Khi ba người tới cửa Ô bảo thì thấy Trương thị cùng Tào Nam đang chuẩn bị ra ngoài.Tính toán thời gian thì Tào Nam đã có mang sáu tháng, cái bụng cao cao
So với lúc ở Cức Dương thì hai vòng đều béo ra.Tào Bằng, Điển Mãn, Vương Mãi, Đặng Phạm mỗi người cưỡi một con ngựa
Còn Đặng Cự Nghiệp thì ngồi trên xe
Cả bọn đã đi tới
- Thúc tôn, ngươi đã về rồi à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương thị thấy Đặng Tắc thì gọi với theo.Sau đó bà ta cúi người hành lễ với Điển Vi, rồi nhìn qua Tuân Úc một cách phúc hậu
- Mẹ, mọi người đều muốn…
Vì Điển Vi thành lập một đội dũng sĩ nên phần lớn thời gian Đặng Tắc đều ở lại trong thành giúp đỡ Điển Vi.Dù sao trải qua chuyện ở thành Cửu Nữ, đối với chuyện quân vụ, Đặng Tắc rất rành rẽ
Dù sao thì hắn cũng đã phụ trách các công việc nên làm mọi việc đều dễ dàng quen tay
Trương thị trách:
- Ngươi cả ngày ở trong thành không thấy trở về nhà
Ngươi cũng không quan tâm chút nào đến A Nam
Nó đang mang thai nên cơ thể không thoải mái, ta đưa nó đi khám thầy thuốc trong thành
Xem ra thì nó cũng sớm sinh nở rồi
Bây giờ ngươi đã sắp làm cha mà không cuống lên gì cả
Một câu nói mà khiến Đặng Tắc đỏ bừng mặt hổ thẹn, nhìn về hướng Tào Nam.Tào Nam dịu dàng cười:
- Mẹ, thúc tôn bây giờ bận rộn công việc, người cũng đừng trách hắn thêm nữa
Trong nhà cũng có người chăm sóc con
Thím Hồng cũng rất tận tâm
Mẹ, ngươi có thấy con phiền không
Nếu có thì về sau con cũng không dám phiền hà mẹ nữa
Trương thị vội vã nói:
- Chớ có nói bậy, chớ nói bậy
- Nếu vậy thì ta cùng đi với hai người
Đặng Tắc tiến lên nhẹ nhàng nói với Tào Nam.Tào Nam đỏ mặt lên:
- Chỉ là chuyện ốm đau của đàn bà, ngươi đi theo làm gì
Nơi này có quý khách đến, ngươi hãy cùng Điển trung lang nói chuyện cùng khách.Đã có mẹ cùng A Phúc đi cùng, sẽ không có chuyện gì đâu.Thật ra chàng gầy đi rất nhiều
Buổi tối nếu chàng không có chuyện gì thì hãy về nhà ăn cơm đi
Chàng muốn ăn cái gì thì nói với thím Hồng một tiếng là được
Đặng Tắc khẽ gật đầu
- A Phúc, ngươi cũng đi ra ngoài à
Điển Vi lên tiếng hỏi.Tào Bằng gãi gãi đầu:
- Ta cũng có chút việc vào thành nên đi cùng một thể với mẫu thân và tỷ tỷ
- Ta đang có việc muốn nhờ ngươi…
- À, ta đã chuẩn bị rồi, ngay trên bàn trong thư phòng ta đấy
Tỷ phu, người vào đó cùng Điển trung lang, chúng ta đi trước
Vừa nói chuyện, Tào Bằng vừa liếc Tuân Úc một cái.Khí phách người này thật là phi thường…Tào Bằng không nhận ra Tuân Úc vì hắn không thể nào ra khỏi cửa
Mà Tuân Úc cũng chưa bao giờ tới Ô bảo nên hai người cũng chưa có dịp gặp nhau.Không ngờ khi Tào Bằng nhìn Tuân Úc thì trước đó Tuân Úc đã quan sát Tào Bằng rồi
Hắn đã hơn một lần nghe Đặng Tắc nói qua là có một người em vợ, cực kỳ thông minh, tài hoa xuất chúng
Nói vậy chắc người thiếu niên này chính là em vợ của thúc tôn
Nhìn hình dạng không tầm thường
Nghe khí độ điềm tĩnh không có chút nao núng e dè của thiếu niên hàn môn lại có thể tưởng là con cái trong nhà thế gia
Là người một nhà với thúc tôn, quả nhiên không sai
Nhạc phụ là tôn sư, thê tử săn sóc dịu dàng, ngay cả em vợ cũng không tầm thường
Cùng là người một nhà, tương lai tất có tiền đồ.Tào Bằng ngồi trên ngựa hướng về phía Tuân Úc, sau đó chắp tay cáo từ.Không ngờ Tuân Úc cũng hướng về phía Tào Bằng chắp tay…
- A Phúc, ngươi thật là không đơn giản
Điển Mãn không nhịn được bèn hạ giọng nói.Tào Bằng sửng sốt một chút:
- Cái gì không đơn giản
- Văn Nhược rất ít khí thân thiện với người khác như vậy
Bình thường ta thấy hắn đều rất nghiêm túc nói năng cẩn trọng
Hôm nay hắn lại tự nhiên thi lễ và cười với ngươi, lại còn chắp tay đáp lễ
- Văn Nhược
Tào Bằng cảm thấy nghe cái tên này rất quen tai
- Hắn rất lợi hại à
- Thị trung thượng thư… Khi chủ công vắng mắt thì mọi việc trong ngoài đều do hắn một tay lo liệu
Ngay cả cha ta cũng phải kính trọng hắn vài phần
Tào Bằng nghe được liền quay đầu nhìn lại.Lúc này Tuân Úc đã đi theo Điển Vi, Đặng Tắc vào trong Ô bảo
- Thị trung
Hắn tên gọi là gì
Điển Mãn kinh ngạc:
- A Phúc, ngươi không biết hắn là ai sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Nói lời dư thừa
Phần lớn thời gian ta chỉ ở trong Ô bảo, làm sao ta biết được nhiều người
Điển Mãn nói:
- Hắn chính là thượng thư Tuân Úc Tuân Văn Nhược
Nếu như ngươi chưa từng nghe qua tên của hắn thì cũng phải nghe nói qua biệt hiệu Dĩnh Xuyên Tuân thị Bát Long.Hắn chính là một trong bát long
Người kia chính là Tuân Úc?Tào Bằng vốn bình tĩnh, nghe Điển Mãn nói cũng không khỏi kinh ngạc
****
Thư phòng của Tào Bằng rất sạch sẽ ngăn nắp, nhìn qua không giống như là phòng của một đứa trẻ
Cho dù là có tôi tớ đi theo sau dọn dẹp nhưng phòng của trẻ con cũng sẽ khó tránh bừa bộn
Nhưng phòng của Tào Bằng lại không như vậy
Thư phòng nằm ở phía góc của Ổ Bảo, địa thế quan sát cao, dựa vào long sơn
Hai cái hiên nhà dựa xếp vào núi, tạp thành một hình bán nguyệt
Căn phòng dựa vào núi vững chắc, núi xanh nước biếc, bên kia lại có một hàng rào tre
Đối diện với hàng rào tre là một căn phòng riêng biệt
Đây là thư phòng của Tào Bằng
Có người nói, chỗ ngồi này có thể thấy hết được toàn bộ Ổ Bảo
Vị đại phú hào kế nghiệp sau này mắc tội với giới quyền quý, bị vu cho là có cấu kết với quân Thái Bình, cả nhà đều bị tịch thu tài sản, bị giết cả
Từ đó về sau, Ổ Bảo bị bỏ không
Tào Tháo dời đô thì mới bắt đầu tính đến việc tái sử dụng
Tổng thể mà nói, Ổ Bảo có cấu trúc rất hợp lý, có chứa một sự trang nhã
Mà thư phòng ở vị trí này thì thật đúng là nơi tuyệt vời nhất ở Ổ Bảo
Tào Bằng chọn chỗ này làm thư phòng một phần vì địa thế tốt, phạm vi nhìn rộng, phần khác là vì đây là một nơi lịch sự tao nhã, rất phù hợp với quan điểm thẩm mỹ cá nhân của Tào Bằng
Hai bên là nơi Vương Mãi, Đặng Phạm cùng Hạ Hầu Lan ở đó
Lúc này Hạ Hầu Lan đang ở trong lò rèn giúp Tào Cấp trông lửa
Vì thế nên trong gian nhà hết sức yên tĩnh
Điển Vi kéo Đặng Tắc đi trước dẫn đường, Tuân Úc đi theo sau hai người
Thực ra hắn muốn nhìn Tào Cấp rèn đao thế nào, nhưng khi nhìn bộ dạng vô cùng lo lắng của Điển Vi thì không dám giục giã
Dù sao đã đến Ổ Bảo thì cũng nên đi xem một vòng thế nào
Huống hồ Tuân Úc cũng muốn xem chuyện gì khiến cho Điển Vi có bộ dạng như thế
- Thúc tôn, đây là chỗ mà em vợ ngươi ở
Tuân Úc đi vào tiểu viện, lập tức cảm nhận được một bầu không khí không giống người thường
Thư phòng rất lớn, hai bên cửa lớn có treo một câu đối trên cột nhà
Vế trên là: phong thanh vũ thanh độc như thanh, thanh thanh nhập nhĩ (tiếng mưa tiếng gió lọt vào tai)
Vế dưới là: gia sự quốc sự thiên hạ sự, sự sự quan tâm (chuyện nhà chuyện nước đều quan tâm)
Đây vốn là câu đối trong sách của thủ khoa Đại Đông Lâm là Cổ Hiến Thành, bây giờ lại bị Tào Bằng không biết xấu hổ mà đạo văn đem treo ở đây
Nói thật, việc đảo chữ cũng bình thường không có gì đặc biệt
Nhưng nội dung này lại có ẩn ý sâu sắc
Thế nên khi Tuân Úc thấy câu đối này không khỏi dừng chân nhìn không rời câu đói có từ thời Ngũ Đại hậu Thục
Thời Đông Hán có thời điểm bảy trăm năm sau
Tuân Úc phát hiện ra trong câu đối nhỏ treo trên cột nhà lại có điều bí ẩn nhưng lại không thể hiểu rõ
Đây là loại câu đối nghịch
Đối với loại văn này thường xem trọng sự song song đối xứng, tới một mức độ nào đó lại trở thành quan niệm âm dương, hai bên cùng hòa hợp làm một
Trong "Tuân Tử- Lễ Luận" cũng có nói: thiên địa hợp lại sinh ra vạn vật, âm dương biến hóa thay đổi
Trong sách của Hoàng Lão thì nói: trong trời đất, có trái có phải, có âm có dương
Loại hình thức văn học câu đối này nếu như được đặt ở thời hậu thế thì cũng chỉ được xem là một loại văn hóa truyền thống lưu truyền
Nhưng rốt cuộc thì có bao nhiêu người có thể hiểu rõ ý nghĩa sâu xa
Không phải là ai cũng biết
Câu đối có một trái một phải, vế trên và vế dưới, âm dương tương hợp
Nếu như chỉ xem nửa liên trên thì không hề có uẩn ý gì
Nhưng khi hai liên kết hợp lại thì lại nảy sinh ra ẩn ý vô cùng sâu xa, cũng giống như âm dương luân chuyển trong càn khôn
nguồn TruyenFull.vn
Tuân Úc là bậc thầy, nói đến thuyết âm dương thì phải nói là tinh tường
Nếu mới nhìn nội dung thì hắn không thèm để ý
Hai liên không hòa hợp, đơn giản mà nói là rất tầm thường
Nhưng mà nếu đem hai liên lại cùng một chỗ thì Tuân Úc phải tán thưởng
- Thúc tôn, là do ai viết vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đặng Tắc có phần xấu hổ
Hắn vẫn luôn giúp Điển Vi chuyện quân tình, đối với những việc trong Ổ Bảo thì không biết gì
Vì thế hắn dừng chân trước câu đối, một lát sau thấp giọng nói:
- Nếu xem nét chữ mà nói thì hình như là chữ của A Phúc
Hắn cũng là một người có học vấn nên liếc mắt một cái thì đã nhìn ra câu đối không tầm thường
Đặc biệt vế đối, vừa nhìn là biết không giống người thường
Phong đối vũ, gia đối quốc, nhĩ đối tâm, đặc biệt dùng từ láy liền nhau, nghe như tiếng leng keng khiến kẻ khác phải vỗ tay tán thưởng
Đây thực sự là A Phúc viết sao
Nếu như không nhận ra nét bút xuất phát từ tay Tào Bằng thì Đặng Tắc tuyệt đối không thể nào tin được đây là do Tào Bằng viết
Nguyên nhân rất đơn giản
Đặng Tắc xem như cũng hiểu rõ Tào Bằng
Xưa kia khi ở Đặng thôn, Tào Bằng hình như không biết nhiều chữ lắm, rất nhiều chữ là do Đặng Tắc dạy cho
Nhưng hiện tại, chỉ nhìn sự khéo léo của câu đối thì Đặng Tắc thừa nhận là khó ngăn được người khác khen ngợi
- Phong thanh vũ thanh độc như thanh, thanh thanh nhập nhĩ
Tuân Úc đứng ở trước câu đối mà đọc
Sau đó hắn hướng mắt nhìn câu đối treo bên cạnh:
- Gia sự quốc sự thiên hạ sự, sự sự quan tâm
Thật là khí phách, thật là chí hướng tốt
Tuân Úc vỗ tay tán thưởng
Điển Vi nhìn không ra trong đó có điều bí ẩn gì
Bây giờ hắn đang gấp rút suy nghĩ xem Tào Bằng để lại gì cho hắn
- Cũng tới rồi, chúng ta vào nhà rồi hãy nói
Dứt lời hắn cất bước đi vào thư phòng
Tuân Úc vội vã theo vào.