Mỗi một tầng của Vạn Cổ Ma Thể, mỗi một đường vân đều đại diện cho sức mạnh của các quy tắc khác nhau.
Và mỗi một đường vân có thể hấp thụ sức mạnh của quy tắc tương ứng, biến hóa để bản thân sử dụng!
Hỏa độc cũng thuộc một loại sức mạnh quy tắc hỏa diễm, đương nhiên có thể hấp thụ.
Vạn Cổ Ma Thể cực kỳ bá đạo.
Dù là hỏa độc ngưng luyện mấy chục vạn năm, dưới sự hấp thụ cường thế của Vạn Cổ Ma Thể cũng không có cách nào chống lại!
Hỏa độc trong cơ thể Tiểu Hắc lúc này đã bị hút hoàn toàn vào bên trong các đường vân.
Nham tương lưu động bên trong các đường vân cũng từ màu đỏ tươi rực rỡ trở nên thâm trầm nồng đậm hơn.
Hơn nữa còn không ngừng hấp thụ sương mù hỏa độc từ bên ngoài!
Dần dà, xung quanh Tiểu Hắc nổi lên một trận gió lốc hỏa độc.
Hiện tượng lạ này nhanh chóng thu hút ánh mắt của mọi người.
Tống Từ, Uông Kinh Châu và Túc Trình cũng nhìn sang, vẻ mặt nghiêm túc."Hình như hắn đã hấp thụ hỏa độc thành công..." Uông Kinh Châu lộ vẻ ngây ngốc.
Túc Trình cũng khó tin nói: "Hỏa độc thật sự có thể hấp thụ sao?"
Khi người tu đạo hấp thụ linh khí đều sẽ dùng công pháp loại bỏ tạp chất trong linh khí một hoặc nhiều lần mới dung nhập vào đan điền.
Hỏa độc chính là tạp chất trong nguyên tố hỏa.
Hơn nữa lại là tạp chất lắng đọng mấy chục vạn năm! Độc tố trong đó không phải người tu đạo bình thường có thể tiếp nhận.
Nhưng Tiểu Hắc lại khác.
Những thứ người khác chỉ sợ tránh không kịp, Tiểu Hắc lại hấp thụ nhanh như vậy… Cứ như sợ người khác cướp mất.
Tống Từ cũng lộ vẻ nghi ngờ.
Hắn biết thân phận của Tiểu Hắc, cũng biết sức mạnh huyết mạch của hắn vô cùng cường đại, cảnh giới nhục thân lại càng cao thâm.
Cho dù như vậy, cũng không thể làm được bước này!
Nhìn những đường vân trên bề mặt cơ thể Tiểu Hắc, Tống Từ nhắm mắt lại.
Chẳng lẽ là do cái này?
Nhưng... Cố tình đi hấp thụ hỏa độc, thật sự được sao?
Bọn họ cũng từng nghĩ đến việc tinh luyện tinh hoa của lửa, nhưng xét trên mọi phương diện, biện pháp này là bất khả thi.
Nghĩ đến đây, Tống Từ không nghĩ nhiều nữa, mà kiên định ý định của mình, hướng về phía trung tâm của ao lửa mà đi.…
Ước chừng một ngày trôi qua.
Các đường vân trên thân Tiểu Hắc đã trở nên cực kỳ tối sẫm.
Bên trong từng đường vân hỏa diễm tối sẫm đó tràn đầy hủy diệt, cùng mong muốn phá hoại mạnh mẽ!
Thậm chí, sương mù hỏa độc trong không trung trông cũng đã thưa thớt hơn!
Có thể thấy được Tiểu Hắc đã hấp thụ bao nhiêu hỏa độc...
Chỉ là giờ đây, những hỏa độc này đối với Tiểu Hắc không còn là con dao hai lưỡi mà thuần túy là đang giúp hắn tăng cường thực lực.
Tuy không thể trực tiếp tăng cường lực lượng thân thể, nhưng Vạn Cổ Ma Thể vẫn đang không ngừng lớn mạnh."Tiểu Hắc sẽ không hấp thụ hết sương mù hỏa độc ở đây chứ?" Diệp Thu Bạch dở khóc dở cười nói.
Hồng Anh gật đầu: "Thật sự có khả năng này..."
Lúc này, từng đám mây lôi xuất hiện, lôi kiếp giáng xuống!
Đây là lôi kiếp khi đan dược sắp thành công.
Nhưng Mộc Uyển Nhi lại chẳng hề bối rối, cảnh này nàng đã trải qua không biết bao nhiêu lần, đã sớm có kinh nghiệm.
Không quá một nén nhang, khi lôi kiếp tan biến, Từng sợi hương thơm của đan dược bay ra từ bên trong Cửu Long Hóa Thần Đỉnh.
Mộc Uyển Nhi cẩn thận đặt đan dược vào Ngọc Tịnh bình, lúc này mới cười hì hì nhìn mọi người, có chút hất cằm lên, vẻ mặt nhỏ đầy kiêu ngạo, ra vẻ đòi công: "Hừ hừ, xong rồi nhé!"
Vẻ mặt nhỏ đó cứ như đang nói… Nhanh khen ta đi, nhanh khen ta đi!
Nhưng, không ngờ rằng chẳng có mấy ai nhìn nàng.
Chỉ có Thạch Sinh lặng lẽ cầm lấy Ngọc Tịnh bình, cười nói: "Uyển Nhi sư muội vất vả rồi, nhưng hình như không cần đan dược."
Mộc Uyển Nhi hơi sững sờ, liền vội hỏi: "Vì sao thế?"
Đây là do mình khổ cực luyện chế ra đó!
Thạch Sinh không trả lời, mà chỉ về phía Tiểu Hắc.
Khi Mộc Uyển Nhi nhìn sang, sắc mặt trở nên vô cùng đặc sắc.
Người sáng mắt đều thấy rõ Tiểu Hắc đang làm gì!"Vậy đan dược này thật sự là luyện vô ích à?"
Thạch Sinh nghĩ ngợi, không nỡ nói thẳng, nhỡ đâu làm Mộc Uyển Nhi bị đả kích thì làm sao?
Thế là vắt óc suy nghĩ, nửa ngày mới nói ra: "Cũng không phải vô dụng, chí ít... thì... tăng lên một chút kinh nghiệm luyện đan?"
Mặt Mộc Uyển Nhi liền lập tức xịu xuống.
Hồng Anh bên cạnh cũng hết cách, vỗ vai Thạch Sinh nói: "Thành thật là tốt, đừng làm việc nằm ngoài khả năng của mình."…
Lại một ngày trôi qua, sương mù hỏa độc trên không trung hoàn toàn bị Tiểu Hắc hấp thụ gần như không còn!
Và cũng chính vào khoảnh khắc hấp thụ gần hết đó.
Sóng nhiệt ánh lửa tỏa ra từ ao lửa không còn gì che chắn, bốc thẳng lên trời cao!
Mọi người đều ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, có chút nghi hoặc.
Khi trên bầu trời xuất hiện một mảng lớn mây đỏ rực, và trùng hợp lại nằm giữa hai vầng trăng sáng, sắc mặt mọi người liền trong chốc lát thay đổi!
Nhật nguyệt cùng sáng...
Chẳng lẽ đây chính là nhật nguyệt cùng sáng?
Lúc này, mây đỏ bắt đầu nhấp nhô, dần dần ngưng tụ thành hình cầu, giống như một mặt trời chói lọi!
Ánh trăng của hai vầng trăng sáng và ánh sáng của mặt trời chói lọi vào thời khắc này bắt đầu hòa trộn. Ba luồng ánh sáng chiếu rọi cùng một chỗ!
Cuối cùng, tại giao điểm của ba luồng ánh sáng, có một đạo thần quang chói mắt chiếu xuống!
Rơi xuống ở phía bắc của bọn họ!
Ầm ầm!
Mặt đất bắt đầu rung chuyển!
Đất đai nứt toác, núi đá vỡ vụn!
Một tiếng nổ lớn kèm theo hơi thở vô cùng cổ xưa lan tỏa khắp cả bản khối Côn Luân!
Trong sự kinh hãi của Diệp Thu Bạch và mọi người.
Nơi thần quang chiếu tới, quả thực có một phế tích khổng lồ từ lòng đất trồi lên!
Nơi đó, chính là vị trí Côn Luân khư!"Xem ra chúng ta đều đoán sai rồi." Mục Phù Sinh cười nói.
Phương Khung bất đắc dĩ nói: "Ai có thể ngờ được, nhật nguyệt cùng sáng là để xua tan sương mù hỏa độc trên Húc Nhật Dương Viêm Trì chứ?"
Tống Từ cũng không nghĩ đến điều này.
Mặc dù đối với kế hoạch của hắn mà nói là có lợi, nhưng đến một chút manh mối hắn cũng không có bắt được, lại bị người khác đi trước một bước cũng khiến hắn thấy khó chịu..."Dù thế nào, chúng ta đi thôi." Tống Từ lập tức gọi Uông Kinh Châu và Túc Trình, hướng về phía Côn Luân khư mà đi!
Diệp Thu Bạch và những người khác thấy vậy, cũng theo sau.…
Còn giờ khắc này.
Ở một nơi nào đó tại bản khối Thanh Tiêu.
Phía sau ba người của Giám Sát Thánh Điện, có một cánh cổng lớn trông vô cùng tang thương.
Trên cánh cổng, vết rách chằng chịt.
Chỉ có tấm biển phía trên vẫn còn nguyên vẹn như lúc ban đầu.
Thanh Tiêu Học Viện. Bốn chữ lớn khắc ở trên đó!
Theo ghi chép trong cổ tịch, Thanh Tiêu Học Viện là học viện truyền đạo mạnh nhất trong toàn bộ nhân gian.
Và cũng do một vị Nhân Tổ thành lập!
Đã cống hiến không ít cho việc truyền đạo ở nhân gian thời bấy giờ.
Nhưng hiện tại ba nữ tử không có tâm trí để quan tâm đến cái gọi là Thanh Tiêu Học Viện này.
Trước mặt bọn họ, đứng một nữ tử mặc áo đỏ...
