Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tất Cả Đệ Tử Của Ta Đều Có Tư Chất Đại Đế

Chương 1285: Diệp Thu Bạch Làm sao cảm giác sư tôn tại nhằm vào ta?




Truyền đạo?

Nghe tiên sinh đề nghị, Lục Trường Sinh không khỏi trợn trắng mắt.

Hắn cũng không phải thánh nhân gì, cũng không có cái gì quá lớn lòng tự hào chủng tộc.

Không có lý tưởng cao siêu gì, có thể ăn no uống đủ, không có chuyện phiền lòng, nếu thật muốn nói thì cũng chỉ là thêm việc bảo vệ tốt những đứa nhóc bên cạnh.

Lại nói, đi truyền đạo, chẳng phải là vướng vào một đống nhân quả?

Tiên sinh thấy vậy cũng cười khổ một tiếng: "Thôi vậy, loại chuyện này không thể ép buộc."

Bất quá lúc này, Hồng Anh và Ninh Trần Tâm đột nhiên tiến lên nói: "Chúng ta dự định khôi phục Thanh Tiêu Học Viện."

Tiên sinh mừng rỡ.

Lục Trường Sinh thì ngơ ngác.

Thanh Tiêu Học Viện?

Đó là thứ đồ chơi gì vậy?

Hồng Anh cầm sợi dây chuyền đeo trước ngực, trên dây chuyền là một chiếc vương tọa mini, nói: "Tại cổ chiến trường, ta nhận được sự chỉ dẫn của Hoàng Thiên tiền bối, và đã đồng ý kế thừa Hoàng Thiên Viện."

Ninh Trần Tâm thì lấy ra một tòa tháp nhỏ, nói: "Ta kế thừa Hám Thiên Viện."

Tiên sinh nhìn hai vật này, gật đầu: "Xem ra Hoàng Thiên và Hám Thiên đã chọn hai người các ngươi, nếu Thanh Tiêu Học Viện có thể khôi phục, đối với nhân gian hiện tại là một chuyện rất tốt."

Huống chi, với thực lực hiện tại của Hồng Anh và Ninh Trần Tâm, trong toàn bộ nhân gian đều thuộc hàng top, việc gây dựng lại Thanh Tiêu Học Viện điều kiện cơ bản đã có.

Còn về nội tình học viện... Tiên sinh tin rằng, Lục Trường Sinh, sư phụ của Hồng Anh và Ninh Trần Tâm sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Đồng thời, hắn cũng sẽ tham gia Thanh Tiêu Học Viện.

Đây đối với tiên sinh mà nói, là một tin tốt.

Lúc này, Đàm Tông Chiếu đi tới, sau khi cúi người trước Lục Trường Sinh, cung kính nói: "Tiền bối, ta muốn mời đệ tử của ngài đến Hỗn Linh Học Viện xem xét."

Lục Trường Sinh trợn mắt: "Chuyện này mới kết thúc, lại muốn bọn hắn đến nơi khác gây sự? Có thể cho ta nghỉ ngơi một chút được không?""Hả?" Đàm Tông Chiếu tròn mắt.

Lúc này, Ma Thần cũng đến bên Tiểu Hắc, nói: "Năm đó Thánh Ma từng xông pha ở hỗn độn giới, có thể nói, bọn họ đạt đến thực lực đó không chỉ vì huyết mạch, mà còn nhờ có được một vài cơ duyên ở hỗn độn giới, cổ tịch có ghi lại, Thánh Ma đã để lại vài thứ ở hỗn độn giới, ngươi đi hỗn độn giới xông pha cũng là một lựa chọn tốt."

Đột nhiên, Lục Trường Sinh hối hận vì đã buông tha Ma Thần, đáng lẽ nên nhân cơ hội này tiêu diệt hắn.

Trong lúc Lục Trường Sinh im lặng, Tiểu Hắc cũng đến nói: "Sư tôn, ta cũng muốn đến hỗn độn giới xông pha, nhân gian hiện tại có lẽ không còn đủ để chúng ta phát triển, đến những nơi mạnh hơn mới có thể trưởng thành nhanh hơn."

Diệp Thu Bạch, Thạch Sinh, Phương Khung cũng đi đến.

Chỉ nghe Diệp Thu Bạch cười nói: "Sư tôn, chúng ta cũng có ý này."

Lục Trường Sinh không chút khách khí nói: "Ngươi câm miệng."

Diệp Thu Bạch: "..."

Luôn cảm thấy, trong Thảo Đường, sư tôn ác ý với hắn rất lớn, là ảo giác sao?

Thạch Sinh lúc này cũng gãi đầu nói: "Ta cũng muốn đi theo Đại sư huynh bọn họ đến hỗn độn giới xông pha, mấy năm nay một mực đi theo Nhị sư tỷ và Tam sư huynh, cũng đã đến lúc đi xông xáo rồi."

Lúc này, Diệp Thu Bạch đột nhiên kéo Mục Phù Sinh lại."Ngươi nấp đằng sau làm gì? Ngươi không đi?"

Mục Phù Sinh: "..."

Khóc không ra nước mắt!

Lén lút liếc nhìn vẻ mặt của Lục Trường Sinh, vừa định phủi sạch quan hệ với Đại sư huynh thì nghe Diệp Thu Bạch nói đỡ cho hắn."Mục sư đệ những năm qua cũng luôn đi theo chúng ta, chắc hẳn đột nhiên tách ra cũng không quen lắm."

Mẹ nó... Nếu không phải vì thứ bậc, Mục Phù Sinh hiện tại cũng muốn động tay với Diệp Thu Bạch rồi.

Hình tượng hoàn mỹ trong mắt sư tôn của mình chính là bị cái tên Đại sư huynh này từng chút một phá hỏng!

Lúc này, Lục Trường Sinh nhìn về phía Phương Khung, hỏi: "Còn ngươi, ngươi cũng muốn đi?"

Phương Khung gật đầu, "Nhưng ta còn một chuyện muốn làm."

Mọi người đều nhìn sang, chỉ thấy trong mắt Phương Khung hiện lên ý thù hận nồng đậm, giọng nói trầm thấp: "Thực lực hiện tại của ta đã đủ, cũng là lúc trả thù gia tộc."

Mọi người đều có chút nghiêm túc.

Tiểu Hắc hỏi: "Có cần bọn ta giúp không?"

Phương Khung lắc đầu: "Để tự ta làm, với thực lực hiện tại của ta, chỉ cần trong Phù Sinh đồ củng cố một chút là có thể đến tiên giới."

Trong đại chiến, cường độ chiến đấu của nhóm người Thảo Đường đều tăng cao, điều này giúp thực lực của bọn họ tăng vọt, dù chưa phá cảnh nhưng việc đó chỉ là chuyện sớm muộn.

Sau đó, nhân gian bắt đầu công cuộc tái thiết.

Việc xây dựng lại Thanh Tiêu Học Viện do tiên sinh chủ trì, bắt đầu từ các thôn phàm nhân.

Diệp Thu Bạch và đám người Thảo Đường tiến vào Phù Sinh đồ tu luyện củng cố.

Còn Lục Trường Sinh, trước khi về Trường Sinh giới, Liễu Tự Như nói với hắn rằng hãy cùng cô đến Ám Vực một chuyến, Ám Chủ có chuyện quan trọng muốn bàn.

Nhưng trước khi đến Ám vực, một nữ tử da như mỡ đông, mặt như tranh vẽ đi tới trước mặt Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh thấy vậy thì hơi đau đầu.

Hoàng Thiên thì tự mình đi sang một bên, không nhìn qua, nhưng vẫn không tự chủ liếc về phía Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh hỏi: "Có chuyện gì không?"

Quý Thiên Dao sắc mặt hơi căng thẳng, nhưng khi nghe giọng nói xa lạ của Lục Trường Sinh thì lòng không khỏi ảm đạm."Không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn xin tiền bối chỉ giáo về phương diện tu luyện."

Nhìn ánh mắt có chút quật cường của Quý Thiên Dao, Lục Trường Sinh khẽ thở dài, biết nếu tiếp tục sẽ chẳng đi đến đâu, thế là liền nghĩ bụng: "Chuyện tu luyện để sau hẵng nói, ta còn có việc."

Nhìn ánh mắt có chút ảm đạm của Quý Thiên Dao, Lục Trường Sinh nói tiếp: "Hãy lấy tu luyện làm trọng, chuyện khác đợi khi ngươi đạt đến đỉnh phong rồi nghĩ tiếp."

Rất đơn giản, ý tứ là đừng suốt ngày nghĩ đến việc cua ta, thành thật tu luyện đi.

Ý cự tuyệt rất rõ ràng.

Khuôn mặt nhỏ của Quý Thiên Dao từ từ cúi xuống, không nhìn rõ vẻ mặt.

Nhưng với thực lực của Lục Trường Sinh, vẫn có thể cảm nhận được giọt nước mắt trong suốt trượt xuống trên má Quý Thiên Dao.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, lập tức cùng Liễu Tự Như chuẩn bị đi Ám Vực.

Vào khoảnh khắc vừa bay lên không.

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau!"Tiền bối, ta sẽ cố gắng tu luyện, nhất định có một ngày ta sẽ đuổi kịp ngươi!"

Thân hình Lục Trường Sinh khựng lại, trong lòng thì như khóc không ra nước mắt.

Đã nói đến nước này rồi mà vẫn không từ bỏ sao!

Không thể trêu vào, ta trốn được chưa?

Như lòng bàn chân được bôi dầu, chớp mắt liền biến mất tại chỗ.

Liễu Tự Như đứng tại chỗ ngơ ngác, lập tức bộc phát toàn lực đuổi theo."Tiền bối chờ ta một chút, ta không đuổi kịp người!"

Lại là cảnh tượng quen thuộc....

Ám Vực, là hai nơi duy nhất trong phàm nhân giới không bị ảnh hưởng bởi chiến tranh.

Nơi còn lại là Man Hoang Giới Vực.

Khi Lục Trường Sinh đến Ám Vực, Ám Chủ trực tiếp nói: "Tiền bối, người mà ngài nhắc đến, có lẽ Ám Vực chúng ta sẽ có chút manh mối."

========== PS: Đây là chương 3 hôm qua: hôm nay còn ba chương (hết chương).


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.