên khí
Thủy quân trải qua thời gian gần năm năm, cũng có được lực chiến
Ta nghĩ, thu phục Giang Đông là chuyện sớm muộn thôi
Nghĩ đến lúc đó thì chắc chắn bệ hạ sẽ cho thái tử làm chính soái chinh phạt Giang Đông
Ngươi ở đây tức giận, chẳng thà hãy ngồi cân nhắc làm thế nào để đánh Giang Đông đi
Phải chinh phạt Giang Đông sao
Tào Chương lập tức hăng hái lên
Người này quả nhiên là một người ham đánh trận
Vừa nghe đánh giặc là lập tức không còn vẻ mặt trước kia
Còn người khác như ba người Hoàng Quyền, Lưu Ba, Trịnh Độ thì chỉ yên lặng quan sát
Ba người nhìn nhau, đành cười khổ
Đúng là Tào Chương ỷ lại vào Tào Bằng, mà đúng là Tào Bằng hiểu rõ Tào Chương
Điều đó ba người bọn họ đã biết rõ
Nếu như Tào Bằng này có phẩm hạnh tốt thì có thể làm rường cột
Nếu như phẩm hạnh kém thì thật là tai họa to lớn
Nhưng quan hệ giữa hai người không thể để cho bọn họ gây chia rẽ được
Mặc dù hiện tại trong tay Tào Bằng không có người nào, nhưng nếu muốn lấy tính mạng ba người hắn thì cũng dễ dàng như trở mình
Ba người không hẹn mà cùng thầm quyết định sẽ giao hảo với Tào Bằng, cố gắng không trêu chọc
Đúng là phải phòng bị với Tào Bằng, nhưng không thể để cho Tào Chương biết được, nếu không chắc sẽ rước lấy họa sát thân
Chỉ mong rằng vị Tào đại tướng quân này có thể như hắn trong bài Lậu Thất Minh và Ái Liên Thuyết viết ra vậy, là một người trong bùn mà không nhiễm, thanh bạch, có phẩm chất cao thượng
Nếu không thì thật là đáng sợ
- Tứ ca, lần này về Trường An có cần phải chú ý gì nữa không
Tào Bằng ngồi trên lưng ngựa, nghe Tào Chương hỏi vậy thì đột nhiên ghìm ngựa, dùng roi ngựa chỉ về ngọn núi trùng điệp phía xa
- Ta nhớ là trên núi có một tòa đình, đứng trong đình có thể thưởng thức cảnh sắc tuyệt mỹ
Lúc này chính là lúc hoa đào nở rộ
Tử Văn sao không cùng ta đi lên đó thưởng thức cảnh trí một chút
Đang là chính ngọ nên ánh mặt trời rất mạnh
Tào Bằng đột nhiên thay đổi cách xưng hô với Tào Chương khiến cho Tào Chương ngẩn ra rồi chợt tỉnh ngộ lại, vội vàng bảo mọi người tới trú doanh trại ở chân núi phía trước
- Công Hành, Tử Sơ, Bá Niên, ba người cũng đi cùng lên đi
Ba người Hoàng Quyền vội vàng ngẩn ra rồi gật đầu khom người tuân mệnh
Sau khi bố trí ổn thỏa thì mọi người đi theo đường mòn dọc sườn núi, đi lên tòa đình trên ngọn núi không biết tên này
Hai người Tôn Thiệu và Đặng Ngải cầm theo đồ uống trà
Khi tất cả mọi người đi vào tiểu đình thì hai người ở ngoài đình pha trà
Hương trà tràn ngập không gian trên núi
Không ngờ gió núi lại khiến người ta thoải mái
- Bệ hạ đăng cơ, chức thừa tướng đang khuyết
Bệ hạ tại vị có quân quyền rất thịnh
Từ thời Hán đến nay, tướng có quyền bao giờ cũng là một tai họa ngầm
Ngày nào đó Tử Văn ngươi trong triều thì cần phải lưu ý điều này nhiều hơn
Ta nghĩ rằng quân quyền phải tối thượng, tướng quyền không thể quá lớn
Mà bây giờ chế độ trong triều tương đối hỗn loạn khiến cho phủ thừa tướng không khỏi xuất hiện nhiễu loạn trong tương lai
Tào Bằng nói lời này chính là chỉ thẳng vào nhược điểm của Tào Chương
Tào Tháo là một người có tính tình vô cùng kiên cường
Hắn còn sống thì tướng quyền tất sẽ nhược
Nhưng sức khỏe của Tào Tháo vẫn không tốt, rất khó nói là có thể giữ vững được trong bao lâu
Tính tình của Tào Chương cũng rất kiên cường nhưng lại có chút nhu nhược
Ví dụ như việc sử lý Ngô Ý có vẻ không quá gọn gang
Tào Chương mà tại vị thì còn tốt
Nhưng nếu như Tào Chương qua đời thì ai có thể cam đoan tướng quyền sau này lại không kiêu ngạo
Quân quyền tối thượng, nhưng cần tiết chết
Tướng quyền, rốt cục cũng chỉ là một phương tiện để trợ thủ
Tào Bằng nói một hơi, chính là nói thẳng về chế độ chính trị hiện nay
Đám người Hoàng Quyền đứng nghe ở bên cạnh cũng có phần đồng ý
- Trước đây, Văn Nhược bọn họ chỉ một chế độ quan cửu phẩm
Rất tốt
Nhưng cho dù là luật pháp thì cũng phải phổ biến hợp với con người
Bây giờ quan chế hỗn loạn, chức quyền lẫn lộn, không phải là một chuyện tốt
Trong thời gian này, ta ở Bì Huyện cùng với Hiếu Trực và Khổng Minh đã thảo luận chuyện này
Ta đã nghĩ ra một hệ thống quan chế, tuy nhiên còn cần phải cân nhắc lại
Từ đây thì có thể phân biệt chức quyền rõ ràng
Tào Chương nghe được đến đây thì rất hứng thú
- Tứ ca, Văn nguyện nghe rõ chuyện này
Tào Bằng cười cười, vẫy Đặng Ngải mang ra một quyển sổ đưa cho Tào Chương
- Đây là một chút ý tưởng của ta
Tử Văn có thể cầm đi tham khảo
Khi cần cũng có thể thảo luận cùng với ba người Công Hành, Tử Sơ, Bá Niên
Công Hành, Tử Sơ, Bá Niên đều là người biết đối nhân xử thế, là hạng người mưu trí cao thâm
Tử Văn sau này có thể thỉnh giáo ba vị nhiều hơn, tất có thể có nhiều lợi ích
Tào Bằng nói xong thì đột nhiên khẽ thở dài
- Về phần của ta, khi Tử Văn về đến Trường An thì đừng xen vào nữa
- Hả
Tào Bằng vỗ vỗ vai của hắn, đứng dậy ra đình hóng mát
Hắn dẫn theo Tôn Thiệu và Đặng Ngải đi ra, để lại mấy người Tào Chương yên lặng nhìn nhau không nói gì
Sách quan chế của Tào Bằng là tham khảo chế độ pháp luật của nhà Minh đời sau mà áp dụng
Chế độ này có trọn vẹn hay không
Rất khó nói rõ ràng
Tuy hắn nói như vậy, nhưng một chế độ hoàn mỹ cũng phải chọn được người chấp hành thích hợp
Có lẽ trên đời này, căn bản không có chế độ nào chân chính hoàn mỹ, chỉ có cách chọn người thích hợp
Tào Bằng có thể tiên đoán được, chuyến này về Trường An, chỉ sợ trong thời gian ngắn khó mà có thể rời khỏi
Cũng có thể nói là một ngày Tào Chương chưa đăng cơ thì hắn khó có ngày ngẩng đầu lên
***
Tháng tư năm Kiến An mười bảy, Tào Bằng đến Trường An
Đúng như hắn tiên đoán
Sau khi đến Trường An thì Tào Tháo vẫn chưa cho triệu kiến hắn, để hắn ở lại chờ triệu kiến trong phủ tân Võ Hầu mới được xây dựng cải tạo lại hết sức xa hoa
Trên danh nghĩ, Tào Tháo phong cho Tào Bằng làm Phiêu Kỵ đại tướng quân nhưng trên thực tế đã bãi miễn binh quyền của hắn, giống như giam lỏng, nhốt hắn ở bên trong hầu phủ
Tiếp đó, Tào Tháo điều Vô Đương Phi Quân đi Kinh Nam
Sa Ma Kha đảm nhiệm chức trường thủy Giáo úy
Vương Bình đảm nhiệm chức bộ binh Giáo úy, đóng giữ ở Trường An
Vốn là Tào Tháo cũng có bổ nhiệm cho ba người Hoàng Trung, Nghiêm Nhan và Triệu Vân nhưng ba người lại kiên quyết từ chối, tự thu xếp ở phủ tân Võ Hầu
Pháp Chính và Gia Cát Lượng cũng cùng nhau vào phủ tân Võ Hầu ở, xem như cùng nhau bị nhốt
Quách Hoài nhờ công lao chinh phạt Tây Xuyên nên được phong làm Bái xạ thanh giáo úy
Ngoài ra còn có Tôn Thiệu được phong làm Thiếu đốc Phủ Đại hành Kinh Nam
Tôn Thiệu không muốn nhận chức nhưng bị Tào Bằng khuyên can bảo hắn đi Võ Lăng
Tôn Thiệu không còn cách nào khác phải đồng ý
Tào Bằng gặp xui xẻo
Trong thành Trường An lập tức có tin đồn
Nếu không, với công trạng của Tào Bằng, hơn nữa hắn vốn được Tào Tháo yêu thương, sao có thể có chuyện này
Tuy nhiên, lại không giống như gặp xui
Nếu thực sự bị vận xui thì chắc chắn không như thế
Tuy nói rằng bãi miễn chức quan của Tào Bằng nhưng hắn vẫn còn tước vị
Đặc biệt hắn còn nắm quận Hà Tây trong tay
Bên cạnh đó, Đại đô đôc Tịnh Châu là Đặng Tắc không hề bị ảnh hưởng gì
Thậm chí chính Tào Bằng còn thường xuyên mang theo Bạch Đà binh và Phi Đà binh của hắn ra thành thao diễn
Việc này Tào Tháo cũng chưa bao giờ tỏ vẻ gì
Mùa thu năm Kiến An mười bảy, Tào Chương nhận chức Phó thừa tướng, phong làm Đại tướng quân, phụng mệnh đóng quân ở Kinh Nam, cả ngày thao diễn binh mã, tỏ thái độ quyết chiến với Giang Đông
Trong lúc nhất thời, khói lửa nổi lên bốn phía, người trong thiên hạ rơi vào sợ hãi
Cuối cùng Tào Tháo sẽ dụng binh với Giang Đông
Từ trên xuống dưới ở Giang Đông, mọi người đều hoảng sợ
Mà điều khiến Tôn Quyền đau đầu nhất chính là sự xuất hiện đột ngột của Tôn Thiệu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Năm đó đột nhiên Đại Kiều phu nhân mang theo huynh muội Tôn Thiệu biến mất khiến cho Tôn Quyền không ngừng khẩn trương
Tuy nhiên sau đó không còn tin tức của toàn bộ nhà Đại Kiều phu nhân khiến cho Tôn Quyền dần dần yên lòng
Nhưng bây giờ Tôn Thiệu lại một lần nữa xuất hiện
Hơn nữa hắn xuất hiện với thân phận là Thiếu đốc Kinh Nam, làm sao mà Tôn Quyền không khẩn trương được
Về phương diện điều binh khiển tướng thì Tôn Quyền cũng rất nghi thần nghi quỷ
Đặc biệt đối với Chu Du, hắn luôn cẩn thận đề phòng
Dù sao thì quan hệ của Chu Du và Tôn Thiệu rất sâu sắc, là dượng của Tôn Thiệu, là anh em đồng hao với Tôn Sách
Tôn Quyền vốn đã có chút đề phòng với Chu Du
Bây giờ Tôn Thiệu xuất hiện nên hắn càng thêm kiêng dè Chu Du
Cuối năm thứ mười bảy, đột nhiên Tôn Quyền bãi chức Đô đốc thủy quân của Chu Du, cho Mã Đạt tiếp nhận thủy quân
Lệnh này vừa ban ra khiến trên dưới Giang Đông đều xôn xao
Rất nhiều người vội vàng thỉnh cầu xin Tôn Quyền suy nghĩ kỹ lại
Chu Du nhiều năm cai quản thủy quân, chiến công hiển hách, là mối uy hiếp vô cùng lớn đối với Tào Ngụy
Hiện tại Tôn- Tào khai chiến, ngươi để Chu Du rút lui, chẳng phải là tự chặt một tay sao
Mã Đạt kia tuy rằng cũng có bản lĩnh nhưng dù sao vẫn không so được với uy vọng của Chu Du
Lỗ Túc vội vàng từ Đan Dương đi Kiến Khang, khuyên bảo Tôn Quyền không nên tự hủy lực lượng hùng hậu của mình
Không ngờ kể từ đó, Tôn Quyền thực sự kiêng kị Chu Du thêm vài phần.
***
Lư Giang, Thư Huyện
Nơi này là quê hương của Chu Du
Lúc này thời tiết đông chí, phần lớn khắp vùng phương bắc đều đã đóng băng
Nhiệt độ ở Thư Huyện không thấp lắm
Khắp nơi trong không khí tràn ngập hơi nước, khiến trời càng lạnh hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong phòng ngủ của Chu Du đặt vài chậu than
Than cháy đỏ rực, xua tan đi cái lạnh trong phòng
Chu Du nằm trên giường, khí sắc có vẻ không tốt lắm
Từ khi bị miễn đi chức đại đô đốc thủy quân, trong lòng hắn tích tụ sầu muộn không vui
Sau đó lại bị bệnh ở trên giường
Bệnh tình cũng không có chuyển biến tốt đẹp gì lắm
Tiểu Kiều phu nhân cầm bát thuốc đến khuyên:
- Công Cẩn, hãy mau uống thuốc đi
Chu Du loay hoay ngồi dậy uống hết bát thuốc đen rồi sau đó không kìm nổi nói thầm:
- Thật đắng
Tiểu Kiều thở dài một tiếng xa xôi, ngồi xuống bên cạnh
- Phu nhân nói xem nàng nghĩ gì đi
Tiểu Kiểu run run, sau một lúc lâu thấp giọng nói:
- Công Cẩn vẫn trách Bá Văn sao
Sắc mặt Chu Du hơi đổi nhưng không có câu trả lời
Một lúc lâu sau hắn mở miệng nói:
- Năm đó Bá Phù mất, ta thấy Thiệu còn nhỏ nên sợ hắn không thể đảm đương trọng trách
Vì thế ta thảo luận với Tử Bố, làm giả lệnh của Bá Phù để cho chủ công kế vị
Dù sao khi đó thì chủ công đã bộc lộ tài cán, có thể làm vị minh chủ
Nếu như lúc ấy Thiệu kế vị thì chỉ sợ là Giang Đông sẽ rung chuyển
- Hả
Tiểu Kiều nghe được thì thất thanh hô lên
Đây là lần đầu tiên nàng nghe Chu Du nói chuyện này, không khỏi cảm thấy kinh hãi
- Phu nhân bị dọa sợ rồi à
- Không, chỉ là có chút, có chút, có chút…
Tiểu Kiều thật sự không biết nên biểu đạt tâm tình trong lúc này như thế nào
Chu Du vẫn giữ vẻ mặt chua xót, hạ giọng nói:
- Việc này không thể trách nàng
Sự thật cũng chứng minh, lúc ấy ta đã lựa chọn đúng
Chủ công thích hợp hơn rất nhiều so với Thiệu ở vị trí này
Tuy nhiên ta cũng biết hắn có chút kiêng kị đối với tiểu Thiệu
Cho nên ta chỉ giữ sự lạnh lùng tương đối, không dám tỏ nửa phần thân thiết đối với tiểu Thiệu
Nhưng không ngờ tới, tiểu Thiệu hắn lại có thể…
- Công Cẩn, việc này không trách được chàng
Tiều Kiều thấy Chu Du ưu tư, vội vàng khuyên bảo
Chu Du mỉm cười
- Trước đây ta còn cao hứng, cười Tào Bằng kia có công huân lớn lao, kết quả vẫn không thể tránh được vận mệnh bị vắt chanh bỏ vỏ như vậy
Nhưng ta không nghĩ rằng chỉ nháy mắt thì cũng tới lượt ta
Đây có lẽ là báo ứng việc ta phụ lòng của Bá Phù lúc trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Kiều phu nhân không biết nên khuyên giải an ủi thế nào
Đúng lúc này thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân
Tiếp ngay sau đó thì nghe tiếng người đập cửa
Tiểu Kiều phu nhân lập tức giận dữ:
- Người nào đến đây quấy rầy
- Phu nhân, là ta
Người ngoài cửa vội vàng nói:
- Đai đô đốc đang nghỉ ngơi à
Chu Du ngẩn ra, vội chống dậy ngồi
- Là Chu Nam
- Đúng vậy
- Vào đi
Chu Nam là gia tướng của Chu Du, cũng là lão thần đi theo Chu Du nhiều năm
Cửa mở, Chu Nam đi vào phòng, quỳ một gối xuống nói:
- Đại đô đốc, có tin tức truyền đến từ Kiến Khang
Chủ công đã bãi nhiệm chức thái thú Hội Kê của Hạ Tề Hạ Công Miêu, cũng bị tróc nã chờ xử trí
Hai vị lão tướng quân Trình Phổ, Hoàng Cái dốc hết sức ngăn cản nhưng không được chủ công đồng ý
Hai vị lão tướng quân giận dữ treo ấn ở Phú Xuân
Chu Du nghe được thì ngẩn ra rồi lập tức biến sắc
- Ngươi nói cái gì
- Chủ công nhốt Hạ Công Miêu vào đại lao
Hai vị tướng quân Trình Phổ, Hoàng cái treo ấn bỏ đi
Chu Du không khỏi quát to một tiếng:
- Chủ công sai lầm rồi
Rồi cảm thấy một luồng hơi nóng bốc lên tới ngực, Chu Du đột nhiên phun ra một ngụm máu, ngã quỵ xuống giường.