Một luồng khí tức cực kỳ lớn lao bao trùm trực tiếp lên toàn bộ Phật Sơn!
Bên trong Phật thành, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn.
Vẻ mặt ai nấy đều hoảng sợ!
Luồng khí tức này, rốt cuộc là của ai?
Rốt cuộc là ai, đang đối đầu với Phật Sơn!
Ninh Minh và những người khác, vừa đến chân Phật Sơn, đã cảm nhận được luồng khí tức kinh khủng này!
Cảm nhận được luồng khí tức này, linh khí trong cơ thể bọn họ đều ngừng lưu chuyển!
Thậm chí có người bị đè xuống đất, thở thôi cũng vô cùng khó khăn!
Đây là sự áp chế hoàn toàn về thực lực!
Ninh Minh cũng tái mặt, che ngực, sợ hãi nhìn lên núi.
Là vị đại năng nào đã ra tay?
Luồng khí tức này, thậm chí còn mạnh hơn vô số lần so với người trong gia tộc bọn họ!
Ngay cả ở trên người lão tổ, cũng chưa từng cảm nhận được!
Lẽ nào là người đứng sau lưng Ninh Trần Tâm ra tay?
Bất quá, chuyện này cũng bình thường thôi.
Có thể bồi dưỡng được một thiên kiêu yêu nghiệt như Ninh Trần Tâm.
Nhất định không hề đơn giản!
Phật thành.
Trong một phòng ở quán rượu.
Có hai người đàn ông đứng bên cửa sổ, mắt nhìn về phía Phật Sơn.
Cảm nhận được luồng khí tức khổng lồ này, cả hai đều chấn động tâm thần!
Luồng khí tức này, rốt cuộc là của ai?
Dù cho hai người họ liên thủ, e là cũng không thể chống lại!"Thảo nào thư sinh kia dám cả gan lên núi như vậy, có chỗ dựa thế này, cũng có thể toàn thân trở ra.""Ha ha, xem ra ngươi cũng không cần lo lắng."
Một người trong đó trợn mắt nói: "Ta khi nào thì lo?"
Người kia trêu chọc: "Lúc nãy, thư sinh kia bị đám Bồ Tát vây công, có phải ngươi đã muốn lên núi cứu hắn không?""Ta thấy khí tức của ngươi cũng không kìm được mà toát ra.""Hừ, ta chỉ là không muốn nhìn thấy một thiên kiêu như vậy bị đám người Phật môn giả nhân giả nghĩa chém giết thôi."
Bất quá, nếu như bọn họ biết, người tới chỉ là một đạo hình chiếu.
Vậy không biết bọn họ sẽ có cảm tưởng như thế nào....
Trên Phật Sơn.
Bên trong Phật điện.
Trước tượng Đại Phật kim quang.
Sáu lão giả khoác cà sa đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đồng thời mở hai mắt.
Trong mắt đều có kim quang bắn ra!
Mà quanh thân sáu lão giả đều có Phật quang lấp lánh!
Điều này đại biểu cho cảnh giới Phật đạo của sáu lão giả đạt đến một mức cực kỳ cao thâm!
Giờ phút này, trên mặt sáu lão giả đều lộ vẻ ngưng trọng!
Luồng khí tức này, khiến họ có chút kiêng kỵ!"Là ai?""Là người đứng sau lưng thư sinh kia à?""Luồng khí tức này... rốt cuộc là ai, trên đại lục này, có người này sao?""Không biết, ở Trung Vực, người như vậy không tồn tại, Đông Vực và Bắc Vực cũng không có, còn về Nam Vực? Nơi đó không thể nào xuất hiện cường giả như vậy!""Là một vị đại năng ẩn thế nào đó sao?""Dù thế nào, e là chúng ta phải ra tay rồi..."
Nói xong, sáu lão giả đồng thời biến mất tại chỗ!...
Còn trên cầu thang Phật môn, các vị Bồ Tát đều sợ hãi nhìn ảo ảnh trước mắt.
Luồng khí tức này khiến bọn họ đều cảm thấy nghẹt thở!
Ninh Trần Tâm thì cúi người bái lạy nói: "Sư tôn."
Sư tôn!
Nghe Ninh Trần Tâm nói, các Bồ Tát đều kinh hãi!
Người này, chính là người đứng sau lưng thư sinh này!
Sư tôn của hắn!
Lục Trường Sinh quay đầu, nhìn Ninh Trần Tâm, bất đắc dĩ nói: "Ngươi vẫn luôn là người khiến vi sư bớt lo nhất, sao bây giờ lại bắt đầu gây chuyện rồi?"
Thật là.
Bình thường rất yên tĩnh, không gây sự.
Vậy mà một khi đã gây sự, thì lại làm lớn chuyện (ngực bự).
Trực tiếp một mình xông thẳng lên Phật môn luôn rồi!
Ngay cả Lục Trường Sinh bình thường không ra ngoài, ở ẩn trong Thảo Đường.
Cũng nghe Tần Thiên Nam bọn họ nhắc qua về sự thần bí và cường thế của Phật môn!
Đây chính là một thế lực có giáo đồ trải rộng khắp đại lục!
Ninh Trần Tâm cười khổ một tiếng, nói: "Đã làm sư tôn thêm phiền toái, bất quá, chuyện này, đệ tử không thể không làm."
Trong lòng Ninh Trần Tâm, gặp phải loại chuyện này, không thể làm ngơ!
Phật môn truyền đạo khắp thiên hạ.
Phật môn tuyên dương hòa bình kia.
Lại vì tư lợi, không từ thủ đoạn loại trừ những người đối lập!
Lục Trường Sinh nhìn sự kiên định trong mắt Ninh Trần Tâm, cũng không cần phải nói gì nữa.
Quay đầu, nhìn về phía đám Bồ Tát, thản nhiên nói: "Thế nào, các ngươi định xử lý đồ đệ của ta như thế nào?"
Trong khi nói.
Một luồng khí tức trực tiếp đặt lên người đám Bồ Tát!
Các vị Bồ Tát cũng trong khoảnh khắc này, không thể giữ được việc ngự không, trực tiếp rơi xuống đất, vận chuyển toàn bộ thực lực, mới có thể gắng gượng chống lại luồng khí tức này!"Các hạ... Đồ đệ của ngươi, tự tiện xông vào Phật môn, trong lời nói lại bôi nhọ Phật môn ta.""Chúng ta thân là người Phật môn, tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn."
Ai ngờ.
Lục Trường Sinh căn bản không quan tâm mấy chuyện này.
Phất tay, nhắm hai mắt, trong mắt lộ ra hàn quang, lạnh lùng nói: "Các ngươi, rốt cuộc muốn xử trí đồ đệ của ta như thế nào!"
Bỗng nhiên, bước lên trước một bước.
Khí tức bùng nổ!
Diệp Thu Bạch ở bên ngoài, chịu nhiều lần vây quét của Lạc Nhật Vương Triều.
Bây giờ, Ninh Trần Tâm, cũng bị vô số cường giả Phật môn vây quét!
Điều này khiến Lục Trường Sinh sao có thể không nổi giận?
Bình thường.
Tuy nhìn có vẻ không quan tâm đồ đệ.
Trên thực tế, Lục Trường Sinh là một người cực kỳ che chở người của mình!
Hắn chỉ là không muốn can thiệp vào con đường của đồ đệ!
Dù sao.
Sư phụ dẫn vào cửa tu hành tại cá nhân.
Nếu như đồ đệ vừa gặp chuyện, Lục Trường Sinh đã giúp hắn dàn xếp.
Như vậy, con đường của đồ đệ, làm sao đi được xa?
Các vị Bồ Tát thấy vậy, cũng không cần phải nói thêm.
Ngay sau đó, Lục Trường Sinh lại bước lên trước một bước, một ngón tay thò ra.
Một đạo chỉ kình hóa thành quy tắc chi kiếm!
Trong khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã trực tiếp bắn ra!
Xuyên qua mi tâm một vị Bồ Tát áo vàng!
Lập tức!
Vị Bồ Tát áo vàng kia Thần Hồn đều diệt!
Các vị Bồ Tát lúc này mới phản ứng lại, thần sắc sợ hãi!
Lục Trường Sinh thần sắc lạnh lùng, đầu ngón tay lại ngưng tụ ra từng thanh quy tắc chi kiếm, muốn chém giết toàn bộ người Phật môn ở đây!
Cũng đúng lúc này.
Trên trời có kim quang giáng xuống!"A Di Đà Phật.""Vị thí chủ này, xin hạ thủ lưu tình."
Sáu lão giả khoác cà sa, trong nháy mắt đã tới!
Đứng trước mặt Lục Trường Sinh!
Các vị Bồ Tát thấy vậy, đều lộ vẻ vui mừng!
Vội chắp tay trước ngực hướng về sáu lão giả, cúi đầu hành lễ.
Chỉ nghe một lão giả có vẻ mặt hiền từ, bước ra nói: "Thí chủ, đây chỉ là một sự hiểu lầm, không cần tạo thêm sát nghiệt."
Nghe vậy.
Các vị Bồ Tát hơi sững sờ.
Đối phương làm nhục Phật môn như vậy, lại muốn hòa bình kết thúc sao?
Nhưng ai biết được, sáu lão giả cũng đang kiêng kỵ Lục Trường Sinh!
Thoạt nhìn đây chính là một bộ hình chiếu!
Mà chỉ một bộ hình chiếu, đã có thể có khí tức cường đại như vậy, nếu như bản thể đến, sẽ ra sao?
Khi đó, Phật môn sẽ rơi vào một trận tai họa!
Huống chi, khí tức của hình chiếu này, không hề yếu hơn họ...
Dù sáu người họ liên thủ, e là cũng không thể giữ được đối phương.
Nhưng ai ngờ.
Lục Trường Sinh lại lắc đầu nói: "Các ngươi muốn giết đồ đệ của ta, hiện tại không thành công, thì muốn hòa bình kết thúc?"
Lão giả nhíu mày, "Vậy thí chủ muốn giải quyết như thế nào?"
Lục Trường Sinh lạnh lùng nói: "Rất đơn giản, ta cũng không làm khó các ngươi."
Sau đó, Lục Trường Sinh chỉ vào đám Bồ Tát nói: "Những kẻ đã ra tay với đồ đệ ta, tự sát cho tiện."
PS: Sao có người bảo ta thuê thủy quân thế -- năm nay, viết tiểu thuyết còn ai thuê thủy quân để cày điểm nữa.
